Tre Georgia Magazine

Tre Georgia Magazine Nhóm thực hiện TRẺ với chủ trương góp phần gìn giữ văn hóa, tiếng Việt

Morrow Family Dentistry
09/04/2026

Morrow Family Dentistry

Georgia 400 đóng Exit 5 tới hai năm để phục vụ dự án mở rộng $11 tỷNguồn: WSB-TV; Georgia Department of Transportation (...
09/04/2026

Georgia 400 đóng Exit 5 tới hai năm để phục vụ dự án mở rộng $11 tỷ
Nguồn: WSB-TV; Georgia Department of Transportation (GDOT).
------------

Lối ra Exit 5 trên tuyến Georgia 400 hướng nam tại Sandy Springs sẽ tạm đóng cửa và được thay thế bằng hai lối ra tạm thời trong thời gian thi công dự án mở rộng đường cao tốc.

Theo Georgia Department of Transportation (GDOT), Exit 5 hiện tại sẽ được thay bằng Exit 5-B dẫn đến ga North Springs MARTA và Exit 5-A dẫn đến Abernathy Road và Hammond Drive. Các lối ra tạm thời này có thể được sử dụng trong thời gian lên tới hai năm.

Joe Schulman, phát ngôn viên GDOT, cho biết việc đóng lối ra hiện tại nhằm tạo thêm không gian cho máy móc và thiết bị xây dựng, đồng thời bảo đảm an toàn cho công nhân và người tham gia giao thông.

Thay đổi này nằm trong dự án lớn nhằm bổ sung hai làn đường cao tốc thu phí (express lanes) theo mỗi hướng trên Georgia 400, bắt đầu từ khu vực ga North Springs MARTA và kéo dài về phía bắc đến Forsyth County.

Dự án được thực hiện theo hình thức hợp tác công-tư, có tổng giá trị khoảng 11 tỷ USD và dự kiến hoàn thành vào năm 2031. Trong khoảng năm năm tới, người lái xe có thể tiếp tục gặp nhiều thay đổi về làn đường, lối ra và hướng lưu thông khi công trình tiến triển.

GDOT cho biết sẽ thông báo trước cho công chúng về những thay đổi lớn. Tài xế được khuyến cáo chú ý các bảng chỉ dẫn mới trên đường, đặc biệt vì các ứng dụng bản đồ và định vị có thể chưa cập nhật kịp thời các lối ra tạm thời.

Việc thay đổi Exit 5 có thể gây bất tiện và ảnh hưởng giao thông trong thời gian thi công. Tuy nhiên, mục tiêu lâu dài của dự án là tăng khả năng lưu thông và giảm tình trạng ùn tắc trên Georgia 400, một trong những tuyến đường đông đúc của khu vực metro Atlanta.

Excelsior Healthcare
09/04/2026

Excelsior Healthcare

Bị phạt vì chạy quá tốc độ trong khu vực trường học - Vi phạm dân sự-Tác giả: Luật sư Ethan Phạm – Chuyên về luật tai nạ...
09/04/2026

Bị phạt vì chạy quá tốc độ trong khu vực trường học - Vi phạm dân sự-
Tác giả: Luật sư Ethan Phạm – Chuyên về luật tai nạn xe
--------------- Nguyễn & Phạm LLC - Tổ Hợp Luật Sư

Gần đây, nhiều người thắc mắc sau khi nhận được giấy phạt qua đường bưu điện vì chạy quá tốc độ trong khu vực trường học. Đây thường là những trường hợp được camera ghi nhận khi xe chạy nhanh hơn tốc độ cho phép tại khu vực có trường học.

Tôi muốn nhắc mọi người rằng khi đi qua khu vực trường học, chúng ta nên giảm tốc độ và chú ý quan sát để bảo đảm an toàn cho các em học sinh.

