09/12/2022
🔥 [S1] HỌC THUYẾT TRUYỀN THÔNG - Mass Communication Theories
#02 PUBLIC SPHERE - Thuyết không gian công 🪧
Trong tác phẩm "The structural transformation of the public sphere (Tạm dịch: Sự biến đổi cấu trúc khonog gian công cộng)" xuất bản năm 1962, triết gia nhà xã hội học nổi tiếng người Đức, Jrgen Habermas đã triển khai khái niệm không gian công cộng mà Emmanuel Kant, người được coi là tác giả của thuật ngữ này, đã đề cập vào năm 1784.
1. Thuyết không gian công là gì ?
- Chúng ta biết đến các không gian cộng đồng như rạp chiếu phim, nhà hàng, công viên, bảo tàng….. ⇒ Đặt vào học thuyết “Public sphere”, “không gian công” ở đây được hiểu là nơi mọi cá nhân có thể bày tỏ suy nghĩ và trao đổi ý kiến mà không chịu bất cứ ràng buộc xã hội hay áp lực chính trị nào.
- Khác với không gian riêng tư chịu sự sự ràng buộc nhất định: ảnh hưởng của sự phân cấp, nội dung (ví dụ: trong nhà, những cuộc trao đổi khép kín giữa các cá nhân….); không gian công cho phép cá nhân bày tỏ mọi suy nghĩ về những điều họ quan tâm.
3. Bốn đặc trưng chính của thuyết
👉 Tính công cộng (tính mở): không phân biệt tầng lớp, mọi người đều có quyền bày tỏ quan điểm
👉 Tính lý tính (tư duy): trái ngược với cảm tính. Sự thành công của không gian công cộng chỉ có thể đạt được khi có những căn cứ xác đáng dựa trên pháp luật, các số liệu, loại bỏ những quan điểm mang tính cảm xúc cá nhân.
👉 Tính chỉ trích: mục đích góp ý, phê phán các vấn đề xã hội. Từ đó, người tham gia sẽ đề xuất các phương án cải thiện tình trạng hoặc giải quyết với chính quyền
👉 Tính đa dạng : Không gian công cộng không tồn tại ở hình thức cố định mà đa dạng khác nhau. Hiện nay, không gian công cộng không chỉ còn là không gian vật thể như nhà hát, công viên, quảng trường,…. mà còn có thể là không gian phi vật thể (không gian ảo) như báo giấy, đài phát thanh, radio, Internet,…
2. Chức năng
- Chức năng xã hội: (1)là nơi kích thích sự tham gia vào các vấn đề xã hội, cộng đồng; (2) là nơi kết tinh các ý kiến của công chúng
- Chức năng chính trị: (1) đóng vai trò trung gian, cầu nối giữa mong muốn của nhân dân và nhà nước (Ví dụ: phong trào Metoo)