Tre Georgia Magazine

Tre Georgia Magazine Nhóm thực hiện TRẺ với chủ trương góp phần gìn giữ văn hóa, tiếng Việt

Luật “Move Over” tại Georgia – Quý vị đã biết chưa? Luật sư Ethan Phạm – Chuyên về tai nạn xe cộ ----------- Nguyễn & Ph...
06/26/2026

Luật “Move Over” tại Georgia – Quý vị đã biết chưa?
Luật sư Ethan Phạm – Chuyên về tai nạn xe cộ
----------- Nguyễn & Phạm LLC - Tổ Hợp Luật Sư

Tại tiểu bang Georgia, luật Georgia Move Over Law được ban hành nhằm bảo vệ cảnh sát, nhân viên cứu hỏa, cấp cứu và các lực lượng cứu hộ khi họ đang làm nhiệm vụ bên lề đường.

Khi quý vị lái xe trên xa lộ hoặc bất kỳ con đường nào và thấy xe cảnh sát, xe cứu thương hoặc xe cứu hộ đang đậu bên lề với đèn khẩn cấp bật sáng, luật yêu cầu:

Phải chuyển sang làn đường bên trái, nếu có thể thực hiện an toàn.

Nếu không thể đổi làn, phải giảm tốc độ đáng kể và chạy thật chậm để bảo đảm an toàn cho các nhân viên đang làm nhiệm vụ.

Vi phạm luật này có thể dẫn đến bị phạt và trừ 3 điểm trên bằng lái, đồng thời lỗi vi phạm sẽ được ghi vào hồ sơ lái xe của quý vị.

Hãy lái xe cẩn thận và tuân thủ luật để bảo vệ chính mình và những người đang ngày đêm bảo vệ cộng đồng.

----------
Trẻ 978 Ngày 19 tháng 6 - 2026

LOC NGUYEN HEATING & AIR CONDITIONING
06/25/2026

LOC NGUYEN HEATING & AIR CONDITIONING

ATL AGENCY LLC
06/25/2026

ATL AGENCY LLC

Blue Ridge Phố Cũ Hoa VàngTác giả: Tiểu Lục Thần Phong----------Ngày lễ Chiến sỹ Trận vong năm nay tôi lại lái xe về vùn...
06/25/2026

Blue Ridge Phố Cũ Hoa Vàng
Tác giả: Tiểu Lục Thần Phong
----------

Ngày lễ Chiến sỹ Trận vong năm nay tôi lại lái xe về vùng núi đồi phía Bắc thành Ất Lăng, nơi này chỉ cách trung tâm thành phố chừng hai giờ lái xe nhưng lại như thể một thế giới khác. Xa lộ và đường đồng quê thênh thang thanh vắng, không bị nạn kẹt xe nên chạy rất sướng. Hai bên đường đồng cỏ xanh mướt mát, những điền trang mênh mông, xa xa núi đồi nhấp nhô như sóng lượn, núi đồi không cao lắm, từ trên đỉnh cao ở đây nhìn bốn phương thấy màu xanh bất tận. Đặc biệt vùng Ellijay với những vườn nho và nhà máy rượu vang thủ công rất đẹp, bởi vậy mà người ta ví Ellijay như một tiểu Tuscany của Italia.

Phố núi Blue Ridge cũng là láng giềng của Ellijay, Blairsville…tất cả đều thuộc rặng Appalachian. Đây là lãnh địa của người Chero kee xa xưa (một tộc người bản địa Bắc Mỹ mà chúng ta quen gọi là người da đỏ). Blue Ridge tươi đẹp, thanh bình và yên ả chi lạ. Theo thống kê của chính phủ thì người da trắng chiếm đến chín mươi phần trăm, người da màu và người gốc châu Á chỉ vài phần trăm.

