3mber love you

14/05/2026

Chồng đòi lấy 10 tỷ mua nhà cho nhân tình, vợ vẫn vui vẻ đồng ý nhưng tới ngày ả ta dọn đến nhà mới chị quyết định đ-ánh úp bằng màn l::ật kèo ở phút 89 lấy lại tất cả cho các con mình…
“Cô ký đi, rồi chuyển 10 tỷ vào tài khoản cho tôi. Tôi cần mua căn hộ cao cấp cho Ngọc. Cô ấy đang ma::ng th::ai con trai tôi, tôi không thể để cô ấy chịu thiệt thòi.” Hùng né::m xấp hồ sơ xuống mặt bàn kính, âm thanh chát chúa vang lên trong căn phòng khách sang trọng lạnh lẽo. Anh ta nhìn tôi – người vợ đã đầu g:ối tay ấ:p 10 năm qua – bằng ánh mắt ráo hoảnh, không chút tình nghĩa.
Tôi đặt ly trà hoa cúc xuống, chỉnh lại vạt áo lụa, mỉm cười nhẹ nhàng: – Anh muốn 10 tỷ để mua nhà cho cô ta, rồi sau đó anh sẽ ly hôn và để lại quyền nuôi con cho tôi? – Đúng thế! – Hùng hất hàm – Cô thông minh thì nên biết điều. Tiền trong két là tài sản chung, tôi có quyền lấy một nửa.
Tôi im lặng vài giây, giả vờ suy tư, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt chồng: – Được thôi. Em đồng ý. Thậm chí, em sẽ đứng ra lo thủ tục mua bán giúp anh để anh đỡ mất công. Miễn là anh vui, và các con không phải chứng kiến cảnh bố mẹ c:ãi vã. Hùng sững sờ. Anh ta đã chuẩn bị sẵn kịch bản tôi sẽ khóc lóc, g:ào th:ét hay gọi điện mách bố mẹ hai bên. Nhưng thái độ bình thản đến lạ lùng của tôi khiến anh ta vừa mừng vừa lo. Nhưng rồi, sự háo hức về tổ ấm mới với cô b::ồ trẻ đẹp đã đánh bay mọi nghi ngờ.
Ba tuần sau đó là những ngày tôi bận rộn ngược xuôi. Tôi rút 10 tỷ từ sổ tiết kiệm, trực tiếp liên hệ cò đất, chọn căn hộ view sông đẹp nhất khu Ruby Garden. Thậm chí, tôi còn tận tình dẫn ả nhân tình của chồng – Ngọc – đi chọn nội thất. Ngọc năm nay mới 24t, trẻ măng, mắt s:ắc như d::ao cau. Ả nhìn tôi vẻ đắc thắng, thi thoảng còn buông lời m:ỉa m:ai: – Chị Hiền đúng là người vợ quốc dân. Chồng bỏ đi theo em mà chị vẫn chu đáo thế này, bảo sao anh Hùng chán chị. Đàn bà quá ngoan thì tẻ nhạt lắm. Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

14/05/2026

Khi chồng đi công tác, tôi bị mẹ chồng b:;ắt ngủ ngoài phòng khách. Đêm khuya, lời cảnh báo của bà giúp việc gi:à "Cô ơi đừng ngủ phòng này" đã hé l;ộ bí mật khiến tôi r'ùng mìn/h...
Khi Minh vừa kéo vali ra khỏi cổng, tiếng bánh xe lăn trên nền gạch để lại âm thanh khô khốc đến lạ. Hằng đứng ở bậc thềm, tay vẫy mà lòng ngổn ngang. Anh đi công tác miền Trung một tuần, chuyến đi đầu tiên kể từ ngày cưới. Căn nhà ba tầng của gia đình chồng bỗng dưng trở nên rộng quá, lạnh quá, như chứa trong đó một thứ im lặng nặng nề mà cô chưa bao giờ thấy rõ hình dạng.
Mẹ chồng cô, bà Hạnh, từ phòng trên đi xuống, dáng người nhỏ, khuôn mặt sạm nắng, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ gì đó cứng cỏi.
– Con dọn đồ xuống ngủ tạm ở phòng khách nhé, – bà nói, giọng không cao nhưng lạnh. – Phòng con với Minh… nước trong nhà tắm bị rò, mẹ gọi thợ sửa rồi.
Hằng khựng lại.
– Dạ, nhưng… con có thể lên phòng trống tầng ba mà mẹ?
– Phòng đó để đồ, không tiện. Ngủ phòng khách vài hôm thôi.
Nói rồi bà quay đi, như cắt ngang mọi phản ứng. Hằng chỉ biết gật đầu.
Tối ấy, khi cả nhà đã tắt đèn, cô lặng lẽ trải tấm chăn mỏng lên sofa ở phòng khách. Ngoài trời gió thổi qua hàng cau, lá xào xạc như lời thì thầm cũ kỹ. Cô nằm im, mắt hướng lên trần nhà trắng đục, cảm giác như có gì đó đang dõi theo trong bóng tối.
Phòng khách nhà bà Hạnh rộng, được trang trí kiểu cũ: tủ gỗ bóng loáng, mấy khung ảnh đã ngả màu thời gian. Hằng khẽ nhổm dậy, nhìn kỹ hơn tấm ảnh đặt ở góc trái: một người phụ nữ trẻ, gương mặt dịu dàng, nụ cười thanh thản, ánh mắt hiền nhưng buồn. Dưới khung ảnh ghi dòng chữ nhỏ: Nguyễn Thu – 1989–2019.
Cái tên khiến cô khẽ rù/ng m//ình. Cô chưa từng nghe Minh hay mẹ chồng nhắc tới người này.
Khoảng hai giờ sáng, tiếng gõ cửa khe khẽ khiến Hằng bật dậy.
– Cô ơi… cô Hằng…
Giọng run run ấy là của cô giúp việc – chị Sen, người phụ nữ đã làm cho nhà này đã hơn mười năm.
– Có chuyện gì thế chị? – Hằng mở cửa, giọng còn ngái ngủ.
Chị Sen nhìn quanh, rồi ghé sát, nói rất nhỏ:
– Cô… đừng ngủ ở đây nữa. Đêm này… không nên ở phòng khách đâu.
– Sao lại thế ạ?
Chị lắc đầu, mặt tái xanh... Đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

