The Gioi Toan Canh

The Gioi Toan Canh Tin tức thời sự, biến động kinh tế chính trị trong và ngoài nước

Tâm Thành Thật thì tốt hơn nhiều so với cái gọi là Chứng Ngộ CaoPhật Tâm - Một Hợp Tuyển Những Tác Phẩm của Tổ LongchenR...
24/05/2024

Tâm Thành Thật thì tốt hơn nhiều so với cái gọi là Chứng Ngộ Cao

Phật Tâm - Một Hợp Tuyển Những Tác Phẩm của Tổ LongchenRabjam về Đại Toàn Thiện
Nguyên tác: Buddha Mind

Nhiều vị gọi là đại thiền giả, họ tin tưởng một cách mê mờ, nhanh nhạy cho là hoặc khoe khoang ngạo mạn rằng họ đã thành tựu những chứng ngộ cao. Nhưng thật ra chỉ có cái ngã và những phiền não của họ là tăng trưởng. Đây là bằng chứng rằng những người ấy thậm chí không làm một thực hành nào của Đại Toàn Thiện như nó được dạy mà chỉ lạm dụng nó để đánh lừa chính họ và người khác. Pema Ledrel Tsal hỏi Nyoshul Lungtog:

“Ngày nay có người nói rằng họ đã chứng ngộ tánh Không, nhưng những cảm xúc phiền não của họ không giảm. Điều đó là sao, thưa Ngài?” Ngài trả lời: “Đấy là những tuyên bố trống rỗng. Trong thời đen tối này, có người nói, Tôi đã chứng ngộ tánh Không hay bản tánh của tâm và (sự chứng ngộ) cái thấy của tôi là cao.” Nhưng thật sự họ đã tăng trưởng niềm tin của họ vào những hạnh xấu, và xúc cảm phiền não của họ thô lỗ dữ dội hơn. Họ chỉ tập trung chú tâm vào truyền thống ngôn ngữ. Khi họ đối mặt với những mối nối quyết định của sanh, chết và trạng thái trung ấm, (sự tin tưởng của họ vào cái gọi là chứng ngộ cao) hóa ra còn thấp hơn sự chứng ngộ của một người (chỉ) có một tâm tốt.”

Trở ngại lớn lao nhất đối với việc thể nghiệm thực tại này là gì?Đó là sự kiện bạn đồng hóa với tâm trí của mình. Tâm tr...
11/04/2024

Trở ngại lớn lao nhất đối với việc thể nghiệm thực tại này là gì?

Đó là sự kiện bạn đồng hóa với tâm trí của mình. Tâm trí khiến cho sự suy nghĩ có tính cưỡng bách. Không thể ngừng suy nghĩ là một thảm trạng khủng khiếp, nhưng chúng ta không nhận ra điều này bởi vì hầu hết để phải chịu đau khổ như thế, nên ai cũng xem đó là chuyện bình thường. Sự huyên náo không ngơi nghỉ của tâm trí ngăn cản không cho bạn tìm thấy miền tĩnh lặng nội tại vốn không thể tách biệt khỏi Bản thể hiện tiền. Tình trạng náo động của tâm trí cũng tạo ra một sản phẩm là Cái Tôi giả tạo, nó phóng ra một bóng đen bao gồm toàn các nỗi sợ hãi và đau khổ. Chúng ta sẽ tìm hiểu tất cả những điều đó chi tiết hơn sau này.

Triết gia Descartes tin rằng ông đã tìm ra chân lý căn bản nhất khi ông đưa ra lời tuyên bố nổi tiếng : “ Tôi tư duy, do đó tôi hiện hữu ”. Thực ra, ông đã diễn tả một sai lầm căn bản nhất của con người, đó là : đánh đồng khả năng suy nghĩ với Bản thể hiện tiền, và đồng nhất bản thân mình với sự suy nghĩ. Chủ thể bị cưỡng bách cứ phải suy nghĩ miên man không ngừng, tức là ám chỉ hầu hết mọi người phải sống trong trạng thái cách biệt rõ rệt, trong một thế giới phức tạp và không lành mạnh, đầy rẫy những rối rắm và xung đột liên miên, một thế giới phản ảnh tình trạng manh mún ngày càng tăng của tâm trí. Giác ngộ hay tỏ ngộ là trạng thái trọn vẹn, trạng thái “nhất thể” tràn đầy an lạc. Hợp nhất làm một với cuộc sống trong khía cạnh thị hiện của nó là thế giới vật chất hữu hình, cũng như với khía cạnh bất thị hiện của sự sống là tự ngã sâu thắm nhất của bạn – tức là hợp nhất làm một với Bản thể hiện tiền. Tỏ ngộ không chỉ là chấm dứt khổ đau, chấm dứt nhưng xung đột liên miên bên trong cũng như bên ngoài, mà còn là chấm dứt sự nô dịch khốn cùng đối với dòng suy nghĩ miên man ấy. Đây quả là sự giải phóng tuyệt vời biết bao !

Đồng hóa với tâm trí của mình sẽ tạo ra một tấm màn che mờ ảo quanh những khái niệm, danh xưng, hình ảnh, chữ nghĩa, các phán xét, và các định nghĩa ngăn chặn mọi quan hệ đích thực. Nó xen vào giữa bạn và tự ngã của bạn, giữa bạn và người phối ngẫu, giữa bạn và thiên nhiên, giữa bạn và Thượng đế. Chính tấm màn ý tưởng này tạo ra ảo tưởng về sự cách biệt, ảo tưởng rằng có bạn và một “tha nhân” hoàn toàn cách biệt với bạn. Từ đó bạn quên bẵng đi sự kiện cốt yếu rằng, bên dưới các ngoại hình vật chất và sắc tướng cách biệt nhau, bạn vốn hợp nhất làm một với mọi sự vật đang hiện hữu. Nói “quên đi” tức là nói bạn không còn có thể cảm nhận được cái nhất thể này như là thực tại hiển nhiên nữa. Bạn có thể tin tưởng rằng nó đúng, nhưng bạn không còn thực sự biết rõ là nó đúng nữa. Niềm tin có thể làm cho bạn thấy dễ chịu, thấy được an ủi. Thế nhưng chỉ khi nào xuất phát từ kinh nghiệm của chính bạn nó mới giải thoát bạn được.

Suy nghĩ trở thành căn bệnh. Loại bệnh này xảy ra khi mọi thứ mất đi sự cân bằng. Chẳng hạn không có gì trái lẽ thường khi các tế bào trong cơ thể phân chia và nhân bản, nhưng khi tiến trình này diễn ra không hòa hợp với toàn bộ cơ chế, các tế bào sinh sôi nảy nở quá nhiều sẽ khiến chúng ta bị bệnh.