Điều quan trọng cần biết là loại giấy phạt này thường được xem là vi phạm dân sự, không phải vi phạm hình sự. Vì vậy, vé phạt sẽ không được ghi vào hồ sơ lái xe và cũng không làm bằng lái của quý vị bị trừ điểm.

Tuy nhiên, dù đây không phải là vi phạm hình sự, quý vị vẫn không nên bỏ qua giấy phạt. Nếu không thanh toán đúng hạn, quý vị có thể gặp trở ngại khi gia hạn bảng số xe.

Khi nhận được giấy phạt, quý vị có hai lựa chọn: thanh toán tiền phạt theo hướng dẫn hoặc yêu cầu ra tòa để phản đối nếu cho rằng giấy phạt được cấp không chính xác. Quý vị nên đọc kỹ thông báo, kiểm tra thời hạn và thực hiện đúng thủ tục.

Một lần nữa, khi đi qua khu vực trường học, xin quý vị hãy giảm tốc độ. Chậm lại một chút không chỉ giúp tránh bị phạt mà quan trọng hơn, còn góp phần bảo vệ sự an toàn của các em học sinh.

---------
Trẻ 988 Ngày 28 tháng 08 - 2026

Dental Praxis
09/03/2026

Dental Praxis

Walmart đầu tư $1,3 tỷ xây trung tâm công nghệ cao tại Georgia, tạo 1.000 việc làmNguồn: FOX 5 Atlanta.-------------Walm...
09/03/2026

Walmart đầu tư $1,3 tỷ xây trung tâm công nghệ cao tại Georgia, tạo 1.000 việc làm
Nguồn: FOX 5 Atlanta.
-------------

Walmart sẽ đầu tư 1,3 tỷ USD xây dựng một trung tâm hoàn tất đơn hàng tự động tại Carnesville, phía đông bắc Georgia, dự kiến tạo khoảng 1.000 việc làm mới cho khu vực nông thôn này.

Thống đốc Georgia Brian Kemp công bố dự án ngày 27-8 trong chuyến công tác xúc tiến kinh tế tại Nam Mỹ. Cơ sở mới rộng khoảng 1,5 triệu feet vuông, được xây dựng tại Franklin 85 Logistics Center thuộc Carnesville, Franklin County.

Trung tâm sẽ ứng dụng công nghệ tự động hóa để xử lý và phân phối hàng hóa, giúp Walmart mở rộng khả năng giao hàng trong ngày và ngày hôm sau tại nhiều thị trường trên toàn nước Mỹ. Công trình dự kiến bắt đầu xây dựng vào cuối năm 2026.
Theo giới chức tiểu bang, Walmart hiện có 209 cửa hàng Walmart và Sam’s Club cùng 11 cơ sở chuỗi cung ứng tại Georgia, sử dụng hơn 65.300 lao động.

Thống đốc Kemp cho rằng khoản đầu tư lớn tại một khu vực nông thôn không chỉ tạo thêm việc làm có thu nhập tốt mà còn giúp nhiều cư dân có cơ hội làm việc gần nhà thay vì phải đi xa đến các thành phố lớn.

Lãnh đạo Franklin County cũng đánh giá dự án sẽ tạo động lực kinh tế lâu dài cho địa phương. Lee Moore, chủ tịch Franklin County Industrial Authority, cho biết quyết định của Walmart phản ánh lợi thế về lực lượng lao động, cơ sở hạ tầng và môi trường sống của khu vực.

Dự án được thực hiện với sự phối hợp của chính quyền tiểu bang, Franklin County Industrial Building Authority, Georgia EMC và chương trình đào tạo lao động Georgia Quick Start.

Giới chức Georgia kỳ vọng khoản đầu tư sẽ mang lại thêm cơ hội việc làm và thúc đẩy phát triển kinh tế tại Franklin County cũng như các cộng đồng lân cận ở vùng đông bắc tiểu bang.