Ngay từ năm 1886 người ta đã thiết lập đường sắt đến tận nơi này, tuyến đường sắt Marietta – Blue Ridge có tuổi cũng đã hơn một trăm năm mươi năm. Thời điểm 1886 nước ta đang bị người Pháp tấn công, chỉ hai năm sau là kinh thành Huế thất thủ. Lúc này nước ta cũng như hầu hết các nước châu Á đều vô cùng lạc hậu, chỉ có đường đất, đi bộ hoặc xe bò ấy vậy mà Blue Ridge đã có xe lửa. Hệ thống đường sắt và xe lửa tỏa khắp nước Mỹ, đây cũng là một nền công nghiệp nặng lừng danh một thuở. Ngày nay Blue Ridge vẫn còn đoàn tàu cổ chạy bằng đầu máy hơi nước (locomotive). Đoàn tàu cổ này bây giờ làm dịch vụ chở khách du lịch đi đến tận Tennessee. Tuyến đường sắt du lịch này dài hai mươi sáu dặm. Xe lửa chạy ngay qua sông Chattahoochee, sông Toccoa, băng qua những điền trang, đồng cỏ, đồi núi và những tiểu trấn như Mc Caysville (GA) hay Copper Hill (TN). Ngồi trên tàu lửa chạy bằng hơi nước khá thú vị, tàu chạy chậm chứ không thể nhanh vì vậy mà tha hồ ngắm cảnh vật hai bên đường. Tiếng còi tàu vang vọng bay qua núi đồi nhấp nhô, loang rộng trên thảo nguyên mênh mông. Tiếng còi xuyên vào cảnh giới u tịch của núi rừng. Khi con tàu vào ga hay rời ga, tiếng còi rúc lên lại nghe như thể tiếng vọng từ quá khứ xa xưa. Blue Ridge là tiểu trấn cổ trên vùng núi Appalachian, nơi này có nhiều tòa nhà cổ, giáo đường, pháp đình. Trụ sở tiểu trấn là một tòa nhà bằng đá xanh, ngày nay không còn sử dụng và đã trở thành di tích lịch sử trầm mặc dưới nắng vàng trời xanh. Blue Ridge cũng như những tiểu trấn khác của nước Mỹ, con đường Main chạy dài qua tiểu trấn. Đường Main của Blue Ridge là con đường lịch sử và quan trọng nhất, trên con đường ấy có rất nhiều nhà hàng, quán cà phê, tiệm đồ cổ, tiệm bánh kẹo, tiệm quần áo thời trang… Nội trên con đường Main mà có đến năm tiệm đồ cổ, điều này chứng tỏ cư dân ở đây rất khá giả. Trên con đường Main dập dìu du khách, họ đi chơi, nhìn ngắm, mua sắm và ăn uống trông rất nhộn nhịp và vui vẻ. Những tiệm nổi tiếng trên đường Main có thể kể như: Multitudes Gallery, Blue Ridge Cotton Company, High Coun try Art Gallery, Mercier Orchards… Đến Blue Ridge không thể bỏ qua việc xem tranh và triển lãm nghệ thuật ở trung tâm triển lãm của cộng đồng. Tòa nhà làm nơi triển lãm này xưa kia là pháp đình, sau khi pháp đình xây trụ sở mới thì tòa nhà được dùng làm nơi triển lãm nghệ thuật. Tòa nhà to lớn nằm trên đồi, tiền sảnh là hàng cột Gô Tích trông rất uy nghi bề thế, bản thân tòa nhà cũng là một tác phẩm nghệ thuật mô phỏng kiến trúc Hy Lạp. Đây là một địa chỉ đáng nhớ của người yêu thích nghệ thuật.

Blue Ridge không chỉ có thế, ra ngoài tiểu trấn tha hồ leo núi, đi bộ trên đường mòn, lội sông, đi rừng, chèo kayak và khám phá nhiều điều thú vị của thiên nhiên.

