04/12/2025
Có những đêm 2 giờ sáng, khi nhân viên đã ngủ say, vợ con đã yên giấc, tôi vẫn ngồi đó. Trước mặt là màn hình laptop, bên cạnh là ly cà phê đã nguội ngắt. Không phải vì tôi tham công tiếc việc, mà vì... không dám ngủ.
Làm chủ doanh nghiệp nhỏ (SME), người ngoài nhìn vào thấy hào nhoáng: Giám đốc, Founder, tự do tài chính. Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu:
Tháng nào cũng nơm nớp lo ngày 30: Tiền lương nhân viên, tiền nhà, tiền hàng...
Tuyển người vào thì sợ họ không làm được, đào tạo xong thì sợ họ bỏ đi.
Marketing thì đốt tiền, Sales thì trồi sụt.
Và đáng sợ nhất, là cảm giác CÔ ĐƠN. Cô đơn ngay trong chính văn phòng của mình.
Tôi đã đi qua những ngày như thế. Đã từng sai lầm, từng mất tiền ngu, từng muốn buông xuôi để đi làm thuê cho nhẹ đầu. Nhưng rồi tôi vẫn chọn ở lại, vẫn chọn chiến đấu.
Tôi lập ra kênh này, và gọi nó là TRẠM.
Tại sao lại là TRẠM? Bởi vì trên đường đua khốc liệt của thương trường, ai cũng cần một Trạm dừng.
Để nạp năng lượng (Kiến thức/Tư duy).
Để bảo dưỡng bộ máy (Vận hành/Quy trình).
Hay đơn giản là để tìm một người đồng cảm, uống cốc nước, vỗ vai nhau một cái rồi chạy tiếp.
Ở đây sẽ không có lý thuyết sáo rỗng trong sách giáo khoa. Ở đây chỉ có THỰC CHIẾN. Là những câu chuyện tôi đã trải, những bài học tôi đã đổi bằng tiền mặt và mồ hôi.
Chào mừng bạn đến với TRẠM. Nếu bạn cũng là một "người chạy đua", hãy Say Hi hoặc để lại một dấu chấm (.) bên dưới. Chúng ta sẽ cùng đi quãng đường này!