Tâm trí là một công cụ tuyệt vời nếu nó được sử dụng đúng đắn. Nhưng nếu dùng sai, nó sẽ có tính hủy hoại rất đáng kể. Nói chính xác hơn rất thường khi không phải bạn dùng tâm trí một cách sai lầm – mà thường thì bạn không hề dùng đến nó. Chính nó sử dụng bạn. Đây mới là bệnh. Bạn tin rằng bạn chính là tâm trí của bạn. Đây mới là ảo tưởng. Chính cái công cụ này đã thống trị bạn.

Trích: "Sức Mạnh Của Hiện Tiền Phi Thời Gian"
Tác giả: Eckhart Tolle
Hồ Kim Chung - Minh Đức biên dịch
Nhà Xuất Bản Tổng Hợp TP. Hồ Chí Minh

Khi tôi đã tự khảo sát một cách thấu triệt, tất cả điều này biến mất. Không có loạn thần, không có đức tin, không có quố...
09/04/2024

Khi tôi đã tự khảo sát một cách thấu triệt, tất cả điều này biến mất. Không có loạn thần, không có đức tin, không có quốc tịch, không có tham muốn làm tổn thương ai, cũng không nhớ lại những tổn thương. Thế nên bộ óc bấy giờ là một dụng cụ ghi nhớ, không có tư tưởng sử dụng nó như là cái “tôi” trong hoạt động. Thế nên thiền định hàm ý không chỉ thân yên tĩnh mà tâm cũng bình lặng. Bạn có bao giờ xem coi bộ óc của bạn khi hoạt động? Tại sao bạn nghĩ những sự việc nào đó. Tại sao bạn phản ứng với những người khác, tại sao bạn cảm thấy cô độc, không được thương yêu, không có gì để nương dựa, không hy vọng – bạn biết cảm thức cô độc ghê gớm này chứ? Dù bạn có thể lập gia đình, có những đứa con và sống trong một tập thể, vẫn có cảm giác trống rỗng trọn vẹn này. Thấy nó, người ta cố gắng trốn thoát nó, nhưng nếu bạn ở lại với nó, không trốn thoát nó, chỉ nhìn nó một cách trọn vẹn mà không kết án hay cố gắng chiến thắng nó, nhưng quan sát nó thực sự như nó là, bấy giờ bạn sẽ thấy rằng cái bạn cho là cô độc sẽ dừng dứt.

Thế nên những tế bào óc ghi nhớ, và tư tưởng như là cái “tôi” – những tham vọng của tôi, tham lam, những mục tiêu, sự thỏa nguyện của tôi – đến chỗ chấm dứt. Bởi thế bộ óc và tâm trở nên bình lặng phi thường và chỉ vận hành khi cần thiết. Bởi thế bộ óc bạn, tâm bạn, đi vào một chiều kích hoàn toàn khác của cái không có diễn tả. Điều chúng ta đã làm sáng nay là diễn tả, giải thích, nhưng lời nói không phải là sự vật, khi người ta thấu hiểu cái đó bấy giờ người ta thoát khỏi lời nói. Tâm bình lặng bấy giờ thâm nhập cái vô lượng.

Tất cả đời sống chúng ta đặt nền trên tư tưởng, nó là cái đo lường được. Nó đo lường Thượng Đế, nó đo lường tương quan của nó với người khác qua hình ảnh. Nó cố gắng tự cải thiện theo cái nó nghĩ nên như vậy. Thế nên một cách quá đáng chúng ta sống trong một thế giới của sự đo lường, và với thế giới đó chúng ta muốn đi vào một thế giới trong đó không có đo lường nào cả. Thiền định là thấy cái đang là và vượt khỏi nó – thấy sự đo lường và vượt khỏi đo lường. Điều gì xảy ra khi bộ óc, tâm và thân thực sự bình lặng và hài hòa – khi tâm, thân và lòng trọn vẹn là một? Bấy giờ người ta sống một loại đời sống hoàn toàn khác.

Tác giả: Jiddu Krishnamurti

"Chuyến phiêu lưu của đời là học hỏi. Mục đích của đời là trưởng thành. Bản tính của đời là thay đổi. Thách thức của đời...
25/08/2022

"Chuyến phiêu lưu của đời là học hỏi. Mục đích của đời là trưởng thành. Bản tính của đời là thay đổi. Thách thức của đời là vượt qua. Tinh túy của đời là quan tâm. Cơ hội của đời là phụng sự. Bí mật của đời là dám làm. Hương vị của đời là giúp đỡ. Vẻ đẹp của đời là cho đi." __ William Arthur Ward

DUY TRÌ NGỌN LỬA KHÁT KHAO THIÊNG LIÊNG
NGỢI CA TÌNH YÊU THƯƠNG - GURUDEV SRI SRI RAVI SHANKAR
---🌼🌼🌼---

Đừng dùng sự buông bỏ để đẩy ngọn lửa khát khao cho Đấng tối cao hay cho Satsang. Có một ngọn lửa nhỏ trong bạn đẩy bản thân về phía kiến thức, thực hành, tận tâm và phụng sự, nhưng thỉnh thoảng bạn dùng kiến thức để dập tắt ngọn lửa này. Những người được cho là buông bỏ như vậy thường nóng nảy và không nhiệt tình. Thường bạn sẽ nghe họ nói: “Ồ, đừng bận tâm, Thượng để ở khắp mọi nơi, Guruji ở trong trái tim tôi, tôi có thể tham gia Satsang ở bất kỳ đâu. Phụng sự là thực hành hàng ngày của tôi, vì vậy chẳng cần phải thiền. Dù sao thì tôi cũng thực hành cả ngày. Khi Thượng đế muốn, Ngài sẽ lại gọi tôi tới Satsang và Khóa thiền nâng cao”. Viện dẫn như trên không thể gọi là buông bỏ được.

Khi bạn muốn phụng sự, tâm trí sẽ nói: “Ồ, dù sao thì tất cả đều là maya; mọi thứ là một ảo ảnh. Tất cả đều chỉ đang diễn ra. Đến lúc thì sự việc cũng sẽ xảy ra thôi”.

Như thế là kiến thức bị lạm dụng và được trích dẫn lệch lạc để biện hộ cho sự thoải mái và lười nhác của ai đó. Khi sử dụng kiến thức theo cách này, bạn sẽ đánh mất nhiều thứ. Buông bỏ là không có lợi, gây tổn hại.