Digestive Care Physicians, LLC
09/03/2026

Digestive Care Physicians, LLC

Ngày Con Rời NhàBài: Kim Sơn---------Trong hành trình làm cha mẹ, có lẽ không khoảnh khắc nào vừa tự hào vừa xao xuyến b...
09/03/2026

Ngày Con Rời Nhà
Bài: Kim Sơn
---------

Trong hành trình làm cha mẹ, có lẽ không khoảnh khắc nào vừa tự hào vừa xao xuyến bằng ngày con bước ra khỏi vòng tay để bắt đầu cuộc sống trưởng thành. Đó là một ngày tưởng chừng rất đỗi bình thường, nhưng lại đánh dấu một bước ngoặt lớn, từ những chuẩn bị cuối cùng, bữa ăn chia tay, cái ôm lưu luyến cho đến khoảng trống bất chợt khi trở về căn nhà thiếu đi một bóng người. Bởi yêu thương đôi khi không phải là giữ con ở lại, mà là nuôi con đủ lớn để con có thể bay xa, đồng thời luôn thắp một ngọn đèn để con biết rằng phía sau mình vẫn có một mái nhà chờ đón.

Sáng hôm ấy, bầu trời Athens, Georgia trong veo như một tấm kính xanh vừa được lau sạch. Nắng cuối hè trải xuống những hàng sồi già, len qua từng kẽ lá, rắc những mảng vàng nhạt lên mặt đường và lối đi dẫn vào khuôn viên đại học. Một ngày đẹp trời đến mức người ta dễ nghĩ rằng chẳng có điều gì buồn
bã đang xảy ra. Thế nhưng, trong căn nhà của chúng tôi, mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, chỉ có lòng người hiểu rằng từ hôm nay, một điều gì đó sẽ không còn như trước nữa.

Cả nhà thức dậy từ rất sớm. Vợ tôi kiểm tra lại hành lý dù mọi thứ đã được chuẩn bị từ mấy ngày trước.

Những chiếc vali được mở ra, đóng lại rồi lại mở ra; từng chiếc áo, đôi giày, lọ thuốc và món đồ cá nhân được bà sắp xếp cẩn thận, như thể chỉ cần làm mọi việc thật chậm, thời gian sẽ chịu đứng lại thêm một chút.

Tôi đứng trước cửa phòng con trai. Căn phòng vốn quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Những khoảng trống trên giá sách, những bức ảnh đã tháo xuống, chiếc bàn học không còn ngổn ngang sách vở khiến tôi nhận ra sự ra đi của con đã hiện hữu ngay từ trước khi nó bước ra khỏi nhà. Cái giường vẫn nằm đó, chỉ có người từng ngủ trên nó mỗi đêm đang chuẩn bị bước vào một cuộc đời khác.

Tôi nhớ những năm tháng con còn nhỏ. Những buổi sáng phải gọi đến lần thứ ba nó vẫn kéo chăn trùm kín đầu; những buổi tối hai cha con tranh luận vì chuyện điện thoại, học hành, giờ giấc. Có những lần tôi giận đến mức bước ra khỏi phòng mà lòng vẫn còn ấm ức. Ngày ấy, tôi chỉ mong con mau lớn, tự lập hơn, bớt để cha mẹ phải lo. Nào ngờ, điều tôi từng mong đợi nhất lại có ngày trở thành điều khiến mình buồn nhất.

Chúng tôi lần lượt chất đồ lên xe: thùng giấy, tủ lạnh, xe trượt điện, quần áo, giầy dép, sách vở, đồ dùng cá nhân, một chiếc mền và cả chiếc gối cũ mà con nhất định không chịu bỏ lại. Tôi trêu: “Lớn rồi mà còn mang theo cái gối này?” Nó chỉ cười: “Con ngủ quen rồi.” Tôi cũng cười theo, nhưng trong lòng bỗng nhói lên. Với tôi, đó chỉ là một chiếc gối cũ; với con, có lẽ nó là một phần của căn phòng, của những đêm tuổi thơ và những tháng ngày bình yên mà nó chưa từng nghĩ sẽ có lúc phải rời xa.

