Cường Dizi

Cường Dizi Bạn hãy tự học hỏi theo cách bạn muốn! Mọi trải nghiệm trong cuộc sống đều xứng đáng

Marketing for Beginner - Back to Basic - Less is More

Systematize Knowledge - Measure What Matters

Business Marketing Model Analysis

Sự đấu tranh với chính bản thânCó rất nhiều người khuyên là nên đọc sách, vì sách giúp chúng ta mở rộng kiến thức, góc n...
19/06/2024

Sự đấu tranh với chính bản thân

Có rất nhiều người khuyên là nên đọc sách, vì sách giúp chúng ta mở rộng kiến thức, góc nhìn về cuộc sống này.

Mình chưa phải là người đọc nhiều nhưng thông qua việc ghi chú lại các cuốn sách mình đọc thì đa số sẽ dẫn tới những kiến thức nền tảng.

Thường thì các lời khuyên trong sách sẽ hướng đến câu chuyện lý tưởng. Tức là khi hội tụ đầy đủ các yếu tố nào đó chúng ta sẽ độc lập, hạnh phúc hay đạt tự do tài chính,...

Đúng. Tuy nhiên phần lớn mọi người thường sẽ không đọc sách. Ở đây mình không đánh giá những người không đọc sách.

Mình đánh giá chính những người đọc sách, trong đó có cả mình :))

Mình thấy bản thân dễ rơi vào các trạng thái lý tưởng. Kể cả lý tưởng ở đây chỉ là theo quan điểm của mình.

Mình nhìn thấy xung quanh đều là những thứ không nên xảy ra như vậy. Từ công việc, mối quan hệ cho đến sức khỏe.

Nếu chỉ có mình tồn tại trên trái đất này thì mình có thể có được một cuộc sống mình cho là lý tưởng.

Nhưng thực tế là bất kể lúc nào mình cũng tương tác với những người xung quanh.

Điều này gây nên những trạng thái cảm xúc lên xuống thất thường.

Một bên thì không muốn những thứ bên ngoài như vậy, một bên thì luôn phải tự nhắc bản thân chuyện của mình thì mình làm.

Và những cảm xúc đó dần dần hình thành nên những mâu thuẫn. Khiến bản thân mình tự đặt những câu hỏi như:
+ Làm thế nào để giàu có? Không giàu có được không?
+ Làm thế nào để hạnh phúc? Giúp mọi người xung quanh luôn có được không?
+ Làm thế nào để bình an? Ham muốn bình an thì liệu có được không?
+ Làm thế nào để kết thân với người khác? Không làm có được không?

Tuy câu trả lời sẽ có nhưng nó sẽ luôn mâu thuẫn với thực tại. Cho nên gần như các câu trả lời đều khó thỏa đáng được. Trừ khi mình có 100 tỷ để mình tự do đưa ra lựa chọn.

Đây là lý do tại sao có câu “thà không biết còn hơn” :)) Biết rồi tự nhiên lại overthinking.

-

Mình thấy các mâu thuẫn của mình đều đến từ việc mình cố gắng điều chỉnh môi trường xung quanh cho đúng với lý tưởng của mình.

Kết quả là nó không xảy ra.

Có lần mình hỏi vu vơ bạn mình 1 câu rằng: “Ở đâu là nơi mày cảm thấy là nhà?”

Bạn mình trả lời rằng: “Bất kỳ nơi đâu, miễn là tao ở 1 mình”

Nếu cho mình chọn lại thì mình có chọn biết những điều mình đang biết không?

Mình có.

Kinh tế, xã hội, môi trường, cách đối xử của người khác,... đều là những yếu tố mình hoàn toàn không có tác động được.

Tuy bản thân mình nhiều lúc sẽ bị mâu thuẫn giữa thực tại và lý tưởng.

Nhưng mình hiểu tại sao nó lại như vậy, hiểu tại sao cuộc sống lại vận hành như thế, tại sao người này người kia lại hành xử vậy.

Rồi từ đó mình sẽ lựa chọn cách để phản ứng lại phù hợp với những sự kiện diễn ra để có thể tránh mâu thuẫn nhiều nhất có thể.

Và đó là điều mà mình có toàn quyền kiểm soát được.

-

Giống như câu chuyện làm trong ngành sáng tạo.

Người ngoài nhìn vào thì được làm sáng tạo tức là nghệ sĩ lắm, tự do lắm, được sống vì đam mê lắm.

Một đứa trẻ vẽ một bức tranh với mình đó mới gọi là sáng tạo theo cách mọi người đang nhìn.

Nhưng câu chuyện thực tế của những người làm trong ngành là đưa ra phương án an toàn, hiệu quả, ra lợi nhuận và hợp với ý của người trả tiền. Còn ý tưởng sáng tạo hay không bàn sau.

Bây giờ có lẽ chúng ta không phải là cân bằng giữa công việc và cuộc sống nữa. Mà chúng ta còn suy nghĩ việc cân bằng cảm xúc, lý trí, suy nghĩ, kỳ vọng,...

Tới lúc chúng ta cân bằng được rồi lại muốn phá nó đi vì … chán :)) Hoặc đơn giản là muốn phát triển hơn, muốn mạo hiểm hơn để cuộc sống nó thú vị.

“Sự phát triển” hay “Mạo hiểm” hay “Cân bằng” cũng đều là cuộc sống lý tưởng của chúng ta đang tạo ra.

Lúc chúng ta đạt được thì lại có mục tiêu mới, lúc không đạt được thì … đổi mục tiêu.