Dưới danh nghĩa của sự buông bỏ, đừng đánh mất ngọn lửa nhiệt tình và quan tâm. Hãy duy trì ngọn lửa khát khao thiêng liêng và phụng sự xã hội.

Trung tâm tại Montreal,
Canada Ngày 24/01/2002

🍀 Ghi chú:

1. Satsang là buổi tụ họp nơi những tâm trí phân tán hợp nhất thông qua âm nhạc, thiền định và kiến thức để trải nghiệm niềm vui, hạnh phúc và bình yên sâu lắng.
2. Maya: Tức là tất cả những thứ có thể đo lường được. Tất cả mọi thứ trên thế giới này đều có thể được đo lường, đó là lý do ta gọi nó là Maya. Tất cả các yếu tố đất, nước, lửa, không khí và cả khoảng không đều có thể đo lường.

---🌼🌼🌼---

Trích: Ngợi Ca Tình Yêu Thương
Tác giả: Gurudev Sri Sri Ravi Shankar
Thảo Trần dịch
Nhà xuất bản Hà Nội
Ảnh: Nguồn Internet

"Đặt câu hỏi với chính mình “Với tư cách con người, điều gì là đúng đắn?” và đi theo con đường mà bản thân tin rằng đúng...
24/08/2022

"Đặt câu hỏi với chính mình “Với tư cách con người, điều gì là đúng đắn?” và đi theo con đường mà bản thân tin rằng đúng đắn. Dù biết đó là con đường không bằng phẳng nhưng cứ một lòng đi theo chính đạo. Thái độ thẳng thắn đó có thể khiến bạn bị xung quanh phản bác, khiến bạn cô độc, lạc lõng. Nhưng nếu nhìn trên quãng đường đời dài trước mắt thì chắc chắn bạn sẽ được đền đáp, sẽ có ngày đạt được thành quả. Quan trọng là bạn phải tin vào điều đó, chọn cách sống không thỏa hiệp."

Phải luôn bước đi trên con đường đúng đắn, trút hết lòng thành để làm việc.Không được có cách sống thỏa hiệp, chiều lòng người khác hay cho rằng “miễn sao sống tồn tại qua ngày là được”.

"Nước chẳng đến với bụi, cũng chẳng đến với thân, các pháp chẳng đến nhau, bỗng ngộ ra tánh nước là vô sở hữu, không chỗ...
20/08/2022

"Nước chẳng đến với bụi, cũng chẳng đến với thân, các pháp chẳng đến nhau, bỗng ngộ ra tánh nước là vô sở hữu, không chỗ có, là kết quả của quá trình tham thiền về bản tánh sự vật. Trong quá trình tham thiền này những bám chấp hư vọng, phiền não chướng và sở tri chướng rơi rụng từ từ để đến lúc bỗng lộ ra thực tại mà các Kinh thường gọi là “thực tướng của tất cả các pháp”. Quá trình này được nhanh hơn khi trực tiếp học với một bậc giác ngộ: sống trong ánh sáng và chánh định của ngài, được sự khai thị của ngài…"

Nước chẳng đến với bụi, cũng chẳng đến với thân, các pháp chẳng đến nhau, bỗng ngộ ra tánh nước là vô sở hữu, không chỗ có, là kết quả của quá trình tham thiền về bản tánh sự vật.

"Hãy lắng nghe Thời gian thứ tư - hiện tại bất tận. Hãy duỗi ra, tràn ra, để tan biến trong thời gian, và yên nghỉ trong...
20/08/2022

"Hãy lắng nghe Thời gian thứ tư - hiện tại bất tận. Hãy duỗi ra, tràn ra, để tan biến trong thời gian, và yên nghỉ trong âm thanh. Dần dần trở lại với nhận thức bình thường. Trở về với cuộc sống hàng ngày trong sự tươi tỉnh và mới mẻ sau chuyến du hành ngắn vào trong thời gian và không gian thiêng liêng."

SỐNG VỚI THỜI GIAN VÀ KHÔNG GIAN THIÊNG LIÊNG
LAMA SURIA DAS – ĐỨC PHẬT VỚI THỜI GIAN
---🌼🌻🌞🌸🍄
🌻Sự Đồng Bộ Thiêng Liêng

Chronos là tên vị thần thời gian của Hi Lạp. Như chúng ta đã học ở Chương 3, từ đồng bộ có nghĩa là “cùng nhau trong thời gian”. Khi bạn đồng bộ với đấng thiêng liêng, tức là bạn đang đi vào một khía cạnh khác của nhận thức, ở đó bạn có thể cảm nhận được giáo lý cơ bản “trên sao, dưới vậy”. Từ thời xa xưa, người ta đã tôn vinh những ngày lễ thiêng liêng và thờ cúng những nơi chốn thiêng liêng, như các tảng đá, các hang hầm, nơi hội lưu của các dòng sông, và đền đài... Tất cả những nơi này đều chứa đựng một năng lượng và một sự rung động nào đó, hoặc là do chất liệu thiên nhiên độc đáo của chúng, do vị trí của chúng, hình dạng của chúng, hoặc là do cách nghĩ chung của những người thường xuyên lui tới nơi đây. Những nơi này đều thấm nhuần sinh khí, hay Khí. Khi viếng thăm những nơi chốn thiêng liêng chúng ta lập tức cảm thấy dường như luồng khí tự nhiên mạnh mẽ ở đây, hay drala của nơi này, hay là sinh khí tích tụ từ những lời cầu nguyện của bao thế hệ hành hương thành tâm, đã truyền vào trong ta.

Dù đang sống trong một xã hội thế tục, nhưng hầu hết chúng ta đều cảm thấy một cái gì đó khác thường trong những dịp lễ Năm mới, Giáng sinh, vũ hội hóa trang, ... và trong những dịp lễ thiêng liêng khác. Bạn như tiếp nhận được một sinh khí hay là một sự rung động, dù bạn có phải là một tín đồ hay không. Đối với những người ưa nói rằng đây chỉ là chuyện trong tưởng tượng, tôi đề nghị bạn hãy suy ngẫm một cách toàn diện hơn về vấn đề sâu xa hơn của những gì không phải là như thế.

Ngoài năng lượng tự nhiên của trái đất và của ý thức cá nhân hoặc tập thể, khiến cho thời gian và không gian thấm nhuần ý nghĩa và sự thiêng liêng, còn có những chu kỳ trên trời chi phối sự sống của chúng ta nữa. Đây là chu kỳ của các chòm sao, mặt trời và các hành tinh, các tiểu hành tinh, cũng như những làn sóng và những rung động từ dải Ngân hà, hoặc từ hàng tỉ thiên hà khác trong không gian sâu thẳm. Tất cả những thiên thể này đều tỏa ra những năng lượng tinh tế tác động trên các sự kiện trần gian.