Con gái chúng tôi ngồi ở hàng ghế sau, đeo tai nghe. Nó đang học lớp 11 và là đứa nhỏ nhất nhà. Nó nhìn ra ngoài cửa kính, thỉnh thoảng lại đưa mắt về phía anh trai. Tôi biết nó không thật sự nghe nhạc; nó chỉ đang cố lưu giữ hình ảnh người anh đã quen nhìn thấy mỗi ngày. Có những cuộc chia tay không cần nước mắt, chỉ một ánh mắt ở lại lâu hơn bình thường cũng đủ nói lên rất nhiều điều.

Khu ký túc xá hôm ấy đông đúc và nhộn nhịp. Xe nối dài từ các con đường dẫn vào bãi đậu xe. Các gia đình tay xách nách mang, người kéo vali, người khiêng thùng, người không ngừng dặn dò con cái. Những gương mặt trẻ tuổi háo hức đứng trước một thế giới mới, trong khi phía sau họ là những người cha, người mẹ, người thân đang cố giấu sự bối rối, lưu luyến bằng những việc rất nhỏ.

Chúng tôi cũng vậy. Vợ tôi lau chiếc bàn học, lau từng góc tủ, sắp xếp từng món đồ dù biết vài tuần sau mọi thứ có thể lại bừa bộn như cũ. Tôi hiểu bà không thật sự lau chiếc bàn, mà chỉ đang cố kéo dài thời gian. Mỗi lần gấp một chiếc áo, vuốt lại góc chăn hay đặt một món đồ vào đúng chỗ, bà như muốn giữ lại thêm một chút hơi ấm của căn phòng, thêm một chút hiện diện của đứa con sắp rời xa.

Khi mọi thứ đã yên vị, chúng tôi rời ký túc xá, ghé một quán ăn gần trường và gọi những món con trai thích. Nó kể về lịch học, những người bạn mới, các câu lạc bộ muốn tham gia và những dự định cho năm đầu đại học. Giọng nói đầy háo hức, như một người đang đứng trước cánh cửa rộng mở và chỉ muốn bước qua thật nhanh để khám phá thế giới bên kia. Tôi ngồi nghe và chợt nhận ra con đã khác. Trước mặt tôi không còn là cậu bé với mái tóc rối bù thường chạy xuống cầu thang, cũng không còn là đứa trẻ cần cha mẹ nhắc nhở từng chuyện nhỏ.

Đó giờ là một người trẻ đang bắt đầu học cách tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình. Vợ tôi vẫn liên tục gắp thức ăn cho con: “Ăn thêm đi.” “Con ăn rồi, mẹ.” “Ăn thêm một chút.” Nó cười: “Mẹ, con đi học chứ có đi đâu mất đâu.” Câu nói ấy khiến tôi im lặng. Vợ tôi cũng cười, nhưng tôi thấy bàn tay bà khẽ run. Con gái cúi xuống đĩa thức ăn, lặng lẽ ăn từng chút một. Không ai nói ra, nhưng cả bốn chúng tôi đều hiểu đây là một bữa ăn đặc biệt, có lẽ là một trong những lần cuối cùng chúng tôi còn ngồi đủ bốn người trước khi cuộc sống bước sang một nhịp khác.