14/05/2026

Đi làm quên tắt bếp gas, tôi vội vàng quay xe giữa đường về nhà. Nhưng vừa mở cửa, tôi ch//ết sữ//ng với cảnh tượng trước mắt
Hôm đó là một buổi sáng như bao ngày khác. Mai vội vã chuẩn bị bữa sáng cho chồng trước khi đi làm. Cô luôn là người dậy sớm nhất nhà: nấu ăn, là quần áo, dọn dẹp, rồi mới vội vàng khoác túi ra cửa.
Chồng cô làm kinh doanh, thường về muộn. Sáng hôm ấy, khi vừa đến ngã tư lớn, Mai bỗng thấy ti:m mình đập loạn. Trong đầu cô vụt lên một hình ảnh: bếp gas chưa tắt!
Cô nhớ rõ lúc chiên trứng, điện thoại reo, rồi cô vội cú;p ga;s… nhưng có chắc mình đã tắt hẳn chưa?
Không kịp suy nghĩ, Mai quay đầu xe, phó::ng như bay về nhà.
Khi dừng trước cửa, cô nhận ra điều gì đó lạ lùng: cánh cổng vẫn khóa nhưng trong nhà có ánh đèn le lói
“Lạ thật, rõ ràng Tuấn đã đi làm cơ mà?”
Cô nhẹ đẩy cửa bước vào. Tim Mai đập mạnh.
Từng bước, cô tiến lại gần, bàn tay run rẩy đặt lên tay nắm cửa.
Chỉ một khe hở nhỏ – và cô ch//ết sữ//ng... Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận 👇👇👇

