13/05/2026
**Chồng đi làm cả đêm không về. Tôi thương tình cho ông lão ăn xin ngủ nhờ. Sáng hôm sau, ông gọi tôi dậy và nói: “Đừng ở lại nhà này nữa, đêm nay sẽ có chuyện.”**
Tôi tên Diệu Hằng, 43 tuổi, sống cùng chồng là anh Quang trong căn nhà hai tầng ở ngoại ô. Cuộc sống nhìn bên ngoài khá yên ổn, không giàu có nhưng cũng không thiếu thốn. Tôi bán đồ ăn sáng trước cổng nhà, còn chồng làm ở xưởng gỗ. Công việc anh thất thường, hôm có việc thì đi sớm về khuya, hôm không thì nằm nhà cả ngày.
Dạo gần đây, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn. Anh hay nói đi làm ca đêm nhưng không cho tôi biết cụ thể là làm ở đâu. Có lần tôi hỏi kỹ, anh gắt lên: “Em cứ lo chuyện của em đi, hỏi nhiều làm gì.”
Người ta nói phụ nữ đến tuổi này trực giác rất nhạy. Tôi không dám kết luận điều gì, nhưng trong lòng cứ lấn cấn như có chuyện gì đó đang âm thầm diễn ra sau lưng mình.
Đêm hôm đó là một đêm mưa phùn, mưa không lớn nhưng rả rích, kiểu mưa khiến người ta thấy cô đơn hơn. Tôi dọn hàng xong, ăn qua loa bát cơm rồi ngồi xem ti vi một mình. Anh Quang nhắn tin bảo tối nay làm xuyên đêm không về. Tôi thở dài, không phải vì giận mà vì đã quen. Lâu dần tôi cũng không hỏi nhiều nữa.
Hai vợ chồng sống với nhau hơn mười năm, nhưng có những lúc tôi thấy khoảng cách giữa chúng tôi xa hơn cả người dưng.
Khoảng gần 10 giờ đêm, tôi đang định tắt ti vi đi ngủ thì nghe tiếng gõ cổng. Ban đầu tôi tưởng mình nghe nhầm, nhưng tiếng gõ lại vang lên, lần này rõ hơn. Tôi bước ra hiên, mở hé cửa nhìn ra. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt trước cổng, một ông lão đứng co ro, quần áo ướt mưa, tay cầm túi vải cũ.
Ông nhìn thấy tôi, giọng khàn khàn: “Cô ơi, cho tôi xin ngủ nhờ một đêm, tôi không có chỗ nào đi.”
Tôi đứng sững lại. Trong đầu lúc đó cũng có chút sợ. Thời buổi này không phải cứ thấy người già là tốt. Nhưng nhìn kỹ, ánh mắt ông không có vẻ gian xảo, chỉ toàn sự mệt mỏi và bất lực.
Tôi hỏi: “Ông từ đâu tới vậy?”
Ông lão cười nhẹ, cái cười rất buồn: “Đi nhiều quá rồi, giờ cũng không nhớ rõ nữa. Chỉ biết tối nay nếu không có chỗ trú, chắc tôi không chịu nổi.”
Câu nói đó khiến tôi trùng lòng. Tôi nghĩ đến bố mình ngày xưa cũng từng có lúc phải đi xa, có khi cũng đứng trước cửa nhà người khác mà xin giúp đỡ. Nghĩ vậy, tôi mở cổng.“Thôi ông vào hiên ngủ tạm đi. Tôi có cái chiếu cũ, tôi lấy cho.”
Ông lão gật đầu liên tục, miệng cảm ơn không ngớt. Tôi vào trong lấy chiếu, thêm cái chăn mỏng đưa cho ông. Ông nhận lấy, tay run. Trước khi quay vào, tôi còn dặn: “Ông cứ ngủ ở đây, đừng đi lung tung là được. Sáng mai tôi nấu cho ông bát cháo rồi đi tiếp.”
Ông nhìn tôi, ánh mắt có gì đó rất lạ, như muốn nói gì nhưng lại thôi. Cuối cùng ông chỉ nói: “Cô tốt bụng, sau này nhất định sẽ được báo đáp.”
Tôi cười nhẹ, nghĩ bụng người ta nói vậy cho có thôi. Rồi tôi đóng cửa đi vào trong.
Đêm đó tôi ngủ không sâu, không biết vì tiếng mưa hay vì có người lạ trong nhà. Có lúc tôi giật mình tỉnh dậy, tưởng như nghe thấy tiếng bước chân ngoài sân. Nhưng khi mở mắt ra thì lại chỉ thấy im lặng.
Khoảng 3 giờ sáng, tôi dậy đi vệ sinh, tiện thể nhìn ra hiên. Ông lão vẫn nằm đó, co ro trong cái chăn mỏng, thở đều đều. Tôi yên tâm hơn, quay vào ngủ tiếp.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm như thường lệ để chuẩn bị bán hàng. Vừa bước ra sân, tôi thấy ông lão đã ngồi dậy từ lúc nào, đang nhìn chăm chăm vào cánh cửa nhà tôi. Cái cách ông nhìn khiến tôi thấy hơi khó hiểu, không phải kiểu tò mò mà giống như đang suy nghĩ rất sâu về một điều gì đó.
Tôi lên tiếng: “Ông dậy sớm vậy, để tôi nấu cho ông bát cháo.”
Ông quay lại nhìn tôi, ánh mắt lần này khác hẳn, không còn mệt mỏi nữa mà là sự nghiêm túc, thậm chí có chút lo lắng. Ông đứng dậy, bước lại gần tôi, giọng hạ thấp:
Tôi hơi ngạc nhiên: “Nhà tôi ở đây hơn 10 năm rồi.”
Ông gật đầu rồi hỏi tiếp: “Căn nhà này trước đây có sửa sang gì không? Có đào bới gì không?”
Câu hỏi của ông khiến tôi khựng lại. Tôi nhớ lại, cách đây khoảng hai năm, chồng tôi có thuê người về sửa lại nền nhà, nói là chống ẩm. Lúc đó tôi không để ý nhiều. Tôi lắc đầu: “Tôi không rõ lắm, chồng tôi lo mấy việc đó.”
Ông lão nghe xong, sắc mặt càng trầm xuống. Ông nhìn thẳng vào tôi rồi bất ngờ nắm lấy tay tôi. Tay ông lạnh ngắt.
“Nghe tôi nói này, cô đừng ở lại đây nữa, ít nhất là tối nay. Đừng ở lại.”
Tôi giật mình, rút tay lại: “Ông nói gì vậy? Có chuyện gì à?”
Ông lão thở dài, mắt nhìn về phía cửa nhà, giọng thấp nhưng rõ từng chữ:
“Đêm nay sẽ có ……………………………….người tới. Không phải chuyện bình thường đâu.”Tôi bắt đầu thấy khó chịu. Dù thương ông nhưng nói kiểu đó khiến tôi thấy như bị dọa.
“Ông nói vậy là sao? Ông biết gì mà nói vậy?”
Ông im lặng vài giây rồi nói một câu khiến tôi lạnh cả người:
“Tối qua tôi không ngủ. Tôi nghe thấy trong nhà cô có người đi lại.”
Tôi cười gượng: “Chắc ông nghe nhầm thôi. Tôi ở một mình, chồng tôi đi làm đêm.”
Ông lắc đầu, giọng trắc nịch: “Không nhầm đâu. Có tiếng bước chân rất rõ, nhưng lạ là tiếng đó không giống người sống trong nhà này.”
Tôi bắt đầu thấy hơi bực, dù thương ông nhưng nói kiểu đó khiến tôi thấy như bị dọa. Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