Rồi giây phút chia tay cũng đến. Chúng tôi đứng trước cổng ký túc xá. Nắng Athens đầu giờ chiều vẫn vàng rực, những chiếc lá khẽ rung trong gió. Con trai đeo ba lô, bước đến ôm em gái. Con bé cố mỉm cười, nhưng khi vòng tay anh trai siết chặt, đôi vai nó khẽ run. Nó nói nhỏ: “Anh nhớ nhắn tin, gọi cho em nhé.” “Ừ.” “Đừng có bận rồi quên em.” “Biết rồi.” Vợ tôi bước đến, đưa tay vuốt mái tóc con trai, cử chỉ bà đã làm không biết bao nhiêu lần từ khi nó còn bé. Bà nhìn con thật lâu rồi chỉ nói: “Nhớ ăn uống đàng hoàng.” Tôi biết đó không phải là điều bà thật sự muốn nói. Phía sau câu nói ngắn ngủi ấy là biết bao điều: Mẹ sẽ nhớ con. Đừng quên nhà. Hãy sống thật tốt. Và nếu một ngày mệt mỏi, hãy nhớ rằng nơi đây luôn có một mái nhà để con trở về.

Tôi bước tới, đặt tay lên vai con. Bờ vai ấy giờ đã rắn rỏi hơn rất nhiều so với những năm tháng tôi còn bế nó trên tay. “Mọi chuyện sẽ ổn thôi, con trai.” Nó gật đầu. Nó mỉm cười, nhưng khóe mắt cũng đỏ hoe. Rồi nó quay đi. Chiếc ba lô trên vai, bước chân mỗi lúc một xa. Đi được vài bước, nó quay lại vẫy tay.

Chúng tôi cũng đưa tay vẫy lại. Cánh cửa ký túc xá khép lại sau lưng nó. Một cánh cửa rất đỗi bình thường, nhưng với tôi, đó là cánh cửa chia đôi hai chặng đời: một bên là mái nhà và vòng tay gia đình, một bên là cuộc đời mà con bắt đầu tự mình bước đi.

Trên đường về, chiếc xe chìm trong im lặng. Không còn tiếng nhạc từ hàng ghế sau, không còn những cuộc tranh luận vu vơ về chuyện tối nay ăn gì, cũng không còn giọng con trai hỏi những câu bình thường mà trước đây đôi khi tôi chỉ trả lời qua loa. Tôi vô thức nhìn vào khoảng ghế phía sau, nơi nó vẫn luôn ngồi mỗi khi cả nhà cùng đi đâu đó. Chỉ là một cái nhìn rất nhanh, rồi tôi vội quay đi, như thể nhìn lâu hơn sẽ buộc mình phải đối diện với sự thật rằng chỗ ngồi ấy từ nay đã trống.

Chiếc xe bỗng rộng hơn, nhưng lòng người lại chật đi. Con gái vẫn đeo tai nghe, nhìn ra ngoài cửa kính. Qua kính chiếu hậu, tôi biết nó chẳng thực sự nghe nhạc. Vợ tôi ngồi bên cạnh, hai tay nắm chặt chiếc túi xách trên lòng. Không ai nói gì. Ngoài kia, hàng cây vẫn lùi dần, con đường vẫn trải dài dưới nắng, mọi thứ bình thường đến mức gần như vô tình. Chỉ có ba người trong chiếc xe này hiểu rằng từ hôm nay, gia đình đã có thêm khoảng trống.

Chiều hôm ấy, trở về nhà, tôi mới thực sự cảm nhận được khoảng trống ấy. Khi mua căn nhà này, tôi từng nghĩ đây sẽ là nơi hai đứa trẻ cùng nhau lớn lên: những căn phòng rộng rãi, khu vườn đủ để chạy nhảy, sân bóng rổ phía trước và khoảng sân sau nơi cha con tôi từng đá bóng, ném bóng bầu dục. Tôi từng nghĩ căn nhà sẽ luôn đầy tiếng người, tiếng cười và những bước chân trẻ nhỏ. Vậy mà chỉ một đứa con rời đi, căn nhà bỗng rộng ra đến lạ.

Tôi đứng giữa phòng khách. Bộ bàn ghế mà vợ tôi từng mất bao nhiêu thời gian lựa chọn bỗng trở nên quá lớn. Cầu thang im lặng. Những căn phòng phía trên cũng im lặng. Tôi nghe rõ tiếng thở của chính mình, tiếng đồng hồ tích tắc, tiếng tủ lạnh, tiếng máy điều hòa - những âm thanh trước đây tôi chẳng bao giờ để ý.

