Triết Lý Cuộc Sống

Triết Lý Cuộc Sống Triết Lý Cuộc Sống

23/12/2021

MỘT LÁ THƯ.
Dưới đây là bức thư tôi gửi một người trí thức trẻ tuổi, tôi mới gặp một lần hơn hai năm trước nhưng cuộc trao đổi ngẫu nhiên lúc ấy khá dài và nhiều cảm hứng. Bạn ấy đang học sau đại học trong nước, thích triết học và khoa học xã hội, đặc biệt say mê chủ nghĩa Marx.
Tôi mới gửi mail đi, với tấm chân tình của một người đi trước. Thấy có thể là hữu ích nên chia sẻ ra đây. Biết đâu có người thấy mình trong đó.
Nội dung là nguyên văn bức thư. Nhưng tên nhân vật đã được thay đổi.
=======
Chào Tuấn Hùng,
Anh Nguyễn Đức Thành đây. Anh hiện đang ở Mỹ, anh đã thôi việc ở ĐHQG được gần tròn 2 năm rồi (từ đầu năm 2020). Đêm hôm qua (ở Mỹ) anh vô tình đọc được blog của em. Anh thấy em vẫn chăm chỉ đọc và viết như vậy. Anh thấy khâm phục em. Nhất là về việc ghi chép và viết ra một cách đều đặn.
Điều này cũng làm anh nhớ lại anh hơn 20 năm trước. Em sinh năm bao nhiêu? 1996 à? Kém anh khoảng 20 tuổi. Nên có lẽ hồi bằng tuổi em anh cũng đang trong giai đoạn đọc nhiều suy tư nhiều. Hồi đó anh cũng hay đi. Đi trong nước thôi. Tới những nơi thắng cảnh hay có lịch sử. Để sống cùng non sông đất nước.
Trong blog em có ghi lại kỷ niệm gặp anh. Làm anh nhớ lại hôm ấy. Chứ không thì mọi thứ đã trôi qua và anh không bao giờ nhớ những sự kiện như vậy, đã đến, đã trôi đi. Vào trong vùng ký ức sâu thẳm.
Anh thấy em vẫn đọc nhiều như vậy. Những người như em không có nhiều, nhưng anh biết không phải là hiếm. Năng lực đọc rất tốt. Rất yêu tri thức. Rất khao khát học hỏi. Suy tư rất nhiều. Lập luận rất nhiều. Viết ra rất nhiều.
Nhưng anh buồn và tiếc vì các em là những phạm nhân trong ngục. Ngục thất của tiếng Việt. Nhưng ngục thất ấy còn khá rộng. Nhà lao hẹp hơn giam hãm em là sách của người Việt mình hiện nay. Bị kìm kẹp. Méo mó. Thiếu thốn. Không đầy đủ. Dịch sai. Chẳng phải chỉ vì trình độ dịch, mà vì bản chất việc dịch là như thế.
Các em vùng vẫy trong ngục. Nhưng có thể các em không biết là đang trong ngục. Vì đó là thế giới của các em. Trọn vẹn và đầy đủ. Có đủ mọi thứ đã được kiến tạo.
Những người có nhiều năng lực về đọc - viết - nghĩ như thế, ở thế hệ em, và cả thế hệ trước, tìm thấy ở Marx những văn bản đa dạng và phong phú để các em được ăn, được tiêu hoá, vì các em không thể không ăn một cái gì đó. Vì các em đói. Nên các em ăn ngấu nghiến. Tiêu hoá với tất cả acid của tuổi trẻ. Và các em lớn lên với những thức ăn ấy.
Các em cũng đọc mọi thứ khác, tương tự như thế. Tất cả những gì có xung quanh em. Với một năng lượng lớn lao của tuổi trẻ, khao khát hiểu biết và thứ acid tiết ra từ não bộ có thể ăn mòn bất cứ kim loại nào.
Và các em lớn lên với những gì em đã ăn. Các em là những gì em đã ăn.
Nhưng Tuấn Hùng ơi, thế giới ngoài ngục thất hay trại giam của các em mênh mông lắm. Hoa cỏ rất thơm và sặc sỡ, trời cao lồng lộng, nhiều loại thức ăn khác nhau rất bổ dưỡng và phong phú, hàm lượng dinh dưỡng rất cao. Nhân loại đã tiến lên rất xa trong 20 năm qua, 50 năm qua, 100 năm qua, 120 năm qua… với bao nhiêu trí tuệ và bao nhiêu sự kiện lịch sử cùng hàng trăm triệu con người đã trải qua, đã sống, đã suy tư, đã chết, đã viết, đã tiêu hoá, đã trồng cây… cho nên, một ông Marx đói khổ và thù hận, mặc cảm và giận dữ, không bao giờ thoát khỏi cái bóng của Hegel, chưa bao giờ hiểu rõ kinh tế học cổ điển Anh, và không làm sao chia sẻ được tâm hồn nhân hậu và cao nhã của các nhà không tưởng Pháp, cùng bao nhiêu triết gia và những vị anh hùng đương thời, mà ông ấy đã miệt thị một cách hèn hạ và vô lối, sẽ không bao giờ là đủ cho một cá nhân, đừng nói gì đến một gia đình hay một dân tộc.