Blue Ridge còn được mệnh danh là thủ đô câu cá hồi của tiểu bang Georgia. Những đàn cá hồi vượt hàng vạn dặm, bơi từ biển cả về đầu nguồn sông suối để sinh sản và chết. Những con cá hồi có cái khả năng định vị bẩm sinh chính xác mà ta không thể nào hiểu nổi. Một lần sinh ra từ đầu nguồn rồi bơi ra biển, khi đến tuổi sinh sản lại bơi ngược về nguồn để đẻ trứng và chết. Blue Ridge có câu ngạn ngữ “ Trout Fishing Capital of Georgia”. thuật ở trung tâm triển lãm của cộng đồng. Tòa nhà làm nơi triển lãm này xưa kia là pháp đình, sau khi pháp đình xây trụ sở mới thì tòa nhà được dùng làm nơi triển lãm nghệ thuật. Tòa nhà to lớn nằm trên đồi, tiền sảnh là hàng cột Gô Tích trông rất uy nghi bề thế, bản thân tòa nhà cũng là một tác phẩm nghệ thuật mô phỏng kiến trúc Hy Lạp. Đây là một địa chỉ đáng nhớ của người yêu thích nghệ thuật.

Blue Ridge không chỉ có thế, ra ngoài tiểu trấn tha hồ leo núi, đi bộ trên đường mòn, lội sông, đi rừng, chèo kayak và khám phá nhiều điều thú vị của thiên nhiên.

Blue Ridge và những vùng đồi núi Smoky Mountain có chung một huyền thoại về người tuyết khổng lồ (Bigfoot), đi nơi nào cũng thấy hình ảnh và những câu chuyện về người tuyết. Đây không chỉ là văn hóa, là đề tài kích thích mọi người đi tìm hiểu về huyền thoại. Đây còn là một mối lợi để hấp dẫn du khách và bán đồ lưu niệm.

Đến Blue Ridge không thể không mua những đặc sản của địa phương: rượu nho, nước táo, kẹo pecan…và nhiều thứ khác. Trên đường lái xe đến Blue Ridge chúng ta có thể ghé vào các trang trại táo, nhà trưng bày chào bán đặc sản…

Blue Ridge có khí hậu mát mẻ trong lành, vào mùa đông thì trên các điểm cao sẽ đón một lượng tuyết nhiều hơn so với vùng thấp và vùng đồng bằng. Khí hậu dễ chịu, đất đai phì nhiêu, sản vật phong phú, xã hội bình yên…Nơi này rất thích hợp với những trào lưu “sống chậm” hay “chữa lành” mà cư dân mạng xã hội hiện nay đang nói đến.

Blue Ridge còn có một cộng đồng rất nhỏ của người Amish sống ở đây. Người Amish gần như từ chối sử dụng các phương tiện kỹ thuật hiện đại. Họ sống lối tự cung tự cấp như thời xa xưa: tự trồng trọt, chăn nuôi, dệt vải, may mặc…Họ sống biệt lập với thế giới bên ngoài. Ở Blue Ridge du khách có thể mua những sản phẩm thủ công do họ làm ra.

Blue Ridge có nhiều điểm tương đồng với phố núi Gatlinburg… tuy nhiên tầm vóc và quy mô nhỏ hơn nhiều. Cả hai đều là tiểu trấn miền sơn cước, có lịch sử lâu đời, quanh năm bình yên tĩnh lặng, mơ màng trong nắng sớm chiều sương.

------------
Trẻ 978 Ngày 19 tháng 6 - 2026

Văn Phòng Bác Sĩ Bình K. NguyễnProActive Spine & Relief Center
06/24/2026

Văn Phòng Bác Sĩ Bình K. Nguyễn
ProActive Spine & Relief Center

PHO CHALLENGE - MASTER PHỞ
06/24/2026

PHO CHALLENGE - MASTER PHỞ

Vùng Kỷ NiệmTác giả: Nguyễn Diệu Anh Trinh----------Bây giờ thì khó có cơ hội để ngồi cùng Ba nói chuyện ngày nay hay nh...
06/24/2026

Vùng Kỷ Niệm
Tác giả: Nguyễn Diệu Anh Trinh
----------

Bây giờ thì khó có cơ hội để ngồi cùng Ba nói chuyện ngày nay hay nhắc lại chuyện ngày xưa … bởi tai Ba không còn nghe rõ, mắt Ba đã mờ, chân đã yếu, tay run run và tâm trí cũng không còn minh mẫn như trước.