Nó dễ dàng xoay vòng bản thân ta cho tới cuối đời.

Đây cũng chính là cuộc chiến của chúng ta với bản thân.

Mỗi giờ, mỗi ngày không phải chúng ta đấu tranh với thị trường lao động, với sếp, với các mối quan hệ,... mà là với chính chúng ta.

Kể cả người không hay đọc sách thì họ cũng có cuộc sống lý tưởng của riêng mình.

Do tất cả mọi người đều cố gắng vẽ nên cuộc sống ấy, cho nên sự tương tác giữa người với người mới nhiều mâu thuẫn như vậy.

Người kia tốt, người này xấu. Thực ra nếu nhìn xa hơn thì chúng ta chỉ là các phân tử, nó không được gán ý nghĩa mà chỉ đơn thuần là vật chất. Nhìn xa hơn nữa thì 100 năm cuộc đời chưa bằng một lần nháy mắt của thiên hà.

Mình nghĩ cuộc đời người chỉ đơn giản là: Sống, Cho đi, Để lại.

Sẽ vui hơn nếu ai cũng nghĩ vậy nhưng thực tế sẽ không bao giờ xảy ra được :))

Nên có lẽ mình vẫn cứ vui vì những điều mình làm. Dần dần học cách để điều chỉnh cảm xúc, thay đổi hành vi sao cho phù hợp với cả trong lẫn ngoài.

Có lẽ không cần đi tìm kiếm nữa vì những thứ mình cần đã có đủ ở đây rồi.

Chúc bạn sẽ cười nhiều hơn nha.

Cảm ơn bạn đã đọc bài viết.

Cường.

Chuyện đi làm  #4: Sếp bao giờ mới hiểu nhân sự?Có vẻ như đây là câu chuyện muôn thuở dù ở bất kỳ công ty hay lĩnh vực n...
12/06/2024

Chuyện đi làm #4: Sếp bao giờ mới hiểu nhân sự?

Có vẻ như đây là câu chuyện muôn thuở dù ở bất kỳ công ty hay lĩnh vực nào.

Nó cũng giống như chuyện: Bố mẹ chưa hiểu con cái - Chức vụ “bố/mẹ” cũng là lần đầu tiên họ được làm vậy.

Câu cửa miệng có lẽ chúng ta đã từng nghe rằng: “Vì muốn tốt cho con cái nên bố/mẹ mới làm vậy”

Tuy nhiên dưới góc nhìn/quan điểm của chúng ta thì không hề muốn cái sự tốt đấy từ bố mẹ.

Như chuyện chúng ta cũng không hề muốn cái sự tốt đấy từ sếp. Nhưng vì đồng lương cuối tháng nên mới im lặng tuân thủ.

Rồi nó dần dần được tích tụ tới đỉnh điểm để rồi sự giao tiếp chỉ gói gọn 3 từ: Em xin nghỉ.

Tại sao chúng ta đi làm?

+ Tiền
+ Sự phát triển
+ Vui

Tại sao chúng ta xin nghỉ?

+ Sếp
+ Sếp
+ Sếp

Dù là quyền lợi vị trí, lộ trình thăng tiến/ đào tạo hay văn hóa công ty thì người có quyền thay đổi và quyết định duy nhất đó là sếp.

Nhưng quyền lựa chọn vào hay ra công ty là chính mình.

Chúng ta đều hiểu rằng 2 quyền quyết định này hoàn toàn tách biệt.

Giá trị của bản thân và giá trị mà sếp nhìn thấy rất khó lúc nào cũng nằm ở điểm cân bằng.

Nhưng.

Rồi chúng ta sẽ tới thời điểm làm sếp hay làm bố/mẹ.

Tới lúc đấy chúng ta mới hiểu rõ việc lo vận hành công ty ổn, tăng trưởng ổn, nhân sự ổn, gia đình con cái ổn cùng 1 lúc khó đến nhường nào.

Vì khi mới bắt đầu đi làm chúng ta chỉ tập trung vào 1 việc đó là làm công việc nào đó được giao. Hết nhiệm vụ.

-

Ôi, giờ chúng ta đi làm cần phải hiểu cho cả sếp nữa à?

Có một câu hỏi khác thú vị hơn cần được đặt ra đó là: Ok, giờ nếu hiểu được chuyện này thì chúng ta được lợi cái gì?

Khi chúng ta đi làm có nghĩa là chúng ta đang nằm dưới sự kiểm soát của người cao nhất của công ty đó.

Để độc lập, tự do được thì có các hướng như xây thương hiệu cá nhân, có kỹ năng chuyên môn giỏi, sản xuất ra sản phẩm nào đó,...

Nhưng dù là độc lập, tự do theo các hướng đó thì chúng ta vẫn phải làm việc với con người, dù là khách hàng hay nhân sự chúng ta quản lý.

Câu chuyện lại xoay vòng: Có lẽ chúng ta đã trở thành sếp lúc nào không hay.

Tuy nhiên để tới bước độc lập đó thì cần có một bước đệm trước đó là: Giỏi hơn sếp.

Đó là sự chuẩn bị rất nhiều về: Tiền bạc, kỹ năng, kinh nghiệm, kiến thức, mối quan hệ,...

Nhưng nói thì dễ, thực tế thì …

“Em làm tệ quá”, “Em không làm được đâu”, “Em sao chậm hiểu thế”

Đau không? Đau chứ. Ai mà lại không đau được.

Chúng ta sẽ có đôi lúc nghĩ mình đúng hơn, hay hơn, giỏi hơn sếp. Nhưng khi trình bày thì 99,9% trường hợp sẽ bị gạt ra.

