14/05/2024
TRUYỆN NGẮN: TRƯỜNG ĐỜI
Công việc thích thú mà Trường nghĩ mình sẽ làm cả đời và có thể kiếm tiền từ nó đang ngày càng có thêm nhiều người livestream. Lượng người xem giảm hẳn trong từng buổi live, số tiền Trường nhận được ngày càng ít dần. Việc chi tiêu cũng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết … Lúc này Trường thật sự bế tắc nhưng chưa một lần nào Trường nghĩ về việc quay lại trường học …
Nhóm bạn bỏ học của Trường tập tụ toàn thành phần bất hảo của làng xóm, đứa thì bố mẹ bỏ nhau, đứa thì bố mẹ tù tội, đứa thì bố mẹ lo làm ăn, … Chính vì vậy, Trường cũng gia nhập bởi vì đã nghỉ học từ lâu, thêm vào nữa bị bạn bè xúi giục Trường dần già lao đầu vào uống rượu bia, hút thuốc.
Chỉ mới 16, 17 tuổi đầu nhưng Trường luôn tự hào vì mình có thể tự kiếm tiền nuôi sống bản thân mà không phải dựa dẫm vào bất kỳ ai. Nhưng Trường đâu có hiểu, nhà đang ở là của ông bà, tiền ăn, tiền điện hàng ngày là dựa vào đồng lương ít ỏi của chị Hiền.
Sau khi thấy việc livestream chơi game không còn có kiếm được nhiều tiền nữa. Trường bị bạn bè xúi giục đi xuống thành phố để kiếm việc làm, nghe chừng có vẻ rất thú vị vì được đi xa, đến 1 nơi hoàn toàn và không có ông bà và chị Hiền ở cạnh càu nhàu mỗi ngày. Trường mang trong mình suy nghĩ quyết tâm đi làm để kiếm tiền gửi về nhà phụ chị Hiền.
Tối hôm đó, sau khi chị Hiền đi dạy về Trường gọi chị lại và nói chuyện:
- Em quyết định đi xuống thành phố kiếm việc làm, chị cứ ở nhà chăm lo cho ông bà, em kiếm được tiền sẽ gửi về cho chị để lo cho nhà mình
- Em xuống thành phố để làm gì, em không có nghề xuống đó em biết là gì không?
- Chị cứ yên tâm đi, bạn em đang tìm giúp em rồi, cuối tuần này em xuống đó là có việc ngay
- Em 1 thân 1 mình đi xuống đó liệu có ổn không? Nhà chỉ có mỗi hai chị em để chăm lo ông bà khi tuổi già, em nhỡ làm sao thì chị biết ăn nói với mọi người ra sao?
- Chị yên tâm đi, em lớn rồi, em sẽ tự lo cho mình
- (Chị Hiền nước mắt lăn dài) Chị không biết phải làm sao cả …
Chị Hiền không biết phải khuyên nhủ cậu em trai như thế nào, bởi vì có nói điều gì ở thời điểm này Trường cũng không nghe.
Sáng hôm sau, khi thức dậy đã thấy Trường để mảnh giấy ở trên bàn “Em xuống thành phố kiếm việc, chị cứ yên tâm ở nhà, em sẽ về khi nào em có nhiều tiền lo cho mọi người trong nhà. Em lấy 2 triệu trong ví của chị, chị cho em vay tạm trước, sau này em có em trả lại chị sau … “
Đọc dòng thư em trai để lại, chị Hiền lòng buồn mà nước mắt lại cứ giàn giũa chảy dài, thương ông bà mà lại vừa giận vừa thương đứa em trai của mình. Chị chỉ biết thắp hương nhờ bố mẹ chở che cho em được bình an.
Mới bước chân xuống thành phố, Trường nhìn đâu cũng thích thú, đặc biệt là khi được bạn rủ uống nước nếm thử những thứ nước mới lạ ở thành phố khiến cho Trường càng thêm chắc chắn về quyết định của mình.
Nhưng điều gì đến cũng sẽ đến, khi cả 1 nhóm đang đi tìm trọ gặp phải 1 người đàn ông đang dán biển cho thuê trọ, cả nhóm như bắt được vàng. Thấy giá rẻ chỉ có 1 triệu rưỡi 1 tháng đứa nào, đứa nấy cũng muốn thuê để cho chỗ ngả lưng. Chủ nhà muốn cả nhóm đóng tiền phí xem và cho ở thử 3 ngày nếu hợp thì đóng tiền luôn. Cả nhóm bán tín, bán nghi cứ đùn đẩy nhau việc đóng tiền cho chủ nhà, chẳng ai muốn bỏ tiền của mình ra. Cuối cùng, Trường là người bỏ tiền ra với lý do là có sẵn tiền nên cho các bạn vay rồi 1 tuần sau đi làm được mọi người trả. Do tính nết dễ tin người, Trường tự rút tiền ra và trả cho chủ trọ ngay.
Đến khi vào phòng trọ, mọi người mới tá hỏa sao phòng trọ lại nhỏ và trông ngột ngạt như vậy. Chủ nhà cứ vội vội vàng vàng bảo mọi người cứ xem và nghỉ ngơi đi, nếu được 3 ngày sau quay lại thu tiền nhà. Trong phòng ngoại trừ chiếc phản to bằng gỗ thì chẳng có gì cả, nhưng lúc đó đứa nào cũng mệt chỉ muốn có chỗ nằm ngủ nên chẳng ai quan tâm.
Đến sáng hôm sau, khi cả bọn vẫn đang ngủ thì có tiếng đập cửa:
- Ai lại khóa cửa trong thế? Mở cửa ra
Lúc đó, ai cũng ngái ngủ, 1 thằng dậy mở cửa nhìn thấy một bà cô béo, đang đứng chống tay trước cửa, nó mới hỏi:
- Sao thế cô?
- Sao với chăng gì, chúng mày là ai mà ở nhà của tao, ai cho chúng mày vào đây
- Ơ hôm qua cháu gửi tiền rồi mà, sao cô bảo vậy ạ?
- Gửi ai, gửi người nào? Sao tao không biết
Cả bọn ở trong nghe loáng thoáng câu chuyện, nhưng không đứa nào dám ra …
(Còn tiếp ...)