Ba, từ một người đàn ông đúng chất Quảng Nam ngày nào … ăn to nói lớn … bây giờ là một cụ già ngơ ngẩn, im lìm. Nghĩ đến Ba là nghĩ đến một vùng trời kỷ niệm. Quá khứ rất đẹp hiện về trong tôi là những ngày còn bé thơ được Ba chở về quê nội bằng chiếc xe gắn máy Puch của Đức, một loại xe nổi tiếng cùng thời với dòng Goebel vào thập niên 1960.

Quê nội tôi là làng Bảo An, huyện Điện Bàn Quảng Nam, một làng quê trù phú và rất đẹp. Khi chạy vào con đường làng, Ba hay dừng xe lại để chỉ cho hai anh em tôi thấy tận mắt những rẫy đậu phộng, ruộng lúa, rẫy bắp… Ba giới thiệu từng ông bà, vai vế trong họ hàng và giải thích cặn kẽ mối quan hệ bà con để chúng tôi ghi nhớ.

Mỗi mùa đông, khi làng quê bị lũ lụt, Ba không những kêu gọi bà con, hàng xóm quyên góp áo quần để chở về cứu trợ mà còn nhắc nhở Má tôi chia sẻ bớt áo quần đang còn dùng của các con cho trẻ em vùng bị nạn. Bằng những việc làm giản dị ấy, Ba đã dạy cho chúng tôi bài học về đạo đức làm người và tinh thần tương thân tương trợ.

Khi tôi trúng tuyển vào lớp sáu trường Nữ trung học Đà Nẵng, Ba chở tôi đi lòng vòng các công trường nơi Ba làm việc để khoe với mọi người: Đứa con gái lớn vừa đậu vào trường công. Lúc ấy, tôi mắc cở lắm nhưng cũng vui vui vì thấy nụ cười hãnh diện của Ba. Sau đó, cha con ghé vào hàng sinh tố trước Nhà Thờ Tin Lành; đó là lần đầu tiên trong đời tôi được uống một ly sinh tố xoài, một kỷ niệm nhỏ nhưng theo tôi đến tận hôm nay.

Chiến tranh tàn khốc nhiều năm nhưng anh em chúng tôi may mắn không biết đến nỗi khổ, vì thời gian ấy Ba Má làm ăn khá giả. Ba xây được căn nhà mặt tiền khá đồ sộ và đầy đủ tiện nghi. Lễ tân gia chưa nguội thì “trời đất nổi cơn gió bụi”. Cùng điêu tàn theo vận nước, gia đình tôi lâm vào cảnh tang thương. Năm đó tôi 16 tuổi. Ba bị bắt vào tù, ba năm sau mới được lưu dung. Ba vào tù cũng đồng nghĩa với tương lai của tám đứa con mịt mờ như bóng đêm.

Tôi theo người bà con vào Sài gòn tìm đường vượt biên. Thất bại, tôi trở về sau trận sốt thương hàn… đầu không còn cọng tóc! Mấy tháng sau, tôi theo Má đi thăm Ba ở trại tù Tiên Lãnh. Nước mắt tôi rơi khi thấy Ba mặc bộ đồ tù, khép nép trước cán bộ. Ba lôi từ trong ba lô ra một mớ lá cây, xin phép cán bộ rồi nhẹ nhàng nói với tôi: “Con đem mớ lá Ngủ Gia Bì này về nấu nước uống, tóc sẽ mọc xanh lại”. Rồi Ba than: “Con gái mà, không có tóc… coi ra chi?” Ánh mắt ái ngại của Ba theo tôi suốt đoạn đường về.

Rồi… hoàn cảnh éo le, tôi trở thành người mẹ đơn thân, nuôi đứa con gái nhỏ với hai bàn tay trắng. Ba chưa từng biết tên, chứ đừng nói đến chuyện gặp mặt chàng rể đầu. Ngày tôi lên thăm Ba trước mùa đông năm 1986, tôi mang theo tấm hình tôi ẳm đứa con gái bụ bẫm. Ba xem tấm hình và nói với tôi: “Vợ chồng sống được với nhau ngoài ân tình còn phải có duyên nợ; khi con không thay đổi được hoàn cảnh thì con hãy tự thay đổi suy nghĩ của mình. Gắng nuôi dạy đứa con cho nên người”.