Anh sẽ không tranh luận với em về Marx, về vị trí của ông ấy, về đúng hay sai. Cái đó em phải tự trải nghiệm, tự đi, tự đến. Anh cũng đã từng như em, trong trạng thái của em. Nên anh chỉ chia sẻ với em thôi, chứ anh không tranh luận, không chứng minh, không thuyết phục. Mục đích anh viết những dòng này, chỉ là vì nếu anh không viết ra, cho em, thì anh thấy không cầm lòng. Thế thôi. Vì em không phải người duy nhất anh đã gặp, ở trong tình cảnh hiện nay.
Anh hiểu xiềng xích giam giữ em trong ngục thất chính là ngôn ngữ. Có thể em không đồng ý với anh rằng em đang bị xiềng. Nhưng nếu em có đủ ngôn ngữ, tạm thời chỉ là tiếng Anh thôi, chưa nói tới các ngôn ngữ của những nền văn hoá lớn khác, thì em sẽ tự thấy em có thể bay bổng lên như thế nào. Và thế giới bao la với những thảm cỏ mênh mông và bầu trời ngát xanh lồng lộng, sẽ mở ra trước em. Như ngục thất mở toang ra trước em, dù trước đó em từ chối tồn tại cánh cửa ấy.
Đức Phật nói rằng cản trở lớn nhất để được giải thoát, giải thoát tức là nhận ra chân lý - tức là đạt tới tự do - như trong bất cứ truyền thống triết học nào về tự do - chính là tri thức. Tri thức sai lầm, định kiến, hẹp hòi, u mê, ngạo mạn. Cái đó gọi là Sở Tri Chướng. Một chướng ngại rất lớn. Và phúc thay những người không có tri thức. Để đầu óc sạch sẽ tinh khôi mà nhận ra chân lý.
Lời khuyên của anh cho em, nếu có, lúc này. Một là em tập trung học thêm tiếng Anh. Cho thật giỏi và nhuần nhuyễn. Để đọc sách tiếng Anh như tiếng Việt vậy, và nếu cần thì thay thế luôn tiếng Việt. Thế giới tri thức được tàng chứa trong tiếng Anh hiện nay rất lớn, đủ để em khám phá cả cuộc đời mà không lãng phí. Thứ hai, nếu em chưa làm được điều đó, thì hãy ngừng đọc, ngừng viết. Hãy đi. Đi ra bên ngoài. Gặp những người không có tri thức hay chính xác hơn là không bị tri thức ám ảnh. Đi tới những vùng xa xôi của đất nước. Một mình. Ngắm mặt trời buông trên những rặng núi hay là chơi với những đứa trẻ thuyền chài trong mùi của biển. Hít thở không khí vào trong ngực. Đừng nói gì cả. Đừng tự giải thích hay cố giải thích gì cả. Dù cho chính em hay cho người khác. Hãy ở một mình. Nếu không thì cùng với những người bạn thủa thiếu thời, nói về những thứ hàng ngày mà em cho là vô nghĩa. Em sẽ thấy tác dụng của những thứ đó. Nó có tác dụng tẩy độc hữu hiệu cho những gì em đã ăn vào. Những gì nhà ngục này đã luyện em trở thành.
Nếu em có duyên với Phật Pháp, bắt đầu nghiên cứu Phật pháp. Từ từ thôi. Với thái độ nhẹ nhàng mềm mại khiêm nhường. Đừng phán xét với thái độ nông cạn hời hợt thô thiển của lối tư duy phương Tây. Bây giờ em chưa thấy cần Phật pháp, nhưng nó sẽ là hành trang khi em đã lớn tuổi hơn. Khi em đã tuyệt vọng trong việc truy cầu chân lý, đã kiệt sức khi tuổi trẻ đã rời đi, một chút hiểu biết về Phật pháp sẽ mở lối cho em. Tất nhiên, phúc lớn thay cho những ai hiểu biết Phật pháp từ khi cơ thể còn sung mãn và trí tuệ còn dũng mãnh. Nhưng thôi, việc đó không dễ có trong cái tù ngục ngày hôm nay của đa số người Việt. Nhưng chỉ cần chân thành và cầu thị, sẽ không bao giờ là muộn.
Thư viết đã dài. Anh dừng ở đây. Anh không mong em hồi đáp. Chỉ mong từ nay em có nhiều thời gian quan sát thêm, về em, về đất nước, về thế giới, và không cố lập luận hay giải thích.

