10/12/2025
Có bao giờ bạn tự hỏi: “𝑴𝒊̀𝒏𝒉 𝒃𝒂̂𝒚 𝒈𝒊𝒐̛̀ 𝒍𝒊𝒆̣̂𝒖 𝒄𝒐́ 𝒏𝒉𝒖̛ 𝒈𝒊𝒂̂́𝒄 𝒎𝒐̛ 𝒏𝒈𝒂̀𝒚 𝒃𝒆́?”
Hôm nay trò chuyện với đối tác xong, tự nhiên thấy mình trôi về những ngày rất cũ. Những ngày mà tụi mình còn là mấy đứa trẻ ngồi ngoài hiên, hỏi nhau mấy câu ngây ngô kiểu: “Lớn lên mày muốn làm gì?”
Đứa thì nói muốn làm cô giáo.
Đứa muốn làm bác sĩ.
Còn Liên… thật ra chẳng rõ mơ gì, chỉ nhớ mình luôn muốn đi xa, muốn sống một cuộc đời rộng hơn cái xóm nhỏ ngày đó.
Rồi đến cái ngày leo lên chuyến xe đò vào Sài Gòn, trong đầu chỉ có một suy nghĩ rất đơn giản:
“Không biết mình có làm được gì nên chuyện không nữa.”
Trong lòng thì vừa háo hức, vừa sợ, vừa thấy… thương cái mình hồi nhỏ một chút.
Giờ ngồi đây, giữa bộn bề công việc, bất giác
tự hỏi: “Đứa trẻ năm xưa có tự hào về mình bây giờ không?”
Có lẽ là có.
Không phải vì thành tựu lớn lao gì, mà vì mình vẫn giữ được cái sự cố gắng mỗi ngày, vẫn dám bước tiếp, và vẫn sống hết lòng với những điều mình chọn.
Chỉ mong sau này, khi nhớ lại quãng đường đã đi, mình sẽ mỉm cười và nói: “Ừ… cuối cùng thì mình đã không bỏ rơi giấc mơ của đứa trẻ năm đó.”