Trong Thời gian chuẩn của Đức Phật, mọi giây phút đều có thể là thiêng liêng, cho nên thực ra không cần phải đi đến đền chùa, hoặc chờ đợi các sự kiện thiên văn đặc biệt. Chúng ta có khả năng sống trọn vẹn trong từng giây phút và kết nối với cõi thiêng liêng vô tận. Thế nhưng, việc khám phá trở lại các nghi lễ truyền thống, tham gia vào các nghi thức hiện hành và nghiên cứu các giáo thuyết tâm linh là những cách để chúng ta có một cái nhìn về một thực tại cao hơn và sâu hơn. Mỗi mái nhà là một đền đài, và trái đất này giống như một tế đàn trên đó chúng ta bước đi trong sự huy hoàng của một hình ảnh mới về thời gian và không gian mở rộng.

Trong thời đại của chúng ta, chúng ta không quan tâm đến các nghi lễ và các xác tín cho bằng những cách làm, những công cụ, và những kỹ thuật mới mẻ đầy hiệu quả và dựa trên khoa học, để giúp cho chúng ta giải quyết những rắc rối hàng ngày. Thế nhưng phương pháp giảm stress bằng tĩnh tâm (Mindfullness - based stress reduction - MBSR) do bác sĩ Jon Kabat - Zinn đề xướng, chẳng hạn, chính là phép quán tưởng phi thời gian của Phật giáo để tìm ra một nơi an trú trong thời gian tĩnh tâm hàng ngày. Phương pháp này đã trở thành một bộ phận quan trọng trong các bệnh viện và trung tâm điều trị tại nhiều quốc gia. Đây cũng là một con đường tuyệt hảo để đi vào sự luyện tập tâm linh sâu hơn và đi vào hiện tại.

Dù rằng việc giảm stress là rất hiệu quả, nhưng điều quan trọng cần biết là có sự khác biệt giữa một bên là chỉ thư giãn và một bên là làm mới để mở đường cho sự phát triển tâm linh. Có nhiều loại hoạt động có thể giúp cho bạn thư giãn, thấy dễ chịu hơn, và làm việc có hiệu quả hơn. Bạn có thể tập thể dục, ngủ một giấc ngắn, thích thú với một cuốn sách hay, hoặc xoa bóp, đi bộ, suy nghĩ về một dự án yêu thích, tắm nước nóng, yêu đương - và sau những việc như thế, chắc chắn là bạn sẽ trở lại với sự quyết tâm và điềm tĩnh nhiều hơn. Nhưng những hoạt động phục hồi này không phải luôn luôn dẫn đến một sự đổi mới sâu xa, sự hồi phục kéo dài, và sự giải tỏa tinh thần. Chúng tương đương với thời gian trần tục mà cái tôi nhỏ bé của ta trải nghiệm. Bạn chỉ đi vào trong thời gian thiêng liêng khi bạn bước ra ngoài trạng thái thông thường của mình, nhận thức Phật tính, và chủ tâm nâng ý thức của mình lên một mức cao hơn.

🌻 Làm Mới Con Người Mình Trong Sự Ẩn Cư

Theo như những nhà khảo sát thì có một con chim lạ ở Amazon không hót trong thời gian từ chiều Thứ sáu cho đến chiều Thứ bảy. Vào sáu ngày khác trong tuần thì nó hót rất lớn. Bạn có thể học được nhiều điều từ con chim có chu kỳ nghỉ đều đặn này. Sống một thời gian trong một nơi ẩn cư là một cách hiệu quả để làm mới con người mình trong khoảng thời gian thiêng liêng của một ngày, một dịp cuối tuần, một tháng hoặc lâu hơn.

Theo truyền thống Tây Tạng, đợt nhập thất và thiền quán trong ba năm, ba tháng, ba ngày tại tu viện để huấn luyện cho các lạt ma - tôi đã dự khóa nhập thất này hai lần - là một sự đại tu hoàn toàn cho tâm, thể, và trí. Khi hoàn tất khóa nhập thất, hành giả đã được biến đổi, làm mới và tái sinh đến tận từng tế bào.

Trong một đợt nhập thất ít quyết liệt hơn, như để nói lên những quyết tâm đầu năm mới, là một dịp để người ta tự kiểm điểm một cách nghiêm túc - xét lại các mối quan hệ và gia đình, sức khỏe, sự nghiệp, sở thích, đường lối, ý định, ước mong. Nhưng nhiều người tự tìm ra thời gian và ý chí để có một đợt nhập thất thực sự. Cả đến Bill Gates, con người vô cùng bận rộn, nhân vật sáng lập Microsoft, cũng có những khoảng thời gian đều đặn cho sự yên tĩnh, lặng lẽ, và làm mới con người mình. Mỗi năm ông dành ra ít nhất là một hoặc hai tuần để sống ở chiếc lều mộc mạc của mình trong núi. Ông sống ở đây một mình, và một mình quyết định nên theo đuổi những công việc mới nào. Rõ ràng ông đã nhận thấy rằng những đợt nghỉ ngắn, như những ngày Sabbath và nhập thất, sẽ góp phần tái tạo toàn bộ con người. Như chúng ta đã thấy trong các chương trước, việc ngưng nghỉ một quãng thời gian không có nghĩa là tránh né cuộc sống và những trách nhiệm, mà đây là một cách khôn ngoan để làm mới sự chú ý và sinh lực. Nếu bạn có thêm sinh lực và khả năng sáng tạo vào mùa trăng tròn thì thời gian thiêng liêng của bạn nên dành cho việc chữa bệnh và cầu nguyện. Nếu bạn là người hướng nội và thích được ra ngoài chiêm ngưỡng những nét tráng lệ của thiên nhiên thì những khi ánh trăng soi bóng chập chờn trên mặt đất, bạn có thể thức để cầu nguyện hoặc đi bộ một mình trong đêm.

Hãy tập kỷ niệm ngày sinh của mình một cách có ý thức, đây là dịp kỷ niệm thời điểm mà bạn xuất hiện trên trái đất này dưới danh hiệu một chòm sao nào đó trên trời. Đây là thời điểm hoàn hảo để cảm ơn sự sống đã được ban tặng cho mình và để khẳng định mục đích thực sự của sự hiện hữu của mình ở đây.