Nhìn lên cầu thang, tôi gần như có thể nghe thấy tiếng chân con chạy xuống, nhớ những tiếng cười, những trận cãi nhau, những lần hai anh em đuổi bắt, nô đùa, những tiếng gọi vọng từ trên lầu xuống. Tất cả vẫn còn trong trí nhớ, chỉ có điều, căn nhà không còn phát ra những âm thanh ấy nữa.

Buổi tối, sự thiếu vắng ấy lại hiện lên bên bàn ăn. Vợ tôi dọn cơm như mọi ngày, nhưng chỉ đặt ba chén và ba đôi đũa. Bà ngồi xuống, nhìn chiếc ghế trống rồi cầm thêm một đôi đũa đặt lên bàn. Một lúc sau, bà lặng lẽ cất nó vào ngăn kéo. Con gái ăn được vài miếng rồi đứng dậy: “Con lên làm bài.” Tôi nhìn theo và biết nó cũng đang buồn. Anh trai đã rời nhà, còn nó vẫn ở lại, phải làm quen với một căn nhà thiếu đi người anh đã quen ở bên mình suốt bao năm. Tôi chợt lo rằng khoảng trống ấy có thể khiến những kỳ vọng của cha mẹ vô tình dồn về phía nó: những câu hỏi sẽ nhiều hơn, những ánh mắt quan tâm sẽ thường xuyên hơn, những mong đợi cũng có thể trở nên nặng nề hơn.

Nghĩ đến đó, tôi tự nhắc mình: không thể lấy khoảng trống của người anh để lấp lên cuộc đời của người em. Mỗi đứa trẻ có tính cách, khả năng và con đường riêng. Chúng không sinh ra để trở thành bản sao của nhau. Có lẽ, làm cha mẹ không chỉ là nuôi con lớn lên, mà còn là học cách buông tay đúng lúc, yêu thương đúng cách và đủ tỉnh táo để nhận ra con mình đang cần gì ở mỗi chặng đường của cuộc đời.

Nghĩ vậy, tôi bước ra ngoài. Vành bóng rổ vẫn ở đó, quả bóng nằm ngay bên cạnh. Tôi cúi xuống nhặt lên và trong một khoảnh khắc gần như nghe thấy tiếng con trai cười trong ký ức. Tôi nhớ những buổi chiều hai cha con chơi bóng, những lần nó thắng tôi rồi chạy vòng quanh sân như một nhà vô địch, những lần tôi giả vờ tức giận chỉ để nghe nó cười lớn hơn. Những chuyện nhỏ bé ngày ấy giờ lại trở thành những mảnh ký ức quý giá nhất, góp phần tạo nên tuổi thơ của con và những năm tháng làm cha của tôi. Mọi thứ vẫn còn nguyên, chỉ thiếu một người.

Bóng tối từ từ phủ xuống khu vườn. Tôi đứng đó thật lâu và chợt hiểu rằng thời gian không còn đứng yên trước mắt mình nữa. Ngày con còn nhỏ, tôi từng nghĩ chúng tôi còn rất nhiều thời gian, rằng những buổi sáng gọi con dậy đi học, những bữa cơm đủ mặt, những buổi chiều cùng nhau chơi bóng và những tiếng gọi vọng từ trên lầu xuống sẽ còn kéo dài mãi. Tôi đâu biết thời gian cũng có lúc trở thành một thứ xa xỉ; chỉ đến khi những điều quen thuộc bắt đầu vắng đi, người ta mới nhận ra chúng đã từng quý giá đến nhường nào. Rồi sẽ có một ngày, những tiếng gọi thân quen thưa dần, những bữa cơm ít người hơn, những căn phòng rộng thêm và những khoảng sân vắng hơn. Đến lúc ấy, ta mới hiểu rằng những điều mình từng xem là bình thường nhất lại chính là những điều ta nhớ nhất.