Rồi chúng ta kỳ vọng một nơi có văn hóa cởi mở đón nhận ý tưởng. Khi có rồi lại yêu cầu thêm sếp phải hiểu tâm lý, phải luôn giúp đỡ, phải luôn hiểu năng lực và giá trị của mình,...

Về bản chất thì lòng tham của con người là không có giới hạn. Nếu chỉ tập trung vào lợi ích bản thân thì không bao giờ người đối diện có thể làm thỏa mãn chúng ta cả.

Trong bộ phim “The Gentlemen” có một đoạn hội thoại mình nhớ là: “Đừng để người đối diện biết chú nghĩ gì, hãy cư xử bình thường đồng thời chuẩn bị trước mọi tình huống”

Đi làm là để thử độ lì lợm của bạn tới mức nào. Độ lì lợm đó cũng chính là bí kíp sinh tồn cần phải có để bạn có thể đương đầu với bất kỳ con đường độc lập nào sau này.

Sếp: “Tiêu đề này sao dở thế” -> Bạn hãy thử về viết lại 100 ý tưởng tiêu đề khác có cơ sở khoa học rồi đưa lại cho sếp

Sếp: “Ý tưởng này không được đâu” -> Bạn hãy thử triển khai ý tưởng này trên chính mạng xã hội của bạn hay những đồ cũ bạn muốn bán

Sếp: “Kịch bản này nhàm rồi” -> Bạn có máy điện thoại đúng không?

Trong 1 cuốn sách mình gần đây có đọc thì trong đấy có đề cập tới 1 người vẽ hình hoạt được trả công rất cao (được xem như top ngành luôn), với mỗi ngày chỉ cần có 1 bức vẽ đơn giản là được.

Có phải họ giỏi không? Đúng nhưng chưa đủ. Để có 1 bức vẽ được trả công đó thì họ đã phải bỏ đi hơn 500 bức mỗi ngày. Nhấn mạnh lại: Mỗi ngày đều như vậy.

Sếp luôn đúng cho đến khi kết quả của bạn lên tiếng. Đây là kỹ năng cần có của một người lì lợm.

Đôi khi sếp không phải muốn từ chối ý tưởng nào đó của bạn. Mà thật ra góc nhìn của sếp rộng hơn nhiều đến từ các khía cạnh trong doanh nghiệp như: rủi ro, quản trị, nguồn lực, thời gian,...

Và góc nhìn từ phía nhân sự cũng có thể rộng hơn nếu xem hiện tại chỉ là bước đệm cho nhiều lựa chọn sau này nữa.

-

Nói thật để làm được chuyện bị từ chối 1 nhưng lì lợm làm 100 rất dễ mệt và kiệt sức nha.

Có thể chúng ta có năng lượng một vài lần đầu vì sự lì lợm nhưng nếu bị từ chối 100 cái nữa thì cũng chớt lên chớt xuống.

Tuy nhiên điều thú vị là như thế này.

Chúng ta sẽ học được từ những lần bị từ chối chứ không phải đồng ý. Vì khi được đồng ý nhiều khi chúng ta chả biết vì sao cả :))

Đừng để cho chỉ mỗi sếp đánh giá, hãy để cho những người trên cộng đồng mạng đánh giá. Đây chính là cách để tận dụng thế mạnh của xã hội công nghệ hiện nay.

Đương nhiên xoay quanh đó là sự phán xét, chê bai nữa. Nhưng đó cũng là một phần khiến chúng ta không còn thất vọng khi bị sếp chê nữa :)) Vì có khi bị chê nhiều rồi quen haha.

Và tự cười trên chính khuyết điểm của bản thân cũng là cách để cứng rắn hơn với tiêu chuẩn kép của xã hội này.

Nhưng đã có lần mình viết rằng có lẽ chúng ta sẽ chỉ trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu.

Có đau đớn, có chịu đựng, có hiểu nhầm, có bất công nhưng chúng ta vẫn vượt qua được đúng không.

Hy vọng rằng bạn sẽ tới gần hơn thời điểm phá kén.

Cảm ơn bạn đã đọc bài viết.

Cường.

Để bắt đầu một điều gì đó mới mẻNếu đưa ra yêu cầu này cho người ở độ tuổi đôi mươi thì có lẽ họ có thể thực hiện hàng n...
04/06/2024

Để bắt đầu một điều gì đó mới mẻ

Nếu đưa ra yêu cầu này cho người ở độ tuổi đôi mươi thì có lẽ họ có thể thực hiện hàng ngày được luôn ấy. Từ lĩnh vực này qua lĩnh vực nọ, từ công việc này qua công việc kia, cho tới những sở thích hay kiến thức mới.

Có phải lúc đấy mình nhiều năng lượng, nhiệt huyết? Đúng. Nhưng phần lớn nhất có lẽ là tâm lý không có gì để mất và còn nhiều thời gian để thử sai.

Thực ra mình thấy kể cả những người ngại thay đổi nhất thì ở thời điểm đó cũng chính là lúc họ thay đổi nhiều nhất. Dù là sự thay đổi trong tâm hồn hay những thể hiện bên ngoài.

Đây cũng chính là thời điểm mà có những chú cá tìm được vùng nước phù hợp của nó, được thỏa sức cháy hết tuổi trẻ, để rồi về sau họ đạt được những thành tựu lớn.

Nhưng.