Bạn cũng có thể dành thời gian trong tuần, thậm chí cả một ngày, chỉ để hiện diện. Bạn có nhớ câu chuyện về Marian Wright Edelman và một ngày im lặng mỗi tuần của bà hay không? Hãy xem xét việc xen một ngày như thế vào trong lịch làm việc và xem đây là dịp đặc biệt để làm mới mình, như đây là ngày Sabbath riêng, hoặc đây là dịp nhập thất để quán niệm. Tôi dành ra mỗi tuần một buổi sáng để làm việc này, tập trung toàn bộ vào việc đọc kinh sách, nghe nhạc, thiền và tập thể dục. Tôi cố gắng thức dậy lúc 6 giờ sáng ngày Chủ nhật và sống tĩnh mịch - ẩn dật ít nhất là cho đến trưa. Trong thời gian ấy, tôi có thể đi bộ một đoạn đường dài, trong rừng cây bên cạnh nhà, ngoài những công việc thường lệ như thiền, tụng niệm và tập yoga. Chúng ta có thể không đi đến thánh đường nào nhưng, giống như Emily Dickinson, chúng ta có thể thấy thánh đường ấy trong rừng cây, và “tiếng chim chính là lời thuyết pháp”.

🌻 Âm Nhạc Và Âm Thanh Thiêng Liêng

Trong Phật giáo Tây Tạng, hành giả tụng niệm nhiều phút trước hoặc sau mỗi buổi thiền, đôi khi suốt cả buổi thiền. Bạn có thể muốn làm như thế. Có những bài tụng Tây Tạng mà các môn sinh nói rằng trong lúc lắng nghe họ thấy mình như được đưa đến một cõi siêu thoát, thanh thản vượt thời gian. Tôi thấy rằng bất cứ bản nhạc du dương nào, như các bản nhạc dương cầm của Bach, đều rất hợp cho thiền và nhập thất. Hoặc những bản hòa tấu dương cầm của Mozart, Liszt, Chopin, Rachmaninoff... Hoặc bất cứ loại nào khiến bạn thấy phấn chấn, thấy niềm vui sống! Đây là thời gian để bạn làm bất cứ điều gì khiến mình trở nên tươi tỉnh, mới mẻ. Và bạn có thể cảm nhận nhịp điệu của âm nhạc tác động trên nhịp điệu và sinh lực nơi cơ thể mình như thế nào. Plato đã nói, “Âm nhạc làm cho vũ trụ có tâm hồn, đầu óc có đôi cánh, sự bay bổng cho trí tưởng tượng, và sự sống cho mọi thứ”.

Âm nhạc là cánh cửa mở ra cho những gì thiêng liêng và bất diệt. Âm nhạc tuyệt vời nhất nâng cao tâm hồn, tuy nhiên từ trong bản năng, bạn có thể cảm nhận sự rung động của các âm thanh khác nhau vang dội trong cơ thể - như trong đám rối dương (solar plexus) của bạn, chẳng hạn - như một tiếng trống. Tôi còn nhớ đã từng được nghe một người sáng tác và hát một bản nhạc để cám ơn vào cuối tuần lễ nhập thất thiền định. Anh ta giống như một cây sáo - trống rỗng, hòa điệu và thông suốt - trong khi âm ahhhhhhi của bài thần chú từ bên trong thoát ra xung quanh, bao trùm tất cả trong không gian trong trẻo và siêu nhiên. Tôi cảm thấy âm thanh kia vang dội trong sự nhận thức về toàn bộ con người mình, giống như những gợn sóng nhẹ nhàng lan rộng trên mặt hồ tĩnh lặng. Âm nhạc có thể đưa ta vào cõi bất tận, ở đó những người quan sát hòa nhập làm một với người được quan sát.

Có lẽ, chỉ có loài người và những con chim hót là những sinh vật tự mình chuyển động theo nhịp bài hát. “Trái tim con người muốn hòa điệu với âm nhạc, hai chân họ muốn đong đưa một cách nhịp nhàng. Đây là lời giải thích của Nina Kraus, giáo sư sinh học thần kinh tại Northwestern University, khi nghiên cứu về tác dụng của âm nhạc trên hệ thần kinh.

Âm nhạc và âm thanh tạo nên sự thần kỳ nơi chúng ta theo nhiều cách. Cơ bản nhất là âm nhạc có thể làm lắng dịu và làm ổn định các sóng não. Nghiên cứu về thần kinh đã cho thấy rằng âm thanh và âm nhạc - kể cả việc chơi nhạc và nghe nhạc, cùng các khả năng âm nhạc khác - có thể làm thay đổi các sóng não. Loại âm nhạc có khoảng sáu mươi nhịp một phút có thể làm thay đổi sóng não từ trạng thái beta sang trạng thái alpha. Trạng thái beta, như chúng ta đã thấy trước đây, đại diện cho ý thức tỉnh táo thông thường, gồm cả những cảm xúc tiêu cực. Trạng thái alpha có đặc điểm là sự nhận thức nâng cao, sự trầm tĩnh, và những ý tưởng, cảm giác tích cực.

Âm nhạc cũng có thể giúp chúng ta hội nhập hai bán cầu não. Việc nghe nhạc Mozart, Bach, hoặc các loại nhạc cổ điển mẫu mực khác, có thể ổn định nhận thức, kích thích sự tập trung đầu óc, và nâng cao hiệu suất làm việc. Nó củng cố phía não trái logic. Việc nghe nhạc Beethoven, Debussy, cùng các loại lãng mạn, hoặc New Age, có thể nâng cao trực giác, khả năng sáng tạo, sự đồng cảm và từ tâm của chúng ta đối với những người khác. Những loại nhạc này củng cố phần não phải giao tiếp.

Ngoài ra, âm nhạc có thể làm thay đổi nhận thức về thời gian của con người. Khi chúng ta đang phải chịu một áp lực, âm nhạc hợp với não trái có thể giúp chúng ta sử dụng thời gian một cách hiệu quả hơn, và những âm thanh làm thư giãn, hợp với não phải, có thể làm giảm căng thẳng. Nói chung, loại âm nhạc tươi vui, tiết tấu nhanh có thể làm cho thời gian trôi qua nhanh hơn, âm nhạc chậm rãi, nặng nề có thể làm cho thời gian chậm lại.

Âm nhạc cũng làm thay đổi nhận thức về không gian. Âm nhạc chậm cho ta nhiều khoảng rộng hơn để vận động và thư giãn. Nó có thể mở toang một không gian bị giới hạn và làm cho ta cảm thấy nhẹ nhàng, tự do, thông thoáng. Trái lại, âm nhạc nhanh có thể giúp ta đặt ra những ranh giới và đường đi bên trong môi trường, qua đó làm tăng thêm sự hăng hái và năng suất làm việc.