14/12/2021

Xin lỗi, con chẳng thể quay về nhà trong ngày giỗ ba
Tôi viết bài này trong ngày giỗ của ba, còn bản thân đang cách xa nhà cả ngàn cây số. Lần đầu tiên sau gần 20 năm ba ra đi, tôi không có mặt trong ngày giỗ ông.

Suốt những năm qua, dù tan ca lúc 9h đêm tôi vẫn chạy xe máy vượt đèo 120 km để kịp hôm sau giỗ ba. Năm nay, tôi đành xin lỗi ông. Năm tôi 10 tuổi, ba rời xa, để lại mẹ và bốn chị em tôi. Trang trại ba để lại đủ để mấy mẹ con cứ thế nương tựa nhau. Mẹ làm nông, xinh đẹp, sắc xảo và thông minh, có điều không có tình yêu với ba và tôi. Từ khi tôi cai sữa đã ở với ba, được ba chăm sóc, tôi giống ba như hai giọt nước. Ba cũng là người duy nhất động viên, ủng hộ việc tôi đi học.

Năm tuổi tôi đã tập làm chị, mẹ sinh liên tiếp hai em, tôi và chị hai phải thay nhau lo cho hai em khi ba mẹ đi làm, ngoài ra còn nấu cơm, chăm đàn bò mười mấy con. Tôi cứ chịu những trận đòn roi đến tím hai bắp chân của mẹ mỗi lúc mẹ đi làm về mà cơm nước chưa xong hoặc khi tôi để em khóc. Có những ngày, vết bầm chưa kịp tan đã có thêm vết khác. Mẹ không đánh chị vì chị bị bệnh tim bẩm sinh và cũng cưng chị hơn. Những lúc ba mẹ cãi nhau, mẹ sẽ tiện tay vơ lấy cái chổi đánh tôi để hả giận lúc ba đi khỏi nhà. Chỉ khi có ba, mẹ mới không được động vào tôi.

Bạo hành thể xác chẳng là gì với bạo hành tinh thần khi tôi lớn lên, nhất là từ khi ba mất. Mẹ nói năng rất sắc sảo, khi mắng còn kèm ca dao tục ngữ, liên tục chì chiết rằng: "Ba tụi mày chết rồi, không còn tao hy sinh cái thân còm cõi này thì tụi mày ra đường mà kiếm ăn". Với mẹ, sự hy sinh để nuôi nấng chúng tôi dường như là gánh nặng. Mỗi lúc tủi thân, tôi chạy lên mộ ba khóc rồi lại lau nước mắt chạy về nhà, tiếp tục sống.

Tôi học giỏi, 12 năm đứng đầu khối, tốt nghiệp thủ khoa khối D của một trường đại học, nhưng bất kể khi nào thấy tôi ngồi vào bàn học là mẹ nói: "Học giỏi ở làng thì chỉ bằng cái móng tay của học sinh ở thành phố, học cho lắm rồi có đào ra được tiền mà ăn không". Giấy khen 12 năm học, tôi không bao giờ đưa cho mẹ. Những ngày tổng kết, tôi đạp xe ra mộ ba rồi cầm theo giấy khen, khoe ba xong lại về.

