01/09/2023
Trong một buổi sáng trơn tru, Susan thức dậy, tách cà phê, và đánh răng giống như mọi ngày khác. Cô ấy mở tivi để xem tin tức và lướt internet bằng điện thoại, và không thấy điều gì đáng chú ý cả. Tuy nhiên, với giọng điệu của một người cô đơn, cô ta cảm thấy như thế giới đang rơi vào trạng thái ngủ đông.
Cô ấy cảm thấy tuyệt vọng khi nghĩ đến việc phải làm việc cả ngày trong phòng, không hề có gì kích thích hoặc thú vị cả. Chẳng có ai để kết nối hay người nói chuyện, chỉ có tiếng động lẻ loi của bàn phím và chuột máy tính.
Susan cảm thấy như mình đang sống trong một thế giới mà không ai quan tâm đến cô. Cảm giác tuyệt vọng và cô đơn, mà cô dường như không thể chạm đến ai. Dù có bao nhiêu cảnh đẹp hay ho của thiên nhiên, nhưng trong mắt của Susan, chúng vẫn còn đơn thuần là những hình ảnh trên màn hình.
Cuối cùng, cô ta cũng đi đến văn phòng, đóng cửa, tắt đèn và ngồi suy nghĩ. Cô ta nhận ra rằng, tình trạng cô đơn không phải do người khác, mà do chính cách cô sống. Thay vì trách móc mọi thứ bên ngoài, cô ta bắt đầu tìm kiếm những cách để thay đổi bản thân.
Cảm giác cô đơn vẫn còn lại, nhưng chúng trở nên nhẹ nhàng hơn khi cô ta bắt đầu đón nhận sự chấp nhận, sự chăm sóc bản thân và những thay đổi mới. Cách thức để giải quyết vấn đề này nằm trong chính cách cô ta tiếp cận với cuộc sống. Nếu một người cô đơn muốn kết nối với thế giới bên ngoài, họ phải bắt đầu từ chính bản thân mình.