Ba tuyệt nhiên không tỏ vẻ thất vọng hay thắc mắc gì về đứa cháu nhỏ không có quê nội trong tấm hình. Tôi đặt tên bé là Anh Thư, Ba đề nghị là Thiên Thư (Sách Trời), vì cho rằng số Trời đã định.

Lúc con gái tôi được năm tuổi, Ba vẫn còn trong tù. Bên ngoài xôn xao có chương trình bảo trợ nhân đạo của chính phủ Hoa Kỳ, áp dụng cho các tù nhân cải tạo. Một ngày giáp Tết, hai mẹ con tôi đang ở tiệm cắt tóc. Trong lúc chờ đợi, tôi ngồi nhìn bâng quơ ra đường thì thấy một cụ ông vai ba lô đứng lơ ngơ nhìn số nhà. Trông ông giống một người thiểu số lưu lạc xuống thành phố. Tôi bước ra định lên tiếng giúp ông thì… Ôi Trời, đó chính là Ba tôi!

Từ trại giam Tiên Lãnh Ông được thả về đợt cuối cùng của năm 1988. Vì nhà cũ bị tịch thu nên ông phải tự dò đường tìm về địa chỉ mới. Hai mẹ con tôi mừng rơi nước mắt. Thế là không cần cắt tóc ăn Tết, chúng tôi hí hửng dắt ông về nhà. Tôi nhớ mãi cảm giác lâng lâng như bay lên mây. Về đến đầu xóm, tôi khoe hết người này đến người khác: “Ba con về rồi!, Ba con được về rồi!”. Một niềm vui thật hy hữu, con gái tôi lần đầu gặp ông ngoại đã nắm tay ông tung tăng.

Ba về ngay lập tức hòa nhập vào cuộc sống gian khổ của cả nhà. Sáng sớm Ba chở Má lên bến xe đi buôn, đưa đón các cháu đi học, lại xin làm những công việc lao động nặng nhọc để giúp Má vực gia đình qua cơn đói khổ, giúp tôi nuôi đứa con gái thiếu tình phụ tử của mình. Ba yêu thương, chăm sóc các cháu nội ngoại như nhau. Ba về, chúng tôi như “chim có tổ, nhà có tông”.

Vài năm sau, Ba làm hồ sơ định cư. Đúng ra không có tên tôi, nhưng Ba vẫn làm liều và nói: “Nếu con đi được thì tốt, còn không thì đừng buồn vì đó là quy định, qua đó ổn định Ba sẽ bảo lãnh hai mẹ con ngay”. Nhờ sự tỉ mỉ, cẩn thận và những lời dặn dò của Ba, tôi và con gái nhỏ 10 tuổi chỉ sau vài câu phỏng vấn đã may mắn được chấp thuận vô điều kiện mà không cần bổ sung hồ sơ gì cả. Năm 36 tuổi, tôi và con lên đường định cư cùng Ba và ba đứa em còn độc thân.

Những ngày tháng đầu cùng cả nhà lo ổn định cuộc sống, Ba vừa làm cha vừa làm mẹ, vừa làm ông ngoại vừa làm bà ngoại. Tôi đi làm mỗi ngày 12 tiếng, không nghỉ chủ nhật. Cả nhà cố gắng dành dụm để mua căn nhà nhỏ. Đêm nào tôi cũng về lúc một giờ sáng, ngủ chợp mắt vài tiếng rồi dậy lúc 7 giờ nấu ăn. Mỗi lần tôi đi tắm, Ba đã ủi sẵn bộ quần áo đặt trước cửa phòng. Mấy cha con đùm bọc nhau. Con gái tôi đi học có Ba ở nhà chăm nom. Chỉ sau ba năm cật lực, chúng tôi đã mua được căn nhà mới có ba phòng ngủ.

