03/06/2023
📝TNT TRONG TÔI 2023
Họ và tên: Phạm Minh Thư
Nhóm: 4
Khóa: 64
______________________
Bài viết số 19:
Mới đó mà đã gần 1 năm kể từ khi tôi đặt những bước chân đầu tiên vào mái trường Kinh tế Quốc dân. Lúc mới lên Đại học, chắc hẳn ai cũng sẽ có cho mình những dự định riêng và tôi cũng thế. Một trong những mục tiêu tôi đặt ra là được trở thành một phần của Đội Sinh viên Tình nguyện Trường Đại học Kinh tế Quốc dân. Vốn là một đứa luôn mang trong mình niềm đam mê được đi tình nguyện mãnh liệt nên lúc biết mình chính thức là CTV của Đội, cảm xúc lúc đó của tôi thật khó tả vừa xúc động hạnh phúc lại vừa nửa tin nửa không tin. Cứ như vậy, hành trình của tôi với mái nhà TNT chính thức bắt đầu.
Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày anh chị chào đón mấy đứa em mới gặp bằng những cái đập lưng rõ to và những nụ cười tươi rói trong buổi lễ Chào CTV K64 đợt 1. Tuy mệt mỏi vì phải chuẩn bị cho buổi lễ nhưng không bao giờ tôi thấy anh chị kêu ca dù chỉ một tiếng mà lúc nào cũng theo sát ân cần hướng dẫn chúng tôi. Và khoảnh khắc khoảng không gian trước sân tượng đài được thắp sáng bởi những ngọn nến đang cháy, tôi có thể cảm nhận được lòng nhiệt huyết của chúng tôi như hòa thành một, cùng chung ý chí quyết tâm hy vọng. Những buổi họp Nhóm họp Đội ngỡ như bình thường lại như tia sáng chiếu vào đời tôi giúp cuộc sống buồn tẻ của tôi có thêm niềm vui thêm tiếng cười. Nhớ những hôm đi họp ngồi vào vòng tròn TCM, mọi người cùng nhau cất tiếng hát ca chứa đầy niềm tự hào về quê hương đất nước gia đình mà cũng không kém phần lãng mạn nên thơ. Khi đó, anh chị sẽ ngồi đằng sau chúng tôi không ngừng nói :”Hát to lên mấy em ơi” rồi “Mấy đứa này chả ai lấn được giọng chị”. Tiếng hát vang lên cũng là lúc mọi ưu phiền buồn bã trong tôi dần dần tan biến sau một tuần làm việc căng thẳng. Những lúc như thế, tôi lại thấy biết ơn và thêm yêu Nhóm, yêu Đội. Thành thật mà nói hồi mới vào Đội, tôi cũng chưa có thân với mọi người trong Nhóm lắm nhưng đến khi cùng nhau làm việc cho ngày lễ Noel hay cho chương trình lớn của Đội như “Cánh Én Ngày Xuân”, tôi đã hiểu được làm thế nào mà chúng tôi lại gặp được nhau. Và câu trả lời đó chính là:”Định mệnh”. Định mệnh đã cho tôi trở thành một thành viên của Nhóm 4 để tôi biết ngoài bố mẹ họ hàng thì tôi còn một gia đình khác mang tên ”Không Nổi Bật, Không Phô Trương”. Đi ra ngoài xã hội có là người mạnh mẽ cứng cỏi thế nào thì về với vòng tay của Nhóm 4, mấy đứa K64 chúng tôi cũng chỉ là những đứa em bé bỏng cần các anh chị chăm sóc bảo vệ mà thôi. Nhớ chuỗi ngày hoạt động kinh doanh, đứa nào đứa nấy tóc tai bù xù, đứa thì cặm cụi nấu ăn suốt ngày, đứa thì chạy tới chạy lui để ship đồ ăn, đứa thì đi khắp trường quảng bá menu. Anh chị thương chúng tôi nên cứ rảnh giờ nào phút nào là lại tranh thủ ra với mấy em . Cảm giác có anh chị ở bên mọi lúc mọi nơi thật tuyệt vời biết bao. Chúng em cảm ơn anh chị nhiều lắm ạ! Nhớ cả những ngày đi Phục vụ hiến máu cho chương trình”Dòng Máu Lạc Hồng” và làm Phụ trách Hậu cần cho”TCM Cuối tháng”. Hai chương trình này diễn ra trong cùng một tháng lại còn trúng dịp thi của K64 nên ai ai cũng bận rộn nhưng mọi người vẫn cố hết sức hoàn thành công việc được giao. Ôi thật tự hào làm sao!