Ở phương Đông, thần chú từ lâu đã được nhìn nhận là những phương tiện để chứng ngộ và thành tựu ở nhiều cấp độ. Thần chú là một âm thanh, một âm tiết, hoặc một câu có thể dẫn đến sự biến đổi về mặt vật chất, tinh thần, cảm xúc, hoặc tâm linh. Thần chú cơ bản nhất là một âm tiết đơn như chữ “ah”, từ này có sự cộng hưởng ở ruột già. Âm “ni”, trái lại, tạo ra sự rung động ở phần cao hơn của cơ thể - ở vùng họng và miệng. Ở giữa là âm “u” hoặc “o”, có sự cộng hưởng ở vùng trung tâm là tim và phổi. Việc lặp lại các âm trên đây, lớn tiếng hoặc là âm thầm, sẽ kích thích các vùng này và làm mạnh thêm các luân xa, kinh mạch, cùng các cấu trúc và chức năng khác. Khi ba âm này phối hợp lại sẽ tạo ra âm tiết “aum”, còn đọc là “om”, thần chú linh thiêng của đạo Hindu và đạo Phật. Đọc một chuỗi dài âm “aum” sẽ kích thích cả ba vùng, hợp nhất thân thể, tâm thức và tinh thần. Âm “aum” gắn ta vào với hiện tại và có khả năng nhấc ta lên trên cả thời gian và không gian. Nó tượng trưng cho Rung động Nguyên thủy, nơi khởi sinh mọi thứ. Âm này có thể làm chúng ta lắng dịu và thư giãn, hoặc làm cho ta tiếp xúc với Tự ngã cao hơn, chữa lành các bất hạnh của trần gian hoặc nâng ta lên tới cung bậc vũ trụ.

Ở phương Tây, việc tụng niệm cũng đã từng là một nghệ thuật thiêng liêng và một khoa học rất phát triển. Bài tụng Gregory đã tạo nên cấu trúc âm thanh cho châu Âu Trung cổ và cận đại, cho biết các giờ trong ngày và các mùa trong năm. Ảnh hưởng của nó đã vang vọng qua các thời đại. Trong một tu viện ở Pháp vào thập kỷ 1960, bảy mươi trong số chín mươi tu sĩ tại đây đã đột nhiên đâm ra uể oải và “rũ liệt trong phòng của họ giống như những miếng giẻ ướt”. Các bác sĩ, chuyên gia tâm lý, chuyên gia dinh dưỡng đã được mời đến để có lời khuyên chuyên môn, nhưng tất cả vẫn bế tắc. Sau cùng, tu viện trưởng phải nhờ Alfred Tomatis, vị bác sĩ tiên phong là người đầu tiên khám phá ra rằng những chim non và trẻ con trong bào thai có thể nghe được tiếng của cha mẹ chúng. Tomatis, nổi tiếng là “Sherlock Holmes về âm thanh và âm nhạc”, đã nhanh chóng chẩn đoán ra căn bệnh. Theo sau sự nới lỏng luật lệ của Tòa thánh Vatican, nhiều giờ của bài tụng Gregory trong ngày đã bị gạt bỏ khỏi sinh hoạt thường ngày của các tu sĩ. Trong nhiều năm qua, họ đã quen tụng đọc bài này tám đến mười lần một ngày, mỗi lần từ mười đến hai mươi phút. Sau khi bài tụng này được khôi phục, nhịp thở của các tu sĩ đã chậm lại, huyết áp của họ trở về bình thường, tâm trạng và hiệu quả làm việc của họ được nâng lên. Các âm “oooo” và “eeee” hùng vĩ uy nghi trong câu “Gloria in Excelsis Deo”(Vinh danh Thiên Chúa trên trời) và sự lặp lại nhiều lần chữ Alleluias (Chúc tụng Thiên Chúa) đã khôi phục niềm vui sống cho họ.
Trong các bộ lạc thổ dân, những bài hát và những nhạc cụ đơn giản đã được sử dụng để đưa người nghe vào các tầng sâu của ý thức. Chẳng hạn như tiếng trống của pháp sư có thể đưa bạn vào trạng thái theta của sóng não, cùng với giấc ngủ say, sự hôn mê, cảm giác xuất thần, và những trạng thái khác.

🌻 Thư Giãn - An Trú Trong Âm Nhạc

Bài tập này có mục đích đưa bạn vào Thời gian thứ tư, hay shicha, thuật ngữ của Phật giáo Tây Tạng để nói về khía cạnh siêu nhiên của một thực thể, vượt ngoài thời gian thông thường, nó xen vào trong mỗi thời điểm của thời gian tuyến tính theo chiều ngang - gồm quá khứ, hiện tại và tương lai, Một trong những điều hấp dẫn nhất của âm thanh và âm nhạc là sự đáp ứng của chúng ta đối với những thứ này mang tính rất cá nhân. Những gì gây xúc động cho tôi có thể không gây xúc động cho bạn, và những thứ kích thích bạn lại có thể chỉ khiến tôi dửng dưng. Dù là thể loại âm nhạc nào đi nữa, hãy chọn thứ nào tạo nên sự cộng hưởng nơi con người mình. Đối với những người mới tập, tôi đề nghị nên dùng nhạc không lời, vì nó đưa bạn dần dần từng bước đi vào tâm điểm của âm thanh. Tận cốt lõi của bản nhạc, chúng ta tìm thấy mình trong Thời gian chuẩn của Đức Phật, vươn mình lên cao hơn những tiếng tic - tac của chiếc đồng hồ. Hãy cảm nhận từng nốt nhạc khi nó thoát ra và bật lên từ một nơi cao hơn. Hãy chú ý theo từng nốt nhạc riêng rẽ, mỗi lần một nốt thôi, giống như những hạt chuỗi được xâu kết vào nhau một cách êm dịu. Hoặc gõ một cái chiêng rồi chăm chú theo dõi âm thanh vang rền lan rộng rồi tan dần, đồng thời bạn cũng thấy mình tan loãng nơi chân trời xa. Sau đó hãy dịu dàng trầm mình trong cái trong trẻo và trống rỗng bao la ấy. Đi xa hơn nữa, với bất cứ bản nhạc nào mà bạn yêu thích, hoặc với tiếng chim hót bên ngoài cửa sổ lúc sớm mai, hãy cảm thấy thoải mái, bỏ qua mọi phiền nhiễu, chỉ nghỉ ngơi và lắng nghe:

Hít thở, mỉm cười và thư giãn nhiều lần.
Nhìn sâu vào bên trong và suy ngẫm:
Ai đang nghe bản nhạc này?
Nó từ đâu đến?
Nó đi về đâu?
Bạn có thể nhận ra những quãng lặng giữa các nốt nhạc?
Hãy nghỉ ngơi trong sự trống rỗng đó, thoải mái và dễ chịu.