Năm 18 tuổi, tôi lên thành phố tự lập đến hôm nay. Tôi làm việc để kiếm sống, phục vụ nhà hàng rồi bị sàm sỡ nên xin đi làm tạp vụ, rửa chén, 1-2h sáng mới về, 7h lại lên giảng đường. Ngay khi ra trường, mức lương đầu tiên tôi nhận được đã là 20 triệu đồng chưa kể hoa hồng sau mỗi đơn hàng và thưởng. Tôi gửi tiền về trả hết nợ ngân hàng, chu cấp cho em đi học, hàng tháng gửi tiền sinh hoạt cho mẹ. Mẹ bắt đầu tham gia câu lạc bộ dinh dưỡng, khiêu vũ, tôi cũng ủng hộ. Ngoài mặt, người ta vẫn thấy tôi là đứa con gái hiếu thảo khi luôn mua quà cho mẹ, dẫn mẹ đi du lịch nhiều nơi; thâm tâm tôi thì nghĩ không làm được những điều này cho ba nên phải làm cho mẹ, cũng là để bà thôi than khóc số phận.

Những chị em của tôi tâm lý có phần lệch lạc, tôi đoán vì trải qua tuổi thơ không mấy êm đẹp. Chị tôi khổ khi lấy chồng, em gái mới lớn đã sa chân vào yêu đương không ra gì. Tôi cũng hết sức giúp đỡ, chăm sóc em với cháu mỗi khi có ai đó ốm đau, hỗ trợ tiền bạc cho em đi học. Đó là tất cả những gì tôi có thể làm. Rồi trong hai năm liên tiếp xảy ra nhiều chuyện khiến tôi rời bỏ thành phố mình yêu thích, điển hình là mẹ có bồ, đòi đuổi ông ngoại gần 80 về quê cho cậu bị tiểu đường giai đoạn cuối nuôi. Em gái đậu đại học, mẹ gây sức ép, nói không có tiền, bắt em lấy chồng; tôi phải đứng ra đảm bảo chu cấp mẹ mới để em đến ở với tôi. Rồi ở chung, tôi mới biết em gái luôn nói xấu tôi với bạn trai nó để tỏ ra là người đáng thương. Tính cách em cũng kiểu muốn đòi hỏi chứ không chịu khổ, hay nói dối, bịa đặt. Mẹ liên tục đưa ra lý do này nọ để hỏi tiền tôi.

Một ngày, tôi đi khám biết mình trầm cảm, cắt liên lạc với mẹ một thời gian. Mẹ gọi hết cho bạn bè, anh em, cả người yêu cũ để nói xấu tôi, tìm cách lấy thông tin về cuộc sống của tôi. Mỗi lần mẹ nhắn tin nào là mẫu tử tình thâm, con không thể bỏ mẹ đi, rồi nhắn cho em gái tôi bảo nó giả vờ nhắc ngày giỗ ba để tôi về, gửi tiền về. Có những đêm, tôi run rẩy trong sợ hãi, mở chú Đại Bi lên đọc theo, nghe kinh để cố ngủ nhưng không được. Tôi nằm một chút là giật mình. Một ngày, tôi bỏ lại tất cả, để nhà cho em gái muốn ở thì ở, mang hai vali rồi đặt vé đi xe. Tôi nhắn cho mẹ một tin, xin tha cho con để con còn được sống tiếp.

Giờ công việc tôi thuận lợi, làm cho công ty lớn ở nước ngoài, chịu khó làm thêm cũng được 50-60 triệu đồng mỗi tháng. Tôi nghĩ sẽ đi thật xa, sống cuộc đời của mình, bản thân mệt mỏi quá rồi. Ai nói tôi bất hiếu, không lo cho em thì tôi cũng đành chịu. Tôi dự tính vẫn gửi tiền nhưng chỉ một khoản đủ và đều đặn, không muốn trở về nữa. Với tôi, ngôi nhà chỉ còn nhiều kỷ niệm đớn đau. Đời người, đúng là rất nhiều khổ đau. Tôi đọc về Phật học, chắc mình từng sống không tốt trong nhiều kiếp trước nên giờ trả nợ cho nhân gian. Có những lần tôi cố để mong đi theo ba, rồi lại nghĩ mình sinh ra để rồi chết đi vô duyên thế sao.

Tôi đăng ký hiến tạng, góp quỹ từ thiện, quyên góp sách, quần áo và đi làm tình nguyện ở vùng cao khi có thời gian. Cuộc đời đẹp xấu cũng phải sống, không có bệnh nào không chữa được, không phải lúc nào gia đình cũng là cái nôi của con người. Cảm ơn những ai đã đọc chia sẻ này của tôi, viết ra chỉ để vơi bớt nỗi buồn. Tôi cũng biết không ai giúp được mình hơn chính mình trong cuộc đời này cả. Chúc các bạn bình an, hạnh phúc.

