18/03/2024
"Sao không ở nhà xem live, chen lấn chi cho chật chội, nóng nực?"
Lúc nghe được mấy câu hỏi thế này, mình đã rất cáu và gay gắt. Nhưng rồi, bằng tất cả sự dịu dàng mà mình dành cho những "mối tình đầu" của mình, mình viết nên bài này.
Mình stan EXO đến giờ cũng được 8 năm có lẻ. Một đứa đến hôm qua ăn gì còn không nhớ vậy mà lại nhớ rõ mồn một những tháng hè oi bức năm đó, ngày nào mình cũng mở iTV để chờ được nghe Growl, Call me baby và Love me right. Rồi mình theo dõi fanpage để cập nhật tin tức, thời ấy khi mà EXO còn rất nhiều hoạt động và lịch trình, nhất cử nhất động mình đều thuộc lòng cơ. Và mình bắt đầu "tình nguyện cống nạp cho tư bản". Mặc dù phải nhịn ăn sáng và dành dụm từng chút, mình chưa bao giờ ngừng tự hào và hạnh phúc khi nhìn lại thành quả collect của mình dù cho đã gần một thập kỷ trôi qua. Đó là những chiếc album mà mình mạnh dạn order full ver, những chiếc card trong wishlist phải giành giật và bid giá mới sở hữu được, là full ver lightstick, cả mini lightstick và keyring. Mình đã yêu EXO nhiều đến mức, dù chưa từng nhìn thấy họ ngoài đời thật, những chiếc ảnh HD do trạm tỷ tung lên twitter cũng khiến mình rung động thật nhiều. Chỉ cần một bài viết với tiêu đề "Một thành viên EXO đang ở Việt Nam" hay một bài viết nói "Cảm ơn Việt Nam, mình yêu các bạn" cũng khiến mình mãn nguyện biết nhường nào. Mãi đến năm 2023, mình mới được gặp Suho, Xiumin và Chanyeol tại Việt Nam. Nói là "gặp", nhưng chỉ là đứng tít đằng xa để hát cho anh nghe, để hòa cùng tiếng fandom gọi tên anh, để đem chiếc lightstick mua ngót nghét đã vài ba năm cổ vũ anh. Họ sẽ chẳng bao giờ biết mình tên gì hay gương mặt mình ra sao nhưng mình muốn họ biết rằng luôn có những người hy sinh và yêu họ rất nhiều, trong đó có mình. Mình tự gọi đó là "Ủng hộ thiết thực, không sáo rỗng".
Ninh Dương cũng vậy. Giữa mình và họ hoàn toàn không có một chút liên hệ nào. Nhưng cảm giác theo dõi và yêu thương những con người đang sống cùng một đất nước với mình tuyệt vời lắm ấy. Mình sẽ luôn trong tâm thế nôn nao sẽ rất sớm thôi mình sẽ gặp được họ. Nên ngay khi có cơ hội, mình liền tìm mọi cách để gặp họ. Mình không cần đợi bản dịch để hiểu họ nói gì. Mình được giao lưu với họ qua những buổi "họp công ty" hàng tuần. Họ tương tác với fan quá đáng yêu. Họ đọc từng bức tâm thư của fan, họ trân trọng từng món quà họ nhận được. Họ cũng là người nổi tiếng, cũng sống xa mình hàng nghìn cây số, nhưng đối với một fan Kpop như mình mà nói, họ quá đỗi gần gũi.
Ai mà chẳng thế nhỉ. Đã đem lòng yêu thì sẽ nảy sinh cảm giác muốn gặp mặt, muốn được chạm tay, muốn được trò chuyện, muốn họ gọi tên mình, muốn được có một tấm ảnh kỷ niệm với họ, muốn họ nhìn về phía mình. Nhưng nếu không thể gần đến mức vậy thì sao? Thì là chỉ cần nhìn thấy bóng dáng của họ, dẫu có nhỏ xíu, dù qua camera iphone 11 quèn của mình có mờ câm đi nữa, trong lòng mình vẫn vui khó tả. Là chỉ cần thấy bóng lưng họ lướt qua khoảng 2 giây, mình cũng như có thêm động lực để yêu thương họ nhiều hơn.
Có người nói, "Trải nghiệm duy nhất mà mình có là những lần đi dự concert, đi du idol". Nghe cũng có chút chạnh lòng ha, mà có sao đâu. Nếu ngày đó mình không đi gặp họ, thì liệu rằng cả đời này còn có cơ hội ấy lần nữa không? Thanh xuân hay tuổi trẻ của mình, mình dành để theo đuổi họ, mình chưa và cũng không bao giờ hối tiếc.