Hãy lắng nghe Thời gian thứ tư - hiện tại bất tận. Hãy duỗi ra, tràn ra, để tan biến trong thời gian, và yên nghỉ trong âm thanh. Dần dần trở lại với nhận thức bình thường. Trở về với cuộc sống hàng ngày trong sự tươi tỉnh và mới mẻ sau chuyến du hành ngắn vào trong thời gian và không gian thiêng liêng.
---🌼🌻🌞🌸🍄

Trích: Đức Phật Và Thời Gian
Tác giả: Lama Suyrya Das
Người dịch: Chương Ngọc
NXB Văn Hóa Thông Tin
Ảnh: Internet

"Sự bào chữa và hợp lý hóa – để giải thích cho hành động xảy ra từ trước, một người sẽ tạo ra ảo tưởng về bản thân mình ...
17/08/2022

"Sự bào chữa và hợp lý hóa – để giải thích cho hành động xảy ra từ trước, một người sẽ tạo ra ảo tưởng về bản thân mình và thế giới xung quanh có thể khác biệt chút ít, hoặc vô cùng mâu thuẫn với thực tế, sau đó cố gắng duy trì hình ảnh này."

MÀU SẮC CƠ BẢN CỦA SUY NGHĨDavid J. Lieberman-----o0o-----“Khám phá bao gồm việc thấy những điều mọi1

"Trong Đạo Phật, chúng tôi được khuyến khích tụng niệm cho hạnh phúc của những người, dù vì lý do gì, không hài lòng, gi...
28/07/2022

"Trong Đạo Phật, chúng tôi được khuyến khích tụng niệm cho hạnh phúc của những người, dù vì lý do gì, không hài lòng, giận dữ hay thậm chí gây tổn thương cho chúng tôi. Thường thì điều đó không dễ. Nhưng tất nhiên, chúng ta sẽ dần nhận ra mặt tốt của mọi người."

Chừng nào chúng ta còn tiến lên và tiếp tục trưởng thành, chúng ta không thể tránh được việc phải đối mặt với các vấn đề và đấu tranh nội tâm. Những người có thực hành Đạo Phật biết rằng chúng ta không thể thay đổi tình1

Khi ý thức về sự biết ơn tan biến, tất cả lòng bi của vô số vũ trụ rơi rắc trên bà hơn nữa. Nó cho bà làm mới lại sức mạ...
26/07/2022

Khi ý thức về sự biết ơn tan biến, tất cả lòng bi của vô số vũ trụ rơi rắc trên bà hơn nữa. Nó cho bà làm mới lại sức mạnh và bình an trong những giờ phút cuối cùng. Trong Phật giáo nói đến vô số vũ trụ, nhưng chỉ có một đức Phật ở một cõi. Phật Thích Ca xuất hiện trong thế giới sanh tử của chúng ta, những đức Phật ở những cõi khác, và Phật A Di Đà ngự trị ở cõi Tịnh Độ Tây phương.

ĐỜI SỐNG KHÔNG THỂ LẬP LẠI
SÔNG LỬA SÔNG NƯỚC - TAITETSU UNNO

🌾🌾🌾🌞🌾🌾🌾

Theo truyền thống người ta tìm kiếm đời sống Phật giáo vì hai lý do căn bản. Thứ nhất là cảm thức mạnh mẽ về sự mong manh vô thường của đời sống – nếu tất cả đều đi qua thì đâu là ý nghĩa đời người ? Thứ hai là tỉnh giác sâu xa như là một chúng sanh nghiệp báo – nếu người ta bị giới hạn, bất toàn, và hữu hạn, làm sao có thể hoàn thành bình an và thỏa nguyện thật sự ? Hai cái có thể khác nhau nhưng liên hệ với nhau, vì xác nhận vô thường cũng đồng với việc chấp nhận tính hữu hạn của con người. Như thế, bất kể theo đuổi câu hỏi nào, thì sự trả lời chung quy là : yêu quý đời sống không thể lập lại này bằng cách sống trọn vẹn và biết ơn mỗi khoảnh khắc của hiện hữu hữu hạn của chúng ta. Đây là điểm khởi hành tiến vào đời sống không giới hạn của trí huệ và lòng bi.

Những câu chuyện về một cách sống như vậy có đầy trong truyền thống Chân tông, nhưng chúng ta chỉ xem một trường hợp kiểu mẫu. Một người Phật giáo Chân tông thuần thành, Bà K. Takeuchi, một người nội trợ chịu đựng bệnh ung thư và ra đi năm 1965 ở tuổi bốn mươi sáu. Cá nhân tôi không biết bà nhưng được làm quen qua những bài thơ gởi cho tôi nhờ một người bạn chung.

Bà Takeuchi trải qua những lần mổ khối u não. Sau lần mổ cuối, bà làm bài thơ sau trên giường bệnh viện :

Lắng nghe sự kêu gọi của Bổn Nguyện,
Đời sống ban cho tôi đến hôm nay như thế,
Vì sự cảm kích và biết ơn của tôi thì nông cạn
Về đời sống chân thật và thực sự đang giữ gìn tôi.

Trì hoãn chỉ một ngày chứa đựng vô vàn ý nghĩa – bà được ban cho cơ hội để nếm vị kêu gọi của Ánh Sáng và Đời Sống Vô Lượng. Nhưng căn bệnh của bà và những lần mổ nối tiếp phải gây ra tổn thất. Đã như thế, bất cứ lúc nào nghĩ đến gia đình, dấu hiệu không bình phục và gánh nặng tài chính đè nặng.

Bà nhận thức không ai có thể chịu lỗi cho tình trạng của bà. Bà phải chịu đựng những hậu quả của cuộc đời nghiệp báo của bà. Nhưng dĩ nhiên bà không một mình, bị bỏ mặc cho số phận của bà. Bà viết :

Sức của riêng tôi thì yếu
Để mang vác gánh nặng của số phận
nghiệp báo của mình,
Nhưng sức mạnh và thần lực thấm vào tôi
Trong việc niệm Nam mô A Di Đà Phật.

Hiến đời mình cho sự thực hành lắng nghe sâu xa bên trong, Bà Takeuchi thức giác với đại bi nhắm vào một con người bị nghiệp trói buộc như bà và làm việc không ngừng để giải phóng bà khỏi khổ.