Mình lại thích trường hợp còn lại cơ, là của những người chưa tìm thấy vùng nước của họ. Vẫn hàng ngày cân đo đong đếm đủ thứ chuyện từ gia đình, người thân, bạn bè, công việc, tương lai.

Và mình thích vì đó cũng chính là câu chuyện của mình.

Khi bắt đầu làm người lớn chúng ta đâu có toàn quyền quyết định cuộc sống của mình.

Là người lớn thì phải đối mặt với rất nhiều trách nhiệm từ các mối quan hệ xung quanh hay chính trách nhiệm đối với bản thân.

Trước mình có nói chuyện với một anh. Anh ấy bảo lúc cưới vợ xong thì cần lo nhà cửa, xe cộ, con cái. Tính anh ấy thì không phải thích những thứ vật chất như vậy, chỉ đơn giản vì sự quan tâm và tình yêu thương cho gia đình nên mới lo toan như thế.

Lo từ lúc cưới xin cho tới lúc có con cái, rồi con lớn học hành, rồi chuyện gia đình 2 bên. Cuộc sống cứ chạy một đường dài như thế cho tới lúc về già. Lúc có tiền dư dả để ngẩng mặt lên nhìn cuộc đời rồi thì cũng đã tới điểm gần cuối.

Mẹ mình cũng vậy, chắc từ lúc sinh ra mình cho tới bây giờ vẫn lo cho con cái. Đâu phải mình không lo được cho bản thân. Nhưng có lẽ tình yêu thương đã biến thành thói quen lúc nào đó rồi không hay.

Chúng ta đều là người tốt. Chúng ta đều sẽ lo lắng cho người mà chúng ta thật sự quan tâm. Dù là kẻ trộm đi nữa thì họ vì đường cùng lo cho gia đình hoặc cho bản thân mới phải làm việc đó. Mình hoàn toàn không biết được toàn bộ câu chuyện phía sau.

-

Phải chăng ước mơ đã biến mất khi chúng ta trở thành người lớn?

Không hề.

Chúng chỉ bị cất vào đâu đó. Có những người lớn vẫn tìm lại được những sở thích ngày xưa. Có những trò chơi đơn giản mà người lớn vẫn còn rất vui khi được chơi lại như trộm xoài nhà hàng xóm, cờ cá ngựa, trốn tìm, ra quán nét làm vài ván fifa,...

Chúng chỉ đơn giản không có môi trường để được phát triển. Và đây là lý do tâm hồn của chúng ta dường như bị thiếu mất một điều gì đó đáng giá. Rồi chúng ta dần dần trở nên lãnh đạm, vô cảm dần với những gì trong cuộc sống.

Những từ như “người lớn” hay “trách nhiệm” dường như nó không chỉ là danh từ mà với mình nó như một tín ngưỡng hay tôn giáo thì đúng hơn. Chúng ta không được phép làm điều sai với định nghĩa vì đó là điều xã hội không cho phép.

Và khi bắt đầu bị gán những từ đấy vào thì chúng ta sẽ có nhiều thứ để mất, chúng ta không còn nhiều thời gian để thử sai như “tuổi trẻ” nữa.

Nhưng.

Có lẽ rằng đâu đó trong tâm hồn của chúng ta có một tiếng gọi muốn làm vua hải tặc, muốn giải cứu thế giới, muốn mỗi sáng thức dậy là được làm điều mình thích, được đi đây đi đó hay chỉ đơn giản có đủ điều kiện sống ở nơi thôn quê yên bình không khói bụi.

Ước gì cuộc đời này là một trò chơi điện tử vì nó không bị tác động bởi nhiều yếu tố. Nhưng thực tế nó chịu sự chi phối của vô số thứ như gia cảnh, tiền bạc, mối quan hệ, thời điểm, tình cảm,...

Vậy thì chúng ta có thể đáp lại tiếng gọi của tâm hồn như thế nào?

Chúng ta đều thừa nhận một sự thật hiện tại đây là nền kinh tế trao đổi giá trị. Chúng ta có giá trị thì có tiền, có độc lập rồi có tự do để đi theo tiếng gọi.

Có 1 công thức là: Wealth = Income + Wealth * (Return on Investment)

+ Income: Thu nhập từ công việc chính
+ Wealth: Thực ra mình thích để như này hơn hoặc có thể dịch ra là của cải/tài sản (tức nó bao gồm hết những vật phẩm có giá)
+ Return on Investment: Tỷ suất hoàn vốn

Cá bơi trên cạn“Cá gặp nước” cụm từ này dạo gần đây mình được nghe nhiều hơn. Ý chỉ những người họ gặp được một môi trườ...
22/05/2024

Cá bơi trên cạn

“Cá gặp nước” cụm từ này dạo gần đây mình được nghe nhiều hơn. Ý chỉ những người họ gặp được một môi trường, một lĩnh vực, một cơ hội mà giúp thay đổi hoàn toàn cuộc sống.

Đối với những trường hợp trước đó có sự tích lũy về kỹ năng, kinh nghiệm thì mình không nói. Nhưng với những trường hợp theo đúng nghĩa đen thì giống như vị trí đó chờ sẵn họ tới vậy.

Có lẽ từng 1 lần chúng ta tự hỏi rằng ngoài kia có nơi nào mà mình thuộc về không. Là nơi có thể phát huy hết năng lực, là nơi trả mức giá xứng đáng cho giá trị của ta, là nơi ta mong muốn đến làm việc mỗi ngày,...

Bản thân mình rất ngưỡng mộ những chú cá gặp được vùng nước chúng mong muốn.

