02/03/2026
Sáng nay vào quán hủ tíu, có một bé nữ chắc học lớp 2 hoặc 3, kế bên là mẹ mình. Cháu cầm điện thoại xem phim, mẹ ngồi đút mì cho ăn, ăn chút người mẹ cầm ly trà đá đưa ống hút lên miệng nói “uống nước đi nè rồi xem…”, uống xong người mẹ tiếp tục đút mì. Cháu vừa ăn, vừa uống còn cặp mắt dán vào điện thoại một cách vô hồn.
Ăn xong, nấn ná không thể đi vì quá xót xa, lúc đó tôi nhìn về phía người mẹ và cố tình nhíu đôi mày lại thể hiện thái độ khó chịu khi cô ấy đưa đũa gắp mì cho cháu bé, cô ấy cũng nhìn lại bằng đôi mắt “tròn xoe” ngạc nhiên không hiểu. Tôi định mở miệng nhắc nhưng nghĩ: “nói cũng vậy nên quyết định rời đi…” mà lòng thương và xót xa cho đứa trẻ không biết phải làm sao.
P/S: Người mẹ đã làm hỏng đứa con của mình thật rồi. Chắc chắn!
———————
☘️ Mẹ - người có sức ảnh hưởng rất lớn đến con cái về tính cách nhưng có rất nhiều người mẹ “thương” con kiểu phàm tục, chăm bẳm, nâng niu, đút mớm ăn uống… nhưng không biết dạy dỗ tính kỷ luật, sạch sẽ, gọn gàng, sự nền nếp, kính trên nhường dưới, không ồn ào chỗ đông người, không nói tiếng to loi choi ở thang máy…vv. Đó tưởng là thương con nhưng hoàn toàn KHÔNG phải mà việc đang làm chính là đang hại đứa con của mình. Việc hại này sớm hay muộn đứa trẻ sẽ gánh lấy và người mẹ cũng gánh chung hậu quả (gián tiếp hoặc trực tiếp) về sau…
Sài Gòn, 02/3/2026
ST: LS Lê Ngọc Luân ❤️🌹