13/05/2026

**Chồng đi làm cả đêm không về. Tôi thương tình cho ông lão ăn xin ngủ nhờ. Sáng hôm sau, ông gọi tôi dậy và nói: “Đừng ở lại nhà này nữa, đêm nay sẽ có chuyện.”**
Tôi tên Diệu Hằng, 43 tuổi, sống cùng chồng là anh Quang trong căn nhà hai tầng ở ngoại ô. Cuộc sống nhìn bên ngoài khá yên ổn, không giàu có nhưng cũng không thiếu thốn. Tôi bán đồ ăn sáng trước cổng nhà, còn chồng làm ở xưởng gỗ. Công việc anh thất thường, hôm có việc thì đi sớm về khuya, hôm không thì nằm nhà cả ngày.
Dạo gần đây, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn. Anh hay nói đi làm ca đêm nhưng không cho tôi biết cụ thể là làm ở đâu. Có lần tôi hỏi kỹ, anh gắt lên: “Em cứ lo chuyện của em đi, hỏi nhiều làm gì.”
Người ta nói phụ nữ đến tuổi này trực giác rất nhạy. Tôi không dám kết luận điều gì, nhưng trong lòng cứ lấn cấn như có chuyện gì đó đang âm thầm diễn ra sau lưng mình.
Đêm hôm đó là một đêm mưa phùn, mưa không lớn nhưng rả rích, kiểu mưa khiến người ta thấy cô đơn hơn. Tôi dọn hàng xong, ăn qua loa bát cơm rồi ngồi xem ti vi một mình. Anh Quang nhắn tin bảo tối nay làm xuyên đêm không về. Tôi thở dài, không phải vì giận mà vì đã quen. Lâu dần tôi cũng không hỏi nhiều nữa.
Hai vợ chồng sống với nhau hơn mười năm, nhưng có những lúc tôi thấy khoảng cách giữa chúng tôi xa hơn cả người dưng.
Khoảng gần 10 giờ đêm, tôi đang định tắt ti vi đi ngủ thì nghe tiếng gõ cổng. Ban đầu tôi tưởng mình nghe nhầm, nhưng tiếng gõ lại vang lên, lần này rõ hơn. Tôi bước ra hiên, mở hé cửa nhìn ra. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt trước cổng, một ông lão đứng co ro, quần áo ướt mưa, tay cầm túi vải cũ.
Ông nhìn thấy tôi, giọng khàn khàn: “Cô ơi, cho tôi xin ngủ nhờ một đêm, tôi không có chỗ nào đi.”
Tôi đứng sững lại. Trong đầu lúc đó cũng có chút sợ. Thời buổi này không phải cứ thấy người già là tốt. Nhưng nhìn kỹ, ánh mắt ông không có vẻ gian xảo, chỉ toàn sự mệt mỏi và bất lực.
Tôi hỏi: “Ông từ đâu tới vậy?”
Ông lão cười nhẹ, cái cười rất buồn: “Đi nhiều quá rồi, giờ cũng không nhớ rõ nữa. Chỉ biết tối nay nếu không có chỗ trú, chắc tôi không chịu nổi.”
Câu nói đó khiến tôi trùng lòng. Tôi nghĩ đến bố mình ngày xưa cũng từng có lúc phải đi xa, có khi cũng đứng trước cửa nhà người khác mà xin giúp đỡ. Nghĩ vậy, tôi mở cổng.“Thôi ông vào hiên ngủ tạm đi. Tôi có cái chiếu cũ, tôi lấy cho.”
Ông lão gật đầu liên tục, miệng cảm ơn không ngớt. Tôi vào trong lấy chiếu, thêm cái chăn mỏng đưa cho ông. Ông nhận lấy, tay run. Trước khi quay vào, tôi còn dặn: “Ông cứ ngủ ở đây, đừng đi lung tung là được. Sáng mai tôi nấu cho ông bát cháo rồi đi tiếp.”
Ông nhìn tôi, ánh mắt có gì đó rất lạ, như muốn nói gì nhưng lại thôi. Cuối cùng ông chỉ nói: “Cô tốt bụng, sau này nhất định sẽ được báo đáp.”
Tôi cười nhẹ, nghĩ bụng người ta nói vậy cho có thôi. Rồi tôi đóng cửa đi vào trong.
Đêm đó tôi ngủ không sâu, không biết vì tiếng mưa hay vì có người lạ trong nhà. Có lúc tôi giật mình tỉnh dậy, tưởng như nghe thấy tiếng bước chân ngoài sân. Nhưng khi mở mắt ra thì lại chỉ thấy im lặng.
Khoảng 3 giờ sáng, tôi dậy đi vệ sinh, tiện thể nhìn ra hiên. Ông lão vẫn nằm đó, co ro trong cái chăn mỏng, thở đều đều. Tôi yên tâm hơn, quay vào ngủ tiếp.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm như thường lệ để chuẩn bị bán hàng. Vừa bước ra sân, tôi thấy ông lão đã ngồi dậy từ lúc nào, đang nhìn chăm chăm vào cánh cửa nhà tôi. Cái cách ông nhìn khiến tôi thấy hơi khó hiểu, không phải kiểu tò mò mà giống như đang suy nghĩ rất sâu về một điều gì đó.
Tôi lên tiếng: “Ông dậy sớm vậy, để tôi nấu cho ông bát cháo.”
Ông quay lại nhìn tôi, ánh mắt lần này khác hẳn, không còn mệt mỏi nữa mà là sự nghiêm túc, thậm chí có chút lo lắng. Ông đứng dậy, bước lại gần tôi, giọng hạ thấp:
Tôi hơi ngạc nhiên: “Nhà tôi ở đây hơn 10 năm rồi.”
Ông gật đầu rồi hỏi tiếp: “Căn nhà này trước đây có sửa sang gì không? Có đào bới gì không?”
Câu hỏi của ông khiến tôi khựng lại. Tôi nhớ lại, cách đây khoảng hai năm, chồng tôi có thuê người về sửa lại nền nhà, nói là chống ẩm. Lúc đó tôi không để ý nhiều. Tôi lắc đầu: “Tôi không rõ lắm, chồng tôi lo mấy việc đó.”
Ông lão nghe xong, sắc mặt càng trầm xuống. Ông nhìn thẳng vào tôi rồi bất ngờ nắm lấy tay tôi. Tay ông lạnh ngắt.
“Nghe tôi nói này, cô đừng ở lại đây nữa, ít nhất là tối nay. Đừng ở lại.”
Tôi giật mình, rút tay lại: “Ông nói gì vậy? Có chuyện gì à?”
Ông lão thở dài, mắt nhìn về phía cửa nhà, giọng thấp nhưng rõ từng chữ:
“Đêm nay sẽ có ……………………………….người tới. Không phải chuyện bình thường đâu.”Tôi bắt đầu thấy khó chịu. Dù thương ông nhưng nói kiểu đó khiến tôi thấy như bị dọa.
“Ông nói vậy là sao? Ông biết gì mà nói vậy?”
Ông im lặng vài giây rồi nói một câu khiến tôi lạnh cả người:
“Tối qua tôi không ngủ. Tôi nghe thấy trong nhà cô có người đi lại.”
Tôi cười gượng: “Chắc ông nghe nhầm thôi. Tôi ở một mình, chồng tôi đi làm đêm.”
Ông lắc đầu, giọng trắc nịch: “Không nhầm đâu. Có tiếng bước chân rất rõ, nhưng lạ là tiếng đó không giống người sống trong nhà này.”
Tôi bắt đầu thấy hơi bực, dù thương ông nhưng nói kiểu đó khiến tôi thấy như bị dọa. Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

