04/19/2025
ĐANG Ở ĐỘ TUỔI ĐẸP NHẤT ĐỜI NGƯỜI, CHÀNG TRAI 17 TUỔI BỖNG LÂM BỆNH NẶNG, KHÔNG ĐỦ TIỀN TRANG TRẢI VIỆN PHÍ...
Em Võ Đức Hải (SN 2007, quê Hà Tĩnh) là con trai duy nhất của bà Võ Thị Châu (SN 1968). Bà Châu vốn mắc bệnh t.â.m th.ầ.n bẩm sinh, thường xuyên bỏ nhà đi lang thang. Một ngày, người thân phát hiện bà mang bầu rồi sinh ra Hải.
Thương hoàn cảnh éo le của đứa trẻ, ông Nguyễn Văn Tạo (SN 1969, một người họ hàng Hải gọi bằng chú) đón em về nuôi, tạo điều kiện cho em ăn học đầy đủ. Ông Tạo còn gửi Hải theo học một trường gần nhà mẹ đẻ để em có thời gian về chăm sóc mẹ.
Năm lớp 11, Hải nung nấu ý định thi Học viện Chính trị quân sự Bắc Ninh. Em quyết tâm chăm chỉ học hành, nỗ lực ngày đêm. Nhưng lúc này, bất hạnh lại tiếp tục bủa vây nam sinh có số phận khốn khổ. Em thấy mình thường xuyên tê bì chân tay, những cơn đau đầu xuất hiện nhiều hơn. Có lúc, em còn đau đến quằn quại, không thể làm được việc gì.
Tháng 7/2024, Hải đi khám và được bác sĩ cho biết mình mắc bệnh dị dạng Chiari type I, thiểu sản động mạch não trước bên phải đoạn A1. Đây được xem như căn bệnh hiếm về não. Cụ thể, dịch tủy không xuống nuôi cơ thể gây nguy cơ bị liệt cao. Biện pháp điều trị duy nhất là phẫu thuật kèm theo sử dụng thuốc, song nguy cơ tái phát bệnh rất cao.
Tình trạng bệnh trở nặng, ngày 15/8 vừa qua, Hải phải nhập viện để mổ. Sau ca mổ, em vận động hết sức khó khăn, thường xuyên khó thở. Bởi phải lo xoay xở, vay mượn tiền bạc cho cháu chữa trị nên ông Tạo không thể ở bệnh viện mà để con trai Nguyễn Nhân Thành (SN 1991) trực tiếp chăm sóc Hải.
Anh Thành cho hay, dù đã hỏi nhiều nơi nhưng đến nay, bố mình mới vay được khoảng 30 triệu đồng, toàn bộ dùng vào đóng viện phí và trang trải chi phí sinh hoạt những ngày Hải nằm viện. Bác sĩ cho biết, quá trình điều trị của em còn dài, tốn kém nhất là những loại thuốc kháng sinh, thuốc bổ não nằm ngoài danh mục bảo hiểm hỗ trợ. Đợi ổn định, em mới có thể về quê tập vật lý trị liệu để giảm tải chi phí.
Số phận trớ trêu khiến nam sinh đang ở độ tuổi đẹp nhất cuộc đời, mang trong mình nhiều hoài bão ấp ủ bỗng chỉ nằm một chỗ, chẳng biết tương lai sẽ thế nào. Đôi mắt em nhìn vô hồn vào khoảng không trước mặt mà khi chỉ mới cách đây vài tháng, em vẫn còn là thanh niên hoạt bát, tràn đầy sức sống...