17/12/2022
TRUYỀN CẢM HỨNG HAY KHÁO NHAU NHAO RA BIỂN LỚN.
Mấy nay có 1 luồng dư luận đưa thương hiệu Việt ra biển lớn, xuất khẩu hàng Việt ra nước ngoài... Thông tin từ 1 anh khá có uy tín đưa tin 1 bạn trẻ từ đầu năm đến giờ đã xuất hơn 1,7 triệu đơn hàng ra nước ngoài, nhưng làm bằng cách nào, làm trong bao lâu, những bài học rút ra là gì...thì đập ba gậy cũng không nói.
Ở đây mình không bàn về tác giả bài viết này, chúng ta cũng rất mong có nhiều bạn trẻ bán được 2 triệu, 3 triệu thậm chí chục triệu đơn hàng. Mình chỉ xin chia sẻ về sự rủi ro trong kinh doanh TMĐT ra nước ngoài, nêu ra để không vì phong trào mà đưa nhau nhao ra biển lớn mà nhiều doanh nghiệp đã và đang gặp phải.
Thứ nhất: Một khi đã kinh doanh quốc tế, đặc biệt là kinh doanh D2C thì sự cạnh tranh không nằm ở trong phạm vi quốc gia Việt Nam, lúc này chúng ta phải cạnh tranh sòng phẳng với TQ, Ấn Độ, Mỹ, Châu Âu... Những lợi thế tưởng chừng như Việt Nam chúng ta có thì đâu đó trên thế giới họ đã khai thác và ăn mòn răng rồi, cạnh tranh về giá ư hãy nhìn sang TQ, Ấn Độ, Pakistan... Về kỹ thuật công nghệ chắc chúng ta không thể nào bằng Mỹ, Đức ở xa xa và gần là Nhật Bản, Hàn Quốc... Chính vì vậy một khi đã ra biển lớn thì tư duy, chiến lược, cách đánh phải khác, rất khác.
Thứ hai: Tìm cho ra sự khác biệt thì hãy nói chuyện! Nhiều khi chính ta cứ nghĩ Việt Nam có nhiều sản phẩm có thế mạnh, việc này đúng không sai, nhưng...nhưng thế mạnh đó đã được các công ty đa quốc gia với hệ thống phân phối mạnh, thương hiệu lớn đã tận dụng để gia công số lượng lớn, giá rẻ hoặc TQ sát nách chúng ta đã biết tận dụng lợi thế về cải tiến công nghệ hoặc sản xuất số lượng lớn, hoặc được nhiều hỗ trợ...nhiều ngành TQ mua nguyên liệu của VN về sản xuất nhưng khi bán giá vẫn rẻ hơn Việt Nam! Thế mới đau.
Thứ ba: lựa chọn sàn kinh doanh nếu bán trên các sàn ecommerce quốc tế, vì mỗi sàn đều có hành vi, có đối tượng khách hàng khác nhau, không đánh giá đúng là chết không kịp ngáp. Cứ nghe ai đó bán tốt, doanh thu về ào ào rồi nhào ra bán, đến khi chết không hiểu vì sao tôi chết. Giống như 2 công ty mà mình đọc thông tin râm ran mấy hôm nay: 1 công ty nghe bán hàng qua TMĐT Amazon sướng quá, đập phát ăn ngay, tức tốc xuất 2 conts hàng sang Mỹ, để rồi nằm im không bán được vì mặt hàng đó bên Mỹ đang dội sau dịch, tết này coi như toi và công ty thứ 2 đang đình đám thông tin bán hàng, là bài học được Amazon tôn vinh, để rồi lỗ chỏng vó, do bán giá thấp, chi phí quá nhiều vụ này ai chạy quảng cáo trên Amazon sẽ hiểu đau thương này, phàm bán được thì im mà bán, la to rồi ai cũng nhảy vào cạnh tranh đạp giá để cùng nhau chết chùm.
Đó là bán hàng trên sàn Ecommerce, còn nếu tự xây trang website riêng để bán thì còn phức tạp hơn nhiều. Lựa chọn công nghệ nào cho phù hợp, sao để tối ưu chi phí trong từng giai đoạn, tích hợp được với các cổng thanh toán, giao hàng, kho vận, các nền tảng social, và Ecommerce khác... Chưa hết, sau đó đến chọn đối tác để thực hiện cũng là vấn đề không hề nhỏ. Trong vấn đề công nghệ từ việc nói đến khi go live là khoảng cách nhiều khi đi hoài không tới, kiểu như thấy ảo ảnh trên sa mạc nhìn đã lắm nhưng tới nơi toàn cát là cát, nhiều đau thương!.
Thứ tư: hiểu gì về khách hàng mình sắp bán! Ông bà xưa hay nói: ăn khoai lang nói chuyện thế giới, trong trường hợp này nhiều khi đúng, cấm sai. Mà đúng thiệt, chúng ta ở Việt Nam thậm chí có đi nhiều cũng khó mà hiểu được trong insight khách hàng bên kia họ muốn gì! Họ có quan tâm những thứ chúng ta truyền thông cho họ không? Họ mua lúc nào, mua ra sao... Bán trong người Việt "da vàng mũi tẹt" chúng ta đây mà nhiều khi cũng trật lất, huống hồ gì bán cho bên Tây bên U. Đây là thách thức rất lớn từ hiểu khách hàng mục tiêu đến ngôn ngữ bản địa khi truyền thông đến với họ.
Và còn nhiều nhiều thứ khác như: hệ thống luật pháp nước sở tại, hiểu các luật của sàn chớ không 1 ngày đẹp trời khóa account coi như xong phim, đến vận hành thực tế và ngôn ngữ cũng là rào cản lớn cho những ai không rành tiếng của quốc gia giao dịch vân vân và mây mây.
Trong một bài phát biểu vào buổi lễ tốt nghiệp, Steve Jobs, cựu CEO Apple thay vì chúc các tân cử nhân một sự nghiệp thành công, ông lại chúc: “Hãy cứ khát khao, hãy luôn dại khờ” (stay hungry, stay foolish), đúng... nhưng đừng quá dại khờ nhao nhao ra biển lớn.
P/S: Nói như thế không có nghĩa là chúng ta bít cửa! Không hề nhé, nếu khôn ngoan có tìm hiểu, có tầm nhìn, một chút may mắn và chọn đúng sản phẩm, đúng kênh, đúng khách hàng mục tiêu... thì thị trường là bao la.