05/06/2023
KHI CÓ RUNG CẢM
Trước một nơi chốn, một câu chuyện, con người lần đầu gặp gỡ, nếu từng hiện diện trong "ký ức" ở một đời sống nào đó. Khi bất chợt gặp lại sẽ có sự rung cảm đặc biệt. Như lạc giữa đồi hoa rực rỡ trong buổi nhập nhoạng, man mác và bình yên. Ranh giới giữa thực và hư, xa xôi và gần gũi cứ mãi chạy trong lòng. Không có gì rõ ràng hay chắc chắn. Chỉ có cảm giác thấy quen, rất quen, từng ở đó, từng kết thân, từng gắn kết...
Tựa người xa quê, dù sống nơi đất khách bao nhiêu năm đi chăng nữa. Họ khác người bản địa ở chỗ, trong tâm họ luôn tồn tại hai từ: cố hương. Nếu có nhiều hơn những "vùng đất" khác ngoài Vũ trụ bao la, hay những "cõi giới" muôn hình muôn vẻ mà thực tại chưa chạm đến được. Có lẽ những ai đến từ đâu, lâu lâu trong tâm khảm họ cũng bất giác nhớ về một nơi vô định. Trong tim có tiếng giục giã nhắc về hành trình họ từng có. Mỗi cuộc đời hẳn phải có những giới hạn lớn hơn, giá trị hơn nhiều, chứ không chỉ sinh ra và rồi mất đi không dấu vết.
Có những thứ mơ hồ và nằm ngoài ngôn từ, nhưng không có nghĩa nó không hiện hữu. Giống như khi chắp hai bàn tay lại, biết được cảm giác ấm, nóng, mềm mại hay rít rát của lòng bàn tay. Chỉ người nào xúc chạm mới cảm nhận được. Không hề có hình tướng. Vì vậy, ngay trải nghiệm cơ bản nhất ở thế giới tâm thức, muốn diễn tả cũng phải linh hoạt theo nhiều cách và phán đoán ngay trong tình huống đang diễn ra.
Nếu tin vào nhân duyên, những rung cảm như vậy sẽ đưa mỗi người gặp lại rất nhiều những người xưa cũ tương ứng với những điều tốt, xấu đã cư xử với nhau. Xem mọi thứ có nhân duyên, người ta mới điềm tĩnh hơn trong cuộc sống, không rong ruổi tìm cầu những gì vượt ngoài khả năng. Vì tất cả diễn ra đều có mối khăng khít sát xao từ quá khứ, hiện tại đến tương lai. Không tương lai nào không đến từ hiện tại. Không hiện tại nào không gắn với quá khứ. Để lúc nào đó thấy có chút bất mãn với thực tại, sẽ can đảm ngồi yên, nhìn nhận lại tất cả, dù cho quá khứ có dữ dội, đau thắt thế nào. Yên lặng nhìn nó, rồi vẫy tay chào tạm biệt vì biết nó đã trôi qua. Nhìn để biết bản thân của hôm nay đến từ nhân duyên nào mà không tạo thêm nhân duyên đó. Bằng cách sống với phẩm hạnh, kiên trì, thận trọng và sáng suốt.
Cũng nhờ có rung cảm mới không vội vàng đánh giá một ai, điều gì. Luôn thấy cần học hỏi, cố gắng và cẩn trọng với từng lời nói. Vì đằng sau mỗi người có vô vàn những mối dây liên kết chằng chịt của nguyên nhân - kết quả, vận hành liên tục. Nhìn theo chiều xuôi thì người đang thuận lợi về mọi mặt vì thụ hưởng việc tốt đã tạo ở quá khứ. Người trong nghịch cảnh vì cần học, cần trả những điều thiếu sót đã gieo. Nhưng nhìn theo chiều ngược lại, không có nghĩa, người đang thành công sẽ luôn là người tốt, người thất bại luôn là người xấu. Họ chỉ đang chịu những "dư báo" của quá khứ. Thực tế có những người đang gian khổ nhưng sống vô cùng tử tế. Ngược lại, người đang có của lại vì quá sung sướng mà sống hưởng thụ, ích kỷ. Cho nên độ rung cảm lúc này cần thiết lắm. Để nhận ra cách mỗi người đang ứng xử với hoàn cảnh hiện tại như thế nào, sẽ quyết định nên cuộc sống sau này. Từ đó không cúi đầu trước số phận hay tự mãn mà biết tạo tác thêm nhiều điều lành, điều thiện cho tương lai dễ chịu, nhẹ nhàng.
Rung cảm còn làm cầu nối đến những người cùng nhận thức. Biết rung cảm trước cái đẹp sẽ rất khó làm điều xấu. Ngược lại khi cùng ghét một ai, một vấn đề nào đó. Sẽ đưa đẩy gặp những người cùng quan tâm. Vì trong tâm sẵn có, chỉ cần chút tác nhân, sẽ nhanh chóng nhớ lại, hội tụ và sống đúng theo đó. Chú ý điểm này để cẩn trọng từ suy nghĩ, các mối quan hệ xung quanh mà chỉnh hướng, tìm về những người bạn tốt tương trợ trên con đường phát triển thân tâm. Hạn chế tiếp xúc với những ai mang lại cảm giác bất an. Khi không cung cấp "thức ăn" - điều kiện thích ứng, những thói quen xấu sẽ dịu lại dần. Đây là cách "phòng hộ" ban đầu nhờ vào rung cảm.
Chẳng có rung cảm nào là tự nhiên cả. Nhất định phải có mối liên hệ. Nên trước bất kỳ sự việc nào, ngoài cảm năng, hãy đừng quên trí năng. Đôi lúc choáng ngợp hay mải mê theo những cảm giác bất ngờ mà người ta quên đi năng lực phán đoán và dự đoán trước tình huống xảy đến. Vì lẽ đó nên hay rẽ những hướng đi chính người ta cũng không hiểu tại sao. Nó cũng là một phần tất yếu để trưởng thành. Có khó mới có khôn. Dòng sông vượt qua nhiều khúc ngoặt mới ra được biển. Con người sau nhiều chông g*i dần thấy đường "về nhà". Nhưng đã xem rung cảm như một dấu ấn còn sót lại của tiềm thức. Hãy sử dụng "tấm bản đồ" này đúng đắn, đỡ mất thời gian đi loay hoay, để nó chỉ lối cho mỗi người những công việc, bài học nào chưa xong, cần phải tiếp tục. Đến những nơi cần đến, gặp những người cần gặp.
- Ảnh: st