Old Day

Old Day Old day - Nơi lưu giữ những mảng màu ký ức.

Chúng ta hay nói với nhau về những ước mơ, những khát vọng. