24/01/2026
Đây là view trước nhà mình..!
Nhiều năm trước đây khi thấy cảnh này, mình thấy nó buồn, nó heo hút và nó quê
Giờ mình thấy nó bình yên, nó an, và biết ơn vì vẫn còn được cảm nhận trọn vẹn cảnh sắc này.
Hồi mới vào thị trường, chỉ một chút thành công nhỏ đã biến một đứa trẻ nông thôn thay đổi tính cách trở thành phiên bản mà nó từng ghét nhất
Nó thích khoe mẽ, khoe tài sản, khoe những thứ nó có và thậm chí cả những thứ nó “mượn” để có
Nó thích cảm giác được tung hô, tán thưởng, nể phục
Nó không biết…
Là đã vô tình gieo nên những điều không tốt.
Khiến người khác cảm thấy họ không may mắn như mình
Khiến người khác cảm thấy họ không giỏi như mình
Khiến mình cảm thấy mình hơn người, như ếch ngồi đáy giếng
Chỉ là khi nhìn cảnh sắc này, mình nghĩ lại
Mình đã không còn “loè” chỉ để thu về những lời tán thưởng nữa
Mình đã không còn chi mấy chục triệu chỉ để mua một chiếc áo có logo hiệu nữa
Mình cũng không còn cảm thấy hưng phấn khi được tung hô hay chán nản khi bị flop nữa
Mình đã lớn hơn rồi, có lẽ vậy
Quay về với chính mình bên trong, chính mình của những năm còn ngồi trên ghế nhà trường.
Khi đó mình chỉ mong thoát cảnh khổ, chỉ mong được đi học, chỉ mong gia đình hạnh phúc…
Chúc buổi tối an lành, mọi người ♥️