Sau đó, Ba khuyến khích các con nộp đơn xin phỏng vấn công dân Hoa Kỳ. Ba là người đầu tiên làm hồ sơ và nói: “Không phải để có quyền lợi mà mình còn nên đóng góp trách nhiệm cho quê hương thứ hai này”. Thấy chúng tôi rề rà, Ba lấy tiền dành dụm từ mấy năm qua đưa cho tôi và em gái đóng lệ phí.

Ba tôi là người rất kỹ lưỡng, từ việc nhỏ đến việc lớn, am hiểu triết lý nhà Phật nên Ba sống rất nhẹ nhàng và bao dung. Ba thường nói: “Chuyện gì cũng có thể thay đổi. Bỏ qua được thì nên quên bớt cho nhẹ lòng”.

Cho đến bây giờ, khi tôi đã là bà ngoại, Ba chưa bao giờ hỏi tôi một câu, một chữ về người cha vắng mặt của đứa con gái tôi.

Kỷ niệm với Ba bàng bạc, trải dài theo dòng đời của tôi. Tôi học ở Ba rất nhiều qua những gì Ba suy nghĩ và hành động. Ba đã ảnh hưởng rất nhiều đến nhân sinh quan của tôi. Có lẽ trong đàn con tám đứa của Ba thì tôi chỉ xa cách Ba khoảng thời gian Ba ở tù mà thôi. Đôi khi tôi cảm thấy mình may mắn có nhiều tính cách thật giống Ba. Bởi trong lòng tôi Ba mãi là thần tượng.

Bây giờ thì không còn cùng Ba ngồi xem các giải túc cầu, các chương trình văn nghệ hay đọc chung với Ba những cuốn sách hay. Không còn có thể hỏi ý kiến của Ba chuyện lớn chuyện nhỏ. Không còn tự tay mình nấu cho Ba những món mà Ba hay nhắc đến, cũng không còn đưa Ba đi chơi đây đó…

Bây giờ không còn cùng Ba ngồi biên tập, sửa lỗi chính tả cho Đặc san Sông Thu QNĐN hay đi dự Hội đồng hương hằng năm …

Ba bây giờ sống lặng lẽ như một chiếc bóng. Con cháu nói gì cũng không cần nghe, không cần biết. Ba sống rất vô tư, hiền lành, không rầy rà, không hờn trách, không ham muốn gì từ tiền bạc đến ăn uống.

Người đàn ông lơ ngơ bây giờ… thời thanh niên đã khiến Má tôi từ hôn, trả lễ một công tử nhà địa chủ để về làm bà “Bộ trưởng Bộ nội trợ” cho ông. Người đàn ông này thuở mới trên ba mươi đã có 3 căn nhà xây ở thành phố Đà Nẵng, sự nghiệp vững vàng. Đến 45 tuổi làm cha của đàn con 8 đứa, sự nghiệp thăng tiến… Rồi năm 49 tuổi thì vào tù, trắng tay.

Tôi nhìn Ba mà không khỏi ngẫm nghĩ: “vô thường” chính là đây. Thông thái, siêng năng, cần mẩn ngày nào giờ ngơ ngác như trẻ con. Nhà cao cửa rộng, quyền lực … bây giờ không thiết tha gì nữa. Cuộc đời sắc sắc không không. Có đó rồi mất đó! Tôi biết, người như Ba không bao giờ đòi hỏi con cháu phải thể hiện tình thương. Tình cảm của Ba đổ xuống không điều kiện, vô bờ bến. Tuy nhiên, khi nhìn thấy đôi mắt thờ ơ, vô hồn của Ba tôi cũng cảm thấy đau lòng.

May mắn và hạnh phúc của chúng tôi là Ba Má vẫn còn khỏe mạnh, đi đứng tuy chậm chạp nhưng không hề làm phiền đến con cháu. Dĩ nhiên người già có những cái chướng, và thường không chịu thay đổi. Là con cái, chúng tôi nghĩ đến công ơn sinh thành dưỡng dục, nên biết cách chịu đựng. Đó vừa là lòng biết ơn, vừa là tấm gương cho con cháu. Cha mẹ già như chuối chín cây, còn bao nhiêu ngày để mà hờn trách hay chống báng.