Nhưng tỷ lệ là bao nhiêu để chúng ta quay trúng vào ô xổ số giải đặc biệt?

Thực tế thường ném cho chúng ta một tấm thẻ chúc bạn may mắn lần sau :))

Chúng ta đồng ý và chấp nhận với nhau 1 điều rằng thực tế rất khắc nghiệt.

Nếu chúng ta chưa có vợ (chồng) con cái, thì vẫn có bố mẹ già. Chưa có nhân viên phải chịu trách nhiệm thì vẫn cần nuôi cho cái thân ta.

Dù chúng ta cảm động hay phấn khích với những câu chuyện cổ tích công chúa gặp hoàng tử mỗi đêm, thì mỗi sáng vẫn phải chạy theo guồng quay kiếm tiền.

Thật sự chúng ta rất khó có thể còn thời gian và tâm trí để đi tìm con đường đến với thế giới cổ tích được. Chỉ số ít người “lỡ chân” bước vào thế giới như tìm thấy vùng nước của họ vậy.

Nhưng sự thật là …

Chúng ta đã được dạy như vậy.

Chúng ta nghĩ là được nghỉ phép cuối tuần nhưng có lẽ chưa bao giờ đặt câu hỏi tại sao phải làm 8 tiếng một ngày? Sao không phải 4 hay 10 tiếng? Hay có phải nghỉ cuối tuần mới đủ sức để cống hiến?

Chúng ta nghĩ là phải toàn quyền quyết định cuộc đời mình. Đến khi chữa bệnh thì bác sĩ bảo có 20 cách để giải quyết căn bệnh này, thì chúng ta lại bảo bác sĩ mới có chuyên môn ra quyết định. Đúng! Nhưng có gì đó sai sai về chữ “toàn quyền”

Niềm tin dễ dàng được tạo ra bởi những gì chúng ta tiếp xúc thường xuyên chứ không phải thứ chúng ta muốn.

Nếu xã hội, quy định pháp luật, hệ thống giáo dục, thông tin báo chí đã được hình thành như thế nào, thì gần như một đứa trẻ ở nước này chỉ cần chuyển qua sinh sống nước kia ngay từ khi sinh ra thì hoàn toàn giống người của nước kia (văn hóa, niềm tin, thói quen,...).

Đương nhiên hệ thống các quốc gia không sai. Tất cả các hệ thống đấy đều phục vụ 2 mục đích cao nhất để là tồn tại và phát triển đất nước.

Nhưng cái chưa đúng ở đây là sử dụng 1 quy luật chung cho toàn bộ các chú cá. Cho nên “cá gặp nước” không phải chuyện thường xuyên gặp.

Mình là người bình thường nên không bàn chuyện thay đổi quốc gia hay thế giới được. Chỉ có bản thân mình mới là người có thể tác động hoàn toàn.

Ngoài kia có vùng nước của mình không? Có, nhưng như mình nói phía trên thì thực tế cực kỳ khắc nghiệt.

Tuy nhiên ở đây sẽ có 3 hướng chúng ta sẽ lựa chọn.

1. Biết ngoài kia có nhưng không quan tâm, vẫn sống như hiện tại.
2. Biết ngoài kia có và liên tục cố gắng đi tìm kiếm nó.

Ở đường 1 thì nó là lựa chọn của đa số. Đó là chúng ta cũng chỉ biết thôi, công việc và trách nhiệm hàng ngày đã đủ mệt mỏi và đau đầu lắm rồi. Hơi đâu mà quan tâm nữa.

Thực ra đường này không phải lựa chọn của đa số, bởi vì con đường này là mặc định chúng ta không chọn gì thì cứ sống như bình thường. Không lựa chọn cũng là một lựa chọn.

Ở đường 2 là lựa chọn của số ít người mong muốn được như những chú cá gặp nước ngoài kia. Cố gắng hết mình, cháy hết năng lượng. Đây giống con đường mà nhiều người bảo đi theo đam mê, còn tiền đi theo hay không thì còn nhiều yếu tố.

Đối với mình thì mình chọn con đường số 3 - trở thành chú cá bơi trên cạn.

Mình muốn đi trên con đường tìm tới vùng nước. Mình không vội vàng và cũng không quan tâm là liệu mình có tìm được không.

Biết rằng ngoài kia kho báu chỉ đơn giản là cái câu chuyện cổ tích, nhưng chính vì những niềm tin tươi sáng như vậy có lẽ đã khiến chúng ta được sống thật sự khoảnh khắc nào đó rồi.

Chắc bạn đã từng có cảm giác được đắm chìm vào một điều gì đó, quên thời gian, quên mệt mỏi, quên tất cả mọi thứ xung quanh.

Thực sự là chính những chú cá đã gặp nước rồi cũng vẫn còn những trách nhiệm, những áp lực, những gánh nặng nhưng có thể họ đã thật sự được là chính con người họ ở đa số thời gian trong ngày.

Có thể chúng ta luôn nói rằng chúng ta muốn hiểu bản thân, muốn tìm được ý nghĩa của cuộc đời này.

Tuy nhiên khi được hỏi câu ước mơ là gì thì có lẽ chúng ta khó có thể nói một cách hồn nhiên như hồi còn bé được.

Có lẽ nếu chúng ta học được cách bơi trên cạn thì cả thế giới này đều là vùng nước để chúng ta khám phá.

Có lẽ chúng ta cũng chả cần vùng nước nào đó nữa mà tự tạo ra vùng nước của chính mình dù nhỏ đến đâu.