Vợ tôi bước ra, tựa đầu vào vai tôi. Chúng tôi cùng ngước nhìn bầu trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh hiện ra. Qua cửa sổ tầng trên, ánh đèn phòng con gái vẫn sáng. Tôi nhìn ánh đèn ấy và chợt hiểu rằng căn nhà này chưa thật sự trống vắng. Nó chỉ đang thay đổi. Một người đã đi. Một người đang lớn. Và chúng tôi cũng phải học lại cách làm cha mẹ: yêu con mà không giữ con, nhớ con mà không khiến con cảm thấy có lỗi vì đã trưởng thành, để con bước ra khỏi vòng tay mình mà vẫn biết phía sau luôn có một mái nhà chờ đón. Có lẽ đó là nghịch lý lớn nhất của tình yêu: ta nuôi con để một ngày con đủ lớn mà rời đi, nhưng khi ngày ấy đến, trái tim lại muốn níu con ở lại.

Ngoài vườn, tiếng con trùng bắt đầu rộn lên. Chúng tôi bước vào nhà. Vợ tôi gọi con gái xuống ăn trái cây. Từ tầng trên vọng xuống: “Con xuống ngay đây!” Tôi đứng yên, lắng nghe tiếng bước chân con gái trên cầu thang. Một âm thanh rất bình thường, nhưng trong căn nhà đang học cách sống với sự vắng mặt, nó bỗng trở nên quý giá vô cùng. Ba chúng tôi ngồi ăn trái cay. Con gái kể chuyện trường học, tôi kể một chuyện về người bạn, còn vợ tôi nói về chuyến đi thăm con vào cuối tháng. Chúng tôi cười, không nhiều, nhưng đủ để căn nhà bớt lạnh.

Nhìn hai người phụ nữ bên cạnh, tôi hiểu hạnh phúc không phải lúc nào cũng là một mái nhà đầy tiếng cười. Đôi khi, hạnh phúc chỉ là ba người vẫn muốn ngồi bên nhau lâu hơn một chút; một bữa cơm ít người nhưng nhiều quan tâm hơn; một cuộc điện thoại từ nơi xa; ánh đèn trong căn phòng của con gái; hay khả năng nhìn vào một khoảng trống mà không chỉ thấy mất mát.

Chúng tôi vẫn là một gia đình. Chỉ là từ hôm nay, chúng tôi có thêm một khoảng cách để vượt qua, một nỗi nhớ để nâng niu và một lý do để mong chờ ngày đoàn tụ. Có lẽ trưởng thành không chỉ là câu chuyện của những đứa con. Cha mẹ cũng phải học cách trưởng thành thêm một lần nữa, đúng vào ngày đứa con mình yêu thương bước qua cánh cửa và đi về phía cuộc đời của nó. Đó là lúc tình yêu học được cách buông tay - không phải để mất nhau, mà để những người mình yêu có thể lớn lên, bay xa và luôn biết rằng khi mỏi mệt, phía sau vẫn có một mái nhà để trở về.

Đêm ấy, trước khi đi ngủ, tôi đi ngang qua căn phòng con trai. Cánh cửa vẫn khép hờ. Tôi không bước vào, chỉ đứng đó một lúc rồi nhẹ nhàng đặt tay lên cánh cửa. Bên trong là sự im lặng, nhưng trong lòng tôi, căn phòng ấy vẫn đầy tiếng cười của một cậu bé ngày nào. Tôi khép cửa rồi bước xuống cầu thang.

Dưới nhà, vợ tôi vẫn đang chờ. Con gái ngồi trên sofa, chăm chú đọc sách. Nhìn hai người, lòng tôi chợt dịu lại.

