04/12/2025
Có những lúc tôi tự hỏi: “Vì sao mình lại nỗ lực nhiều đến thế?”
Rồi tôi mỉm cười, vì câu trả lời thật ra rất giản đơn.
Tôi nỗ lực vì chiếc dạ dày của mình luôn háo hức trước những món ăn ngon. Chỉ cần nhìn thấy một quán mới mở, một món chưa thử bao giờ, là trái tim tôi đã muốn phi ngay đến đó. Cuộc đời quá ngắn để ăn mãi những điều cũ kỹ, vậy nên tôi làm việc chăm chỉ để có thể chiều chuộng chiếc dạ dày đầy mơ ước ấy.
Tôi nỗ lực vì đôi chân thích dạo phố, thích lang thang giữa những con đường có nắng, có gió, có mùi cà phê thoảng nhẹ. Tôi muốn mình có những buổi chiều rảnh rỗi, đi bộ không mục đích, chỉ để thấy mình vẫn còn trẻ, còn hứng khởi, còn biết rung động trước cuộc sống nhỏ bé này.
Tôi nỗ lực vì đôi tay thỉnh thoảng lại ngứa ngáy muốn đặt vài món đồ xinh xắn—một cuốn sách mới, một chiếc váy tôi thích, hay đơn giản là đôi hoa tai nhìn thôi đã thấy cuộc đời dịu dàng hơn một chút. Những món đồ nhỏ bé ấy khiến tôi vui, và tôi muốn mình có quyền tự thưởng cho bản thân mà không phải đắn đo quá nhiều.
Và hơn tất cả, tôi nỗ lực vì trái tim mình luôn muốn tận hưởng. Trái tim ấy không cần hào nhoáng, không cần xa hoa, chỉ cần một cuộc sống đủ đầy để yêu, để sống, để trải nghiệm. Chỉ cần một ngày mai nhẹ nhàng hơn ngày hôm qua một chút. Chỉ cần một cuộc đời mà tôi thấy mình xứng đáng.
Thế nên tôi cố gắng, tôi làm việc, tôi tiến lên. Không phải để hơn ai, không phải để chứng tỏ điều gì, mà chỉ để sống thoải mái trong thế giới nhỏ bé của riêng mình.
Cuối cùng, lý do để nỗ lực thật ra không cao siêu như người ta vẫn nói.
Chỉ là tôi muốn ăn ngon, muốn đi chơi, muốn mua vài thứ dễ thương, và muốn trái tim mình luôn có lý do để mỉm cười.