Có lẽ từ bây giờ chúng ta sẽ thử quay video, viết bài, chơi đàn, nấu ăn, chạy bộ, học ngôn ngữ,...

Có lẽ chúng ta sẽ quay lại những thứ kỹ năng sinh tồn cơ bản nhất như giữ bình tĩnh, tạo lửa, tìm nước, kiến thức về thời tiết,...

Có lẽ chúng ta sẽ bắt đầu sống.

Cảm ơn bạn đã đọc bài viết.

Cường.

15/05/2024

Về chuyện học của người lớn

Chúng ta luôn mong muốn phá vỡ vùng an toàn để ra ngoài kia khám phá, trải nghiệm những điều mới mẻ.

Nhưng những thời điểm đó thường đến một cách bị động thông qua tác động từ ngoại cảnh như lên thành phố học đại học, dịch bệnh bị cắt giảm nhân sự, chia tay vì không đáp ứng đủ kỳ vọng,...

Lý do đơn giản là bởi bộ gen của con người đã được thiết kế để hạn chế tối đa những gì có thể ảnh hưởng tới sự an toàn hiện tại.

Nghe thì có vẻ những thời điểm bị động trên khiến cho chúng ta ra khỏi vùng an toàn. Nhưng bản chất thật sự đó là những thời điểm đó khiến chúng ta bắt buộc phải thay đổi để tìm lại được cảm giác an toàn.

Và thường thì những sự thay đổi mới mẻ đó làm chúng ta giỏi hơn, nhiều trải nghiệm hơn, nhiều kỹ năng hơn,...

Đây cũng là điều kha khá cuốn sách đề cập tới việc khi chúng ta trải qua khó khăn thì mới học hỏi được nhiều thứ cũng như trưởng thành hơn.

Nhưng đối với cuộc sống của một người bình thường thì những sự tác động bị động của ngoại cảnh đó thường hiếm khi xảy ra. Chắc cả đời chỉ xảy ra 2, 3 lần.

Và chúng ta cũng chỉ phát triển được thông qua 2, 3 lần đó, ý mình là đang mặc định cho cuộc sống cứ tiếp diễn theo kịch bản.

Chắc có lẽ chúng ta đã từng trải qua cảm giác mãi vẫn không thấy bản thân phát triển trong một khoảng thời gian.

Một điều thú vị đó là chuyện chúng ta muốn phát triển hay mong muốn ra khỏi vùng an toàn cũng chính là điều bản năng cũng tán thành. Vì chắc chắn bạn cũng tin một điều rằng nếu không phát triển thì nghề nghiệp hay mối quan hệ khó có thể duy trì được, và điều này ảnh hưởng trực tiếp tới khả năng sinh tồn của chúng ta.

Con người là một giống loài mâu thuẫn.

Chúng ta vừa muốn an toàn (đừng làm gì mới), vừa muốn phát triển (cần làm một thứ gì đó mới).

Hai khía cạnh này như bạn có thể thấy nó không dễ để tách biệt, cảm giác như chúng ta mỗi thời điểm chỉ được chọn 1 hướng. Cho nên đây cũng chính là lý do tại sao nếu theo kịch bản cuộc đời thì chỉ có bị động phát triển (ra khỏi vùng an toàn) số ít lần.

Cho nên để bảo là hãy thay đổi đi, khởi nghiệp đi, ra khỏi vùng an toàn đi thì thực sự với cá nhân mình thấy nói thì dễ nhưng làm thì không biết bắt đầu từ đâu.

Và càng lớn chúng ta càng cực kỳ cân nhắc khi đưa ra lựa chọn. Vì không như lúc trẻ, người lớn họ sẽ có trách nhiệm về bố mẹ, gia đình, con cái, nhân viên nữa. Cái giá của việc ra khỏi vùng an toàn bây giờ không phải cứ nói là sẽ trả giá được.

Tuổi trẻ là 2 từ đắt giá vì như vậy.

-

Vậy làm sao người lớn có thể phát triển được mà không cần sự thay đổi đột ngột?

Câu trả lời đó là: “Chọn một”

Câu mà mình thích hỏi nhất khi phỏng vấn bạn khác là: Điểm mạnh của bạn là gì?

Có thể người khác sẽ thích hỏi về điểm khác biệt, tuy nhiên góc nhìn của mình thì tất cả mọi người đều giống nhau. Nói đơn giản thì chúng ta đều là con người, chỉ là lựa chọn ở mỗi thời điểm trong cuộc sống sẽ tạo nên những con người khác nhau.

Thông thường thì mình sẽ nhận được câu trả lời về điểm mạnh liên quan tới tính cách như chăm chỉ, hoạt bát, năng động, chịu khó, tập trung,... Nhưng với mình nó vẫn là thứ có thể thay đổi.

Chuyện các bạn đó dùng những tính cách trên cho ra kết quả cụ thể nào trong lĩnh vực, mới là điểm mình chú ý.

Ví dụ lĩnh vực của mình thì Marketing siêu rộng, trong đó có Digital cũng siêu rộng, nhỏ hơn nữa là chạy quảng cáo cũng rộng, sâu thêm là chạy kênh FB vẫn rộng. Cuối cùng lựa chọn ra công việc lên nội dung quảng cáo đúng điều khách hàng mong muốn - đây mới tính là điểm mạnh ra kết quả cụ thể.

Ngồi vẽ sơ đồ mind map cho từng đầu công việc của từng mảng trong Marketing chắc phải siêu siêu nhiều công việc để lựa chọn làm điểm mạnh.