Một ngày mới rồi sẽ bắt đầu. Chúng tôi sẽ tiếp tục cuộc sống của ba người trong căn nhà này, cùng với một người đang ở xa nhưng chưa bao giờ thật sự rời khỏi trái tim mình. Chúng tôi sẽ học cách sống với khoảng trống, học cách nhớ, cách chờ và cách yêu thương nhau trưởng thành hơn.

Bởi sau cùng, một mái nhà không phải là nơi không bao giờ có người rời đi, mà là nơi dù cuộc đời đưa mỗi người về một hướng, vẫn luôn có một ngọn đèn được để lại. Để khi quay về, ta biết mình chưa bao mất đường về nhà.

----------
Trẻ 988 Ngày 28 tháng 08 - 2026

Nguyen Tran Law Firm, LLC
09/02/2026

Nguyen Tran Law Firm, LLC

Dịch Cyclospora liên quan xà lách thu hồi lan đến Georgia, hơn 11.000 ca nhiễmNguồn: FOX 5 Atlanta; FDA; CDC------------...
09/02/2026

Dịch Cyclospora liên quan xà lách thu hồi lan đến Georgia, hơn 11.000 ca nhiễm
Nguồn: FOX 5 Atlanta; FDA; CDC
------------

Georgia vừa được bổ sung vào danh sách các tiểu bang có ca nhiễm Cyclospora liên quan đến xà lách iceberg bị thu hồi, trong lúc giới chức y tế liên bang tiếp tục điều tra đợt bùng phát ký sinh trùng trên toàn quốc.

Theo FOX 5 Atlanta, Georgia, Tennessee và Texas mới gia nhập 17 tiểu bang đã ghi nhận ca bệnh, nâng tổng số ca được xác nhận liên quan đến đợt bùng phát này lên 11.458.

Food and Drug Administration (FDA) và Centers for Disease Control and Prevention (CDC) đã thu hẹp cuộc điều tra vào sản phẩm nông nghiệp của Taylor Farms được trồng tại miền trung Mexico. FDA cho biết cơ quan này tin rằng toàn bộ xà lách iceberg thuộc diện thu hồi liên quan đến đợt bùng phát đã được loại khỏi các cửa hàng và cơ sở ăn uống.

Cyclospora là ký sinh trùng cực nhỏ có thể xâm nhập đường tiêu hóa qua thực phẩm hoặc nước bị nhiễm phân. Người mắc bệnh cyclosporiasis thường bị tiêu chảy nhiều nước, đau quặn bụng, đi tiêu đột ngột và mệt mỏi nghiêm trọng.

Số liệu giám sát liên bang cho thấy số ca Cyclospora trên toàn quốc tăng mạnh trong mùa xuân và mùa hè năm nay. Kể từ ngày 1-5, CDC ghi nhận 17.180 ca nhiễm trong nước được xác nhận bằng xét nghiệm, trong đó 922 người phải nhập viện và hai người tử vong. Con số này bao gồm nhiều đợt bùng phát và không chỉ giới hạn ở các ca liên quan đến xà lách bị thu hồi.

Hiện giới chức chưa xác định ký sinh trùng đã xâm nhập nguồn nước hoặc đất canh tác tại miền trung Mexico bằng cách nào. CDC cũng cho rằng số người thực sự mắc bệnh có thể cao hơn vì nhiều trường hợp hồi phục mà không được xét nghiệm.

Các cơ quan liên bang đang tiếp tục điều tra thêm sáu nhóm ca bệnh trên toàn quốc mà nguồn thực phẩm gây nhiễm chưa được xác định.

Address

1805 Shackelford Court Ste 150
Norcross, GA
30093

Opening Hours

Monday 9am - 5pm
Tuesday 9am - 5pm
Wednesday 9am - 5pm
Thursday 9am - 5pm
Friday 9am - 5pm

Telephone

+17707555420

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tre Georgia Magazine posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share