Nhưng bây giờ trong những giây phút cuối cùng, đau đớn hành hạ và đối diện cái chết đang đến, mọi sự tan biến như tuyết mùa xuân. Trong đáy thẳm của tuyệt vọng, bà lại kinh nghiệm một sự thư thái của hiện sinh, vì bà ý thức được bà được ban phước biết bao nhiêu :

Tôi không biết nghiệp xấu,
Tôi không biết sự biết ơn,
Nhưng trên cái tôi này
Rơi rắc tất cả lòng bi của vô số vũ trụ.

Khi ý thức về sự biết ơn tan biến, tất cả lòng bi của vô số vũ trụ rơi rắc trên bà hơn nữa. Nó cho bà làm mới lại sức mạnh và bình an trong những giờ phút cuối cùng. Trong Phật giáo nói đến vô số vũ trụ, nhưng chỉ có một đức Phật ở một cõi. Phật Thích Ca xuất hiện trong thế giới sanh tử của chúng ta, những đức Phật ở những cõi khác, và Phật A Di Đà ngự trị ở cõi Tịnh Độ Tây phương.

Những nhà thiên văn nói với chúng ta có hàng tỷ vũ trụ giống như vũ trụ của chúng ta hiện hữu. Khi những tư tưởng gia Phật giáo không có sự rõ ràng của khoa học, họ thường nói đến vô số vũ trụ. Lòng bi vô biên thấm nhuần mỗi vũ trụ này, tràn đầy khắp cả. Ở trung tâm của cơn lũ lòng bi này là Bà Takeuchi nằm trên giường bệnh, nhận sự ban phước của vô số chư Phật. Không cần phải biết nghiệp xấu, không cần cảm thấy biết ơn, chỉ niệm Phật bày tỏ sự cám ơn cuộc đời bà giờ đây đang đến lúc kết cuộc, sự sanh trong Tịnh Độ.

Với Bà Takeuchi mỗi ngày nằm như vậy được duy trì bởi năng lực của Bổn Nguyện đến từ trung tâm sâu xa của đời sống. Năng lực này cho phép bà sống trọn vẹn đời bà với chân giá trị và niềm vui an tĩnh.

Ngày hôm nay,
Được phú cho đời sống chân thật và thật sự,
Sẽ không bao giờ được lặp lại trong vĩnh cửu –
Quý giá biết bao chỉ ngày hôm nay !

Tôi nhớ có lần đọc về dịp may nhỏ vô cùng được sinh vào đời sống làm người. Một nhà khoa học tính toán rằng có thể so sánh với việc thả một xúc xắc sáu mặt năm triệu lần liên tiếp. Không phải năm trăm lần, không phải năm ngàn lần, mà năm triệu lần liên tiếp ! Là một người thông minh, biết suy nghĩ, làm sao chúng ta không hỏi, Đâu là ý nghĩa của cuộc đời làm người này ? Tôi đến từ đâu ? Tôi đi về đâu ? Truyền thống Phật giáo nói đến con rùa mù và thanh gỗ nổi.

Đức Phật nói với một nhóm đệ tử về một thanh gỗ có một cái lỗ nổi trên mặt biển. Nó trôi theo gió, bập bềnh trên sóng. Một con rùa mù sống trong đại dương mỗi một trăm năm trồi lên mặt nước một lần. Đức Phật hỏi những đệ tử :

Cơ may nào cho con rùa mù này chui cổ vào cái lỗ của thanh gỗ ? ... Các tỳ kheo, sớm hay muộn, một con rùa mù cũng chui đầu được vào lỗ thanh gỗ ; nhưng sanh làm người còn khó khăn hơn thế.

Dù Bà Takeuchi chịu đựng bệnh hoạn, bà đã chứng nghiệm ý nghĩa trọn vẹn của sự được sanh ra làm người. Thức tỉnh với Phật Pháp, thân bà thấm nhuần Ánh Sáng và Đời Sống. Như thế bà trở thành giải thoát vĩnh viễn khỏi vòng cuộc sống không mục đích. Một trong những bài thơ cuối cùng diễn tả sự biết ơn của bà đối với quà tặng vô giá của đời sống không thể lập lại này :

Trong đời sống này
Không cùng là so sánh chính tôi
Với những người ở trên và những người ở dưới.
Một nửa thân thể tôi bại liệt,
Tôi vẫn còn có bàn tay phải, đôi tai và chân phải.
Dù với khối u trong não,
Vẫn còn đây vị, sắc, thanh, tiếng nói, lời và hương.
Nhưng chúng sẽ sớm không còn nữa ;
Khi thân thể tôi không còn nữa ;
Nhưng niệm Phật A Di Đà, lòng bi chân thật, Tịnh Độ
Sẽ luôn luôn còn lại.
Tôi may mắn biết chừng nào, hạnh phúc biết chừng nào,
Bây giờ và mãi mãi về sau.

Dù bà Takeuchi chấm dứt đời-sống-phải-chết trên trái đất, bà tiếp tục sống hôm nay, ảnh hưởng đến người nào nhớ lời bà. Điều bà đã thành tựu trong cuộc đời ngắn ngủi của bà trên trái đất là một cảm hứng cho tất cả những ai nghe câu chuyện bà. Những hậu quả như sóng gợn mãi của cuộc đời bà tiếp tục loang rộng trong chúng ta, những người thấy bà là một hiện thân của niệm Phật.

Cuộc đời Bà Takeuchi được Saichi tổng kết theo cách trực tiếp và khúc chiết điển hình của ông :

Biết ơn biết bao nhiêu !
Khi những người khác chết,
Tôi không chết ;
Không chết, tôi đang đi
Đến Tịnh Độ A Di Đà.

Dễ nói về đời sống là quý giá và không thể lập lại, nhưng trừ phi chúng ta thực sự biết lý do, còn không thì những lời nói có thể trống rỗng, vô nghĩa. Chỉ do được thức tỉnh bởi công việc không thời gian của lòng bi chân thật mà chúng ta cảm kích và biết ơn trọn vẹn mỗi khoảnh khắc sống tràn đầy giá trị vô cùng. Một sự tôn sùng pha lẫn sợ hãi đối với đời sống phải trở thành nền tảng của một đạo đức mới để đương đầu một cách có hiệu quả với những vấn nạn nhiều mặt, phức tạp trong thế giới ngày nay.

Trích “Sông Lửa Sông Nước”
Tác giả: Taitetsu Unno
Người dịch: An Cư
NXB Thiện Tri Thức

Address

Nguyễn Văn Quá
Da Kao
084

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when The Gioi Toan Canh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to The Gioi Toan Canh:

Share

Category