Việc cần làm sau khi đưa ra lựa chọn đó là rèn luyện dù chỉ một chút thời gian hàng ngày cũng được. Miễn là không ngừng nghỉ thì bất kỳ ai trong chúng ta đều có thể trở thành chuyên gia đối với lựa chọn đó.

Với cách này thì người lớn chúng ta vừa không ra khỏi vùng an toàn (vì có thay đổi gì khác mỗi ngày đâu), vừa phát triển được (vì sự thay đổi sẽ được cộng dồn hàng ngày).

Tuy nhiên thực tế sẽ có 2 thứ khiến chúng ta không duy trì được cách này.

Thứ nhất đó là cuộc sống chúng ta có vô vàn lựa chọn. Chưa bàn tới chuyện trong mỗi lĩnh vực đã có hằng hà đa số lựa chọn công việc rồi, đây lại còn có vô số lĩnh vực chúng ta có thể lựa chọn nữa.

Như bạn có thể thấy chỉ cần có một ứng dụng hay xu hướng như Threads, Tiktok hay AI thì đã có hàng trăm, hàng nghìn lĩnh vực có thể kiếm được tiền xung quanh đó rồi.

Nhưng dù bất kể đưa ra lựa chọn gì thì chúng ta cũng đều bắt đầu bước từ dưới chân núi để leo lên. Dù bất kể lựa chọn nào thì trên đỉnh núi cũng đều thấy trọn vẹn khung cảnh. Nhưng thời gian của đời người không cho phép chúng ta leo nhiều ngọn núi cùng lúc được.

Thứ hai là chúng ta dễ dàng đánh giá thấp tính tích lũy của sự phát triển.

Thường thì chúng ta sẽ đánh giá cao những lựa chọn tác động ngay lập tức tới cuộc sống hiện tại như nhảy việc, đầu tư cổ phiếu, tham gia dự án mới, khởi nghiệp,...

Nhưng tất cả mọi thứ nó đều xoay quanh sự tích lũy.

Ngày xưa có thể nói nhắm mắt chạy quảng cáo thì cũng ra được đơn, vì lúc đó ít cạnh tranh mà thị trường lại quá toẹt vời. Nhưng dần dần nhiều người tham gia hơn, người tiêu dùng khắt khe hơn, có nhiều lựa chọn hơn. Giờ với kỹ năng cũ thì có căng mắt ra vài tuần chắc cũng chưa ra được đơn.

Mọi chuyện trong cuộc sống đều bắt buộc con người đi lên, như bạn có thể thấy thì kinh tế chỉ trong vòng vài trăm năm gần đây đã tương đương với sự phát triển của vài nghìn năm trước cộng lại rồi.

Đấy chính là sự tích lũy, nếu chúng ta chỉ nhìn năm trước hay năm sau cũng không thấy khác biệt là mấy. Nhưng trên cả giai đoạn dài mới thấy sự thay đổi đáng kể như thế nào.

Cái khó là có được niềm tin về sự tích lũy, cái khó hơn nữa là chuyện dành thời gian đầu tư cho điều chúng ta đã lựa chọn mỗi ngày, dù ít cũng được.

Không phải chúng ta khó khăn trong việc duy trì 1 thứ đều đặn, mà chúng ta dễ dàng với chuyện đồng ý với những chuyện khác ngoài thứ kia.

Hy vọng rằng chúng ta sẽ nhìn thấy được bầu trời phía trên đỉnh núi.

Cảm ơn bạn đã đọc bài viết.

Chúc bạn một ngày tốt lành.

Cường.

Năng lượng đenBạn có biết chúng ta thiên về lý trí hay cảm xúc?Câu trả lời mình nghĩ sẽ khá đa dạng kiểu nửa này nửa kia...
07/05/2024

Năng lượng đen

Bạn có biết chúng ta thiên về lý trí hay cảm xúc?

Câu trả lời mình nghĩ sẽ khá đa dạng kiểu nửa này nửa kia hoặc tùy thuộc vào mỗi người sẽ có khả năng kiểm soát khác nhau.

Tuy nhiên sự thật chúng ta là giống loài cảm xúc. Chúng ta sẽ sử dụng lý trí để hợp lý hóa những cảm xúc của mình.

Khi chúng ta muốn làm một điều gì đó vì tương lai, vì con cái, vì gia đình. Nhìn mặt chữ thì có vẻ như chúng ta là một người trưởng thành suy nghĩ một cách lý trí để chọn làm điều nào đó.

Nhưng để ý kỹ thì vì tương lai là do chúng ta lo lắng cho bản thân bị xã hội đào thải, vì con cái là do chúng ta thật lòng yêu thương đứa con của mình,...

Tức là vì chúng ta có cảm xúc, vì chúng ta muốn được yên lòng, muốn được hạnh phúc, muốn được thành công nên chúng ta mới chọn làm một điều gì đó.

Kể cả những người chúng ta bên ngoài thấy họ cực kỳ lý trí khi đưa ra lựa chọn. Nhưng nếu được cơ hội trò chuyện sâu với những người đó, thì bạn có thể sẽ thấy được những gì họ đang quyết định là bởi vì quá khứ của họ đã có những lựa chọn sai. Và bây giờ họ sẽ bảo vệ bản thân bằng việc cẩn trọng, suy nghĩ trước sau với những gì họ làm.

Chính cảm xúc muốn né tránh những cái g*i làm đau họ, nên họ mới dần dần trở thành con người sử dụng lý trí để bảo vệ chính mình.

Bản năng con người sẽ có xu hướng giảm tối thiểu cảm giác không tốt và tăng cảm giác thỏa mãn đối với những gì xung quanh.

