28/11/2022
[TÔI LÀ HỌC SINH GIỎI....]
“Giỏi thôi chưa đủ, phải là xuất sắc….”
Suốt 10 năm làm bạn với đèn sách, chưa bao giờ tớ nếm trải mùi vị của thất bại. Đặc biệt, tôi học rất được môn Văn. Tôi đã tích lũy cho mình vô số giải thưởng lớn nhỏ từ các cuộc thi cấp quận, cấp thành phố. Sau thành tựu đó, nghiễm nhiên tôi trở thành ngôi sao hy vọng trong mắt mọi người. Cha mẹ, thầy cô, bạn bè tự hào và tín nhiệm tôi. Họ khoe khoang khắp nơi rằng họ có con, học sinh, bạn mình là học sinh giỏi.
Nhưng… đó chỉ là bề nổi của tảng băng chìm.
Tôi học giỏi Văn, nhưng… lại kém Toán. Tôi biết mình phải nỗ lực hơn nữa để xứng với danh “ Học Sinh Giỏi ”. Bởi trong mắt mọi người, đã giỏi thì phải hoàn hảo. Học lệch đã tra tấn tinh thần tôi. Tôi luôn phải gồng mình để trở nên hoàn hảo, dù tôi biết tôi có cố gắng thế nào cũng là thừa. Nội tâm tôi ám ảnh khi nhắc đến Toán. Nếu chỉ dừng ở việc không học giỏi Toán thôi thì không sao, nhưng bố mẹ tôi luôn bắt tôi đạt điểm cao, phải là đứng số 1 , luôn đè tôi ra để chịu áp lực nặng nề dù biết thừa tôi không thể giỏi hơn! Nhìn bạn bè vui mừng sung sướng và hạnh phúc khi nhận được điểm 7 trong bài kiểm tra mà sao tôi thèm thuồng cái cảm giác ấy quá. Sự áp lực của mọi người cùng với bản tính nhút nhát, tự ti khiến tôi thu mình lại
Người ta nói “mỗi ngày đến trường là một ngày vui” nhưng đối với tôi, trường học chẳng khác gì nhà tù ! Nhiều lúc tôi nghĩ đến cái chết. Bởi chết đi rồi, tôi sẽ không còn phải giỏi Toán, sẽ không còn phải đối mặt với những lời cay nghiệt khi bị điểm kém. Chết đi, tôi sẽ thoát khỏi các mác “ Học Sinh Giỏi ” và sự kỳ vọng của mọi người . Lúc đó, tôi sẽ tự do sống cuộc đời của chính tôi, làm những điều tôi thích mà không phải bận tâm suy nghĩ đến bất cứ điều gì. Nhưng không ! Tôi làm gì đủ can đảm để làm điều đó. Thay vì dứt khoát ra đi, tôi đắm chìm bản thân trong bóng tối. Hằng đêm, tôi chỉ biết khóc ròng trong im lặng, nuốt nỗi uất ức trong lòng để mai lại bắt đầu một ngày mới. Đêm nào mẹ cũng nằm gần tôi, mà sao mẹ lại không thể nghe thấy tiếng lòng của con gái mình? Tôi ước rằng, chỉ cần mẹ bớt cầu toàn, bớt hoàn hảo, lắng nghe tôi thì giờ có lẽ tôi sẽ không ra nông nỗi này.
Đó chỉ là áp lực về phía gia đình. Biết đâu mai này ra xã hội, mọi người sẽ còn căm ghét, đay nghiến, sỉ nhục tôi thậm tệ hơn nữa thì sao? Cuộc sống tôi trôi qua mỗi ngày đều với vòng luẩn quẩn như thế, nó khiến tâm hồn tôi khô héo và lạnh lẽo, biến tôi trở thành con người vô cảm bị mọi người ghẻ lạnh.
Sinh ra để sống một cuộc đời như tôi thì quả là thất bại. Giờ, tôi chẳng còn biết mình còn hào hứng với danh hiệu “Học Sinh Giỏi” không nữa? Tôi phải làm gì đây? Các bạn, hãy nói cho tôi biết tôi phải làm thế nào???
____________________________
📍ĐIỂM 11_ Dự án truyền thông nhóm sinh viên Truyền Thông Thông Đa Phương Tiện K10 Học Viện Phụ Nữ
💌Thông Tin Liên Hệ:
Fanpage : ĐIỂM 11
Gmail: [email protected]