Duyên

06/12/2021

Nhân việc báo Pháp Luật TPHCM đăng bài " Bão lũ quét qua, nhưng không ai dám làm từ thiện", tôi nghĩ cần đăng lại bài " ĐỪNG KỂ VỚI AI" dưới đây.
Tất nhiên, tôi biết còn có một số người có lòng vẫn đang xúc tiến cứu trợ đồng bào miền Trung như các bạn Lâm Minh Chánh, Dinh Hoang Anh thế nhưng thời gian vừa qua, việc cơ quan quản lý để tình trạng nhiều cá nhân bị " kết tội" ăn chận tiền từ thiện trên mạng xã hội khi chưa có kết luận của cơ quan điều tra đã làm không ít người có lòng ngao ngán.
ĐỪNG KỂ VỚI AI !
Một buổi chiều, hoàng hôn đã phủ xuống, một người kỵ mã đang hối hả cố thúc ngựa sớm vượt qua sa mạc trước khi cơn bão sắp đổ xuống.
Gió càng lúc càng thổi mạnh, hoàng hôn đang tắt dần, người cởi ngựa lại càng cố thúc ngựa sải nhanh hơn…Giữa lúc ấy, bỗng có tiếng kêu cứu của ai đó :
- Anh cỡi ngựa ơi! Hãy giúp tôi thoát khỏi cơn bão này !
Người cỡi ngựa hơi có chút băn khoăn, nhưng rồi trái tim mach bảo, anh ta quày ngựa lại, đến trước mặt người kêu cứu. Anh nói :
- Thành thật nói với anh, một người một ngựa tôi mới hy vọng có thể vượt qua cơn bão này. Còn hai người thì không biết thế nào, nhưng tôi nỡ nào bỏ mặc anh giữa cơn nguy khốn. Mời anh lên ngựa nhanh cho !
Người cầu cứu nhanh nhẹn nhảy lên yên ngựa ngồi sau lưng anh ta. Người chủ ngựa chưa kịp thúc ngựa vọt đi, thì thấy gáy của mình lạnh ngắt vì một họng súng đã dí sát vào cùng với giọng nói lạnh lùng :
- Rất tiếc, tôi không thể cùng đi với anh được, vì chính anh đã nói, chỉ một mình một ngựa mới hy vọng thoát khỏi cơn bão này. Yêu cầu anh bước xuống !
Người chủ ngựa đành thui thủi bước xuống. Khi chân vừa chạm đất, anh ngước lên nói với kẻ cướp ngựa :
- Tôi có một yêu cầu…
Kẻ cướp ngựa lắc đầu :
- Tôi đã nói rồi, tôi không giống anh ! Tôi phải sống !
Người bị cướp ngựa lắc đầu :
- Không, tôi không xin anh cùng đi. Tôi chỉ xin anh khi trở về thành phố, anh nhớ đừng kể lại với bất cứ ai câu chuyện xảy ra hôm nay
Kẻ cướp ngựa cười nhạt rồi thúc ngựa phóng đi, bỏ mặc người chủ ngựa giữa cơn bão sa mạc sắp thổi tới !
Vì sao anh chỉ cầu xin người cướp ngựa khi sống sót trở về đừng kể cho bất cứ ai câu chuyện mà anh là nạn nhân ? Anh lo sợ khi câu chuyện lan truyền, trong những hoàn cảnh tương tự, khi cơn bão ập đến, có người cỡi ngựa nào đó tình cờ đi qua, nghe tiếng kêu cứu, nhớ đến câu chuyện kẻ cướp ngựa kể lại thì sẽ ngoảnh mặt bỏ đi, không dám dừng ngựa cứu người trong cơn nguy khốn, không phải vì họ không có lòng muốn cứu người mắc nạn, nhưng vì sợ rơi vào hoàn cảnh tương tự và như thế sẽ có biết bao người cần được cứu nhưng không được cứu, bị bỏ rơi, trở thành nạn nhân của sự nghi ngờ phát sinh từ câu chuyện được lan truyền.
From Nguyen Thien

29/05/2021
18/04/2021

SỐNG MỘT ĐỜI VIÊN MÃN, 11 điều 'Cần Khắc Ghi'

Address

44c Phần Huy Ích, P.15, Q.Tân Bình, TP.HCM
Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Triết Lý Cuộc Sống posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share