Tuy nhiên điều này gây ra một vấn đề lớn tới mối quan hệ giữa con người với nhau.

Đó là nếu chỉ thuần sống theo bản năng thì chúng ta dễ dàng làm tổn thương người khác mà không hề biết hoặc không để tâm tới điều đó. Miễn là chúng ta vẫn cảm thấy tốt là được.

Nói thật nếu chúng ta sống một mình thì không sao. Cảm giác hạnh phúc sẽ nhiều hơn nhiều so với cảm giác cô đơn. Nếu bạn ở một mình và cảm thấy luôn cô đơn thì đơn giản vì bạn đang không có gì để làm cả thôi, chứ nhiều việc thử xem hết nghĩ luôn.

Mình chưa nói tới việc có người yêu hay vợ chồng. Chỉ đơn giản như việc chúng ta đi làm hay nhận job ngoài thôi cũng đã phải tiếp xúc với con người rồi.

Chỉ cần có sự tiếp xúc thì sẽ xảy ra vấn đề rồi. Chúng ta có nhu cầu, mong muốn, hoàn cảnh, tính cách cực kỳ khác nhau. Những điều chúng ta thấy ổn nhưng người khác lại thấy không ổn và ngược lại.

Chúng ta sinh ra không phải là một bản thể vô giới không tham sân si, mà chỉ là một người bình thường sinh ra và lớn lên ở trong xã hội này.

Vì bản năng con người sẽ thiên về cảm xúc nên chúng ta dễ dàng có xu hướng đánh giá người khác dựa trên cảm xúc của riêng chúng ta.

Đương nhiên sự so sánh đánh giá này hầu hết sẽ có sự lệch pha. Dù là chúng ta đang khen hay chê người khác.

Mới yêu sẽ toàn nhìn thấy điểm tốt để khen, yêu lâu rồi thì toàn thấy điểm xấu để chê.

Tốt hay xấu. Khen hay chê.

Nó đều là sự đánh giá của cá nhân chứ không có sự đúng hay sai. Vì chúng ta đang so sánh dựa trên thế giới quan hay nói cách khác là cảm xúc của chúng ta.

Về bản chất thì sự vật, sự việc, hiện tượng nó không có ý nghĩa gì cả.

Bạn A đánh bạn B. Thì bạn A xấu hay bạn B xấu? Xấu hay không xấu thì đã có pháp luật lo. Còn pháp luật bảo không xấu thì là không xấu.

Giống như đơn thuần 2 con kiến nó cắn nhau thì chúng ta không quan tâm, vậy 2 bạn kia cũng vậy. Trừ khi 1 trong 2 bạn kia là người thân của mình thì vào can ngăn, rồi sau đó để pháp luật xử lý.

Pháp luật đã được sinh ra để xử lý những chuyện quá sức với luân thường đạo lý rồi. Còn lại những cái gì xảy ra thì nó chỉ đơn thuần là sự vật, hiện tượng.

Chỉ cần chúng ta cho phép bản thân một mồi nhỏ của sự so sánh thì nguồn năng lượng đen sẽ được kích hoạt. Dù chúng ta có khen hay chê người khác.

Khi chúng ta so sánh thì có nghĩa chúng ta đang để cho cảm xúc kiểm soát. Chúng ta sẽ cho rằng cảm xúc chúng ta đúng và người khác nên làm theo điều chúng ta muốn. Dần dần chúng ta sẽ bị nguồn năng lượng đen chiếm hữu.

Vậy chúng ta không nên khen người khác nữa?

Ý mình không phải vậy. Vì nguồn năng lượng đen được kích hoạt khi mà sự so sánh, đánh giá của chúng ta về người nào đó lại được thể hiện trên mạng xã hội hay với đứa bạn nào đó.

Điều mình làm đó là nói ra trước mặt họ. Dù khen hay chê thì mình sẽ cố gắng thẳng thắn với họ. Hạn chế vai trò người thứ 3 trong câu chuyện của mình với họ.

-

Bài viết này cũng một phần để nhắc nhở bản thân rằng. Chuyện xấu thì pháp luật sẽ lo, còn lại thì cuộc đời nó là chính nó.

Bản thân mình cực kỳ thích nghe những câu chuyện, dù là chuyện xấu hay chuyện cực kỳ xấu xa đi nữa. Mình luôn muốn ngồi nghe mà không đánh giá, không phán xét. Chỉ là xem như đang được trải nghiệm một cuộc đời khác mà thôi.

Hiếm có ai đi làm chuyện xấu mà ngay từ đầu họ biết đó là chuyện xấu cả. Đó chỉ đơn giản là góc nhìn của mình, trải nghiệm của mình cho chuyện họ làm là xấu. Đôi khi người khác họ lại thấy chuyện xấu đó là chuyện tốt nhất mà họ từng thấy cũng nên.

Mình cũng chưa phải là một người có thể miễn nhiễm với những sự đánh giá hay so sánh. Chỉ là mình hiểu một điều rằng khi mà mình càng cho năng lượng đen lấn át thì mình sẽ không còn là bản thân nữa. Mình sẽ dễ dàng sân hận, tham lam, đố kỵ với bất kỳ người nào mình gặp.

Hy vọng là mình sẽ tự nhắc nhở bản thân hàng ngày và nuôi dưỡng cái tâm bình an giữa dòng đời vạn biến này hì.

Cảm ơn bạn đã đọc bài viết.

Cường.

Address

Ha Vi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cường Dizi posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Cường Dizi:

Share