Niềm tự hào ấy như được củng cố thêm phần chắc chắn sau khi chúng tôi đi Tập huấn CTTN tại địa phương ở xã Hương Lạc, huyện Lạc Giang, tỉnh Bắc Giang. Trước khi chính thức đi thì cả Đội phải trải qua kì THTL bắt buộc bao gồm dậy sớm và thực hiện những bài tập mang tính rèn luyện cơ thể như chạy bộ 3 vòng quanh sân KTX, squad, chống đẩy,... Sau khi tập xong chúng tôi lại ngồi vào vòng tròn quen thuộc và đấm lưng bóp vai cho nhau rồi cùng nhau hát TCM. Đúng là không còn gì tuyệt vời bằng nhỉ. Để có được một kỳ Tập huấn Đội diễn ra trôi chảy, anh chị đã tốn không biết bao nhiêu thời gian công sức làm Trang trí, làm Cơ vật rồi cả Hậu cần. Tôi biết chúng tôi mệt bao nhiêu thì anh chị còn mệt gấp nhiều lần như thế. Là năm đầu đi nên chúng tôi còn nhiều bỡ ngỡ và lo lắng. Anh chị đã động viên và hỗ trợ chúng tôi rất nhiều cả về mặt thể chất lẫn tinh thần. Dưới trời nắng nóng 40 độ, các anh và các bạn Cơ vật vẫn miệt mài dựng cổng trại bất chấp thời tiết khắc nghiệt. Ở trong bếp là các chị đang nấu nướng cho chúng tôi ăn để kịp timeline chương trình. Anh chị đã làm hầu hết mọi việc từ bếp núc đến dọn dẹp rồi dựng lửa trại để đảm bảo chúng tôi có được kì Tập huấn Đội trọn vẹn nhất có thể. Và giây phút quan trọng nhất với chúng tôi đã đến, là chạy lửa Trại. Khoảnh khắc anh chị kêu: “Chạy đi các em ơi” là chúng tôi bắt đầu nắm chặt tay nhau chạy, dù mệt mỏi nhưng nhìn mọi người tôi lại không kìm lòng được mà chạy tiếp, chạy vì lòng nhiệt huyết đang rực cháy trong tim, chạy vì một thời tuổi trẻ không hối hận, chạy vì có các anh chị luôn ở bên ngoài sẵn sàng dang tay đón lấy các em mỗi khi các em ngã.
Nhìn lại về những trải nghiệm đáng nhớ qua, tôi chỉ muốn nói là: ”Em yêu anh chị của em nhiều lắm. Em biết nói cảm ơn bao nhiêu lần cũng không đủ nhưng em vẫn muốn nói cảm ơn anh chị vì đã luôn sát cánh cùng bọn em trong suốt chặng đường qua. Bọn em đã trưởng thành hơn rồi. Tất cả là nhờ có anh chị đấy ạ. Các bạn Nhóm 4 của mình ơi, các bạn có nghe mình nói không, chúng mình đã cùng nhau làm việc và chiến đấu hết mình rồi. Mấy đứa đã làm rất tốt rồi. Mình tự hào về các cậu. K64 bọn mình hãy cứ thế mà tiếp tục phát huy nhé. Bọn em cũng xin hứa sẽ cố gắng đồng hành với Nhóm thật lâu để sau này khi chúng em lên làm anh chị cũng có thể giúp đỡ các em như anh chị của bọn em từng làm”. Lời nói cuối: “TNT mãi trong tim tôi. TNT - Chúng ta là một gia đình”.