13/05/2026

May mắn ☘️☘️ 🙏🙏🙏

13/05/2026

Chồng tôi lương 8 triệu, ở rể suốt 4 năm bị gia đình tôi, đặc biệt là mẹ vợ khinh thường. Một ngày anh đi làm không trở về
Khi tôi tới công ty tìm, người quản lý chỉ nói một câu khiến tôi chết lặng.
Đó là lúc tôi nhận ra giá trị thực sự của người đàn ông bên cạnh mình suốt bấy lâu nay…Bốn năm ở rể trong nhà tôi, anh chưa bao giờ cãi lại dù chỉ một câu. Lương anh chỉ 8 triệu, làm công nhân kỹ thuật trong một xưởng cơ khí nhỏ. Mẹ tôi thường xuyên chì chiết:
“Đàn ông gì mà chẳng lo nổi cái nhà trọ, suốt ngày lông bông. Con gái tôi khổ cả đời rồi.”
Anh chỉ cười trừ, lặng lẽ gom chén bát mang xuống bếp rửa. Tôi biết anh buồn, nhưng cũng quen với tính cam chịu của chồng, nên nhiều lúc… tôi quên mất anh cũng là một người đàn ông có lòng tự trọng.Sáng hôm đó, như mọi ngày, anh khoác chiếc áo bảo hộ cũ, dặn tôi trưa không về ăn cơm vì có tăng ca gấp. Anh còn dúi vội vào tay tôi tờ 200 nghìn:
“Em mua gì ngon ăn cho đỡ mệt nhé.”
Tôi lườm anh: “Giữ mà ăn sáng. Lương có bao nhiêu đâu mà đưa hoài.”
Anh chỉ cười. Đó là nụ cười cuối cùng tôi thấy từ anh.
Chiều tối, anh vẫn chưa về. Điện thoại gọi chỉ báo “Thuê bao không liên lạc được”. Tôi hoảng, chạy ra tận xưởng tìm. Người quản lý nghe tôi nói xong chỉ thở dài rồi bảo:
“Cậu ấy nghỉ rồi.”
Tôi ngỡ ngàng: “Nghỉ… là sao ạ? Từ khi nào?”
Ông nhìn tôi như thể đang cân nhắc từng chữ:
“Từ sáng nay. Cậu ấy nói: ‘Tôi xin nghỉ việc. Cảm ơn anh đã giúp đỡ suốt thời gian qua.’ Rồi cậu ấy gửi lại thẻ chấm công, dọn tủ đồ và đi luôn.”
Tôi chết lặng. Anhvốn là người ổn định, chưa bao giờ tự ý nghỉ việc, lại càng không bao giờ biến mất không lý do. Tôi vội hỏi:
“Anh ấy có nói đi đâu không ạ?”
Người quản lý nhìn tôi thêm một lúc lâu, rồi nói điều khiến tim tôi như rơi xuống:
“Cậu ấy bảo tháng này không cần trả lương đâu. Nói rằng số tiền đó… gửi lại cho vợ.”
Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác như bị ai tát một cái thật mạnh. Xem tiếp ở dưới phần bình luận...

住所

Akiruno-shi Tokyo Kanto 190-0152 Japan.
Shinagawa-ku, Tokyo
100-0003

ウェブサイト

アラート

3mberがニュースとプロモを投稿した時に最初に知って当社にメールを送信する最初の人になりましょう。あなたのメールアドレスはその他の目的には使用されず、いつでもサブスクリプションを解除することができます。

事業に問い合わせをする

3mberにメッセージを送信:

共有する