Suốt đời Ba tôi, ngoài trách nhiệm của một người dân tốt, Ba sống vì vợ con và đàn cháu nhỏ. Ba là người có đủ tư cách để những đứa con, đứa cháu luôn hãnh diện mỗi khi nhắc đến tên Ba.

Và tôi, đứa con gái lớn có nhiều kỷ niệm với Ba. Thuở bé tôi chỉ là may mắn khi thấy được nụ cười hãnh diện của Ba năm tôi 12 tuổi. Nay đầu hai màu tóc, tôi biết mình chưa thật sự làm điều gì để Ba mãn nguyện. Tôi vẫn là đứa con có những lỗi lầm, nhưng tôi tin chắc mình chưa đến nỗi khiến Ba phải thất vọng.

Cảm ơn Ba, một cuốn sách hay mà con muốn được đọc suốt đời này. Cám ơn những gì Ba đã trải qua, đã chịu đựng vì gia đình mình. Cảm ơn cả vùng trời kỷ niệm của Ba và con gái.

Thương và tri ân Ba.

------------
Trẻ 978 Ngày 19 tháng 6 - 2026

ABC Tax & Services - Phúc Khai Thuế
06/23/2026

ABC Tax & Services - Phúc Khai Thuế

Digestive Care Physicians, LLC
06/23/2026

Digestive Care Physicians, LLC

Vui Chơi Dưới Nắng cùng Kem Chống NắngTác giả: Pamela Huỳnh, PhD., PharmD---------- iCare Nha Khoa Thẩm Mỹ Dù bạn đang c...
06/23/2026

Vui Chơi Dưới Nắng cùng Kem Chống Nắng
Tác giả: Pamela Huỳnh, PhD., PharmD
---------- iCare Nha Khoa Thẩm Mỹ

Dù bạn đang chuẩn bị đi biển hay chỉ đơn giản là đi làm, hãy nhớ thoa kem chống nắng ít nhất 15 phút trước khi ra ngoài. Kem chống nắng là một phần quan trọng trong thói quen chăm sóc da, phù hợp với mọi lứa tuổi, giới tính và màu da. Việc sử dụng kem chống nắng hàng ngày giúp bảo vệ làn da khỏi tác hại của ánh nắng mặt trời, ngăn ngừa lão hóa sớm và giảm nguy cơ ung thư da. Nhưng giữa vô vàn lựa chọn trên thị trường, làm thế nào để chọn được loại kem chống nắng phù hợp với nhu cầu của bạn?

Trước khi mua kem chống nắng, bạn cần hiểu rõ về chỉ số SPF (Sun Protection Factor), là một đơn vị đo lường khả năng bảo vệ da khi tiếp xúc với ánh nắng mặt trời. Chỉ số SPF trên nhãn sản phẩm giúp bạn đánh giá mức độ bảo vệ của kem chống nắng trước tia cực tím (UV). UVA và UVB là hai loại bức xạ cực tím từ mặt trời ảnh hưởng đến da theo nhiều cách khác nhau. UVA có bước sóng dài hơn và khi thâm nhập sâu vào da, tác động phần gây lão hóa sớm, nếp nhăn, nám da, và cũng có thể có nguy cơ ung thư da. Nó hiện diện trong suốt cả ngày và có thể xuyên qua mây và kính. UVB, với bước sóng ngắn hơn, chủ yếu ảnh hưởng đến lớp ngoài của da, gây cháy nắng và đóng vai trò quan trọng trong sự phát triển của ung thư da. Do đó, để có sự bảo vệ toàn diện, bạn nên chọn kem chống nắng có nhãn “broad spectrum” (quang phổ rộng), vì chúng bảo vệ da cho cả tia UVA và UVB.

Điều quan trọng cần lưu ý là SPF không đo lường thời gian bạn có thể ở ngoài nắng mà không bị ảnh hưởng, mà chỉ thể hiện mức độ bảo vệ da khỏi tia UV. Cơ quan Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA) khuyến nghị sử dụng kem chống nắng có chỉ số SPF tối thiểu là 15, trong khi những người có làn da sáng màu nên dùng SPF 30 trở lên.

Hiện nay, hai loại kem chống nắng phổ biến nhất là hóa học và khoáng chất, mỗi loại có những ưu và nhược điểm riêng. Trong khi kem chống nắng hóa học chiếm lĩnh thị trường, nhu cầu về kem chống nắng khoáng chất ngày càng tăng do khả năng bảo vệ chống lại cả tia UVA và UVB cũng như việc sử dụng các thành phần ít gây hại hơn.

Kem chống nắng khoáng chất (hay còn gọi là kem chống nắng vật lý) được đánh giá an toàn hơn cho sức khỏe và môi trường. Loại kem này chứa titanium dioxide hoặc zinc oxide, hoạt động bằng cách tạo lớp màng trên bề mặt da để phản xạ hoặc bẻ gãy tia UV, thay vì hấp thụ chúng. Do đó, FDA công nhận kem chống nắng khoáng chất là an toàn và hiệu quả. Ngoài ra, loại kem này cũng ít gây hại cho các rạn san hô – hệ sinh thái quan trọng của đại dương. Ngược lại, kem chống nắng hóa học chứa các bộ lọc UV tạo thành một lớp mỏng trên da, hấp thụ tia UV và chuyển đổi chúng thành nhiệt. Nhiều loại kem chống nắng hóa học có khả năng bảo vệ chống lại cả UVA và UVB. Tuy nhiên, nhược điểm chính là một số thành phần có thể gây hại, chẳng hạn như aminobenzoic acid, oxybenzone và octinoxate. Một số hóa chất này có thể xâm nhập vào máu, gây ra rối loạn nội tiết hoặc kích ứng da. Hơn nữa, chúng cũng có thể gây tổn hại cho sinh vật biển và góp phần vào hiện tượng tẩy trắng san hô.

Cách thoa kem chống nắng với kem dưỡng ẩm đúng cách là tuân theo thứ tự để đạt hiệu quả tối đa. Kem chống nắng hóa học, như đã nói trên, hấp thụ tia UV và chuyển hóa chúng thành nhiệt, ngăn ngừa tác hại cho da, nên được thoa trực tiếp lên da trước kem dưỡng ẩm. Trái lai, kem chống nắng khoáng chất chứa titanium dioxide hoặc zinc oxide, tạo một lớp màng vật lý giúp phản xạ và ngăn chặn tia UV. Vì kem khoáng chất cần nằm trên bề mặt da để phát huy tác dụng, nên nó nên được thoa sau kem dưỡng ẩm.

Dưới đây là một số mẹo nhanh giúp bảo vệ bạn và gia đình khỏi tác hại của ánh nắng mặt trời:

• Thoa kem chống nắng ít nhất 15 phút trước khi ra ngoài.
• Thoa lại sau mỗi hai giờ, hoặc thường xuyên hơn nếu bơi lội hoặc đổ mồ hôi.
• Che phủ kỹ các vùng da tiếp xúc với nắng, bao gồm tai, môi và cổ.
• Kiểm tra hạn sử dụng của kem chống nắng, hầu hết có thời hạn khoảng 3 năm.
• Tia UV có mặt quanh năm, ngay cả trong ngày nhiều mây, đến 80% tia UV vẫn có thể xuyên qua.

Bên cạnh kem chống nắng, chúng ta có thể bảo vệ làn da khỏi ánh nắng mặt trời bằng cách mặc quần áo bảo hộ, như áo dài tay, mũ rộng vành, kính râm chống tia UV và uống đủ nước để duy trì độ đàn hồi và phục hồi da.

------------
Trẻ 978 Ngày 19 tháng 6 - 2026

Address

1805 Shackelford Court Ste 150
Norcross, GA
30093

Opening Hours

Monday 9am - 5pm
Tuesday 9am - 5pm
Wednesday 9am - 5pm
Thursday 9am - 5pm
Friday 9am - 5pm

Telephone

+17707555420

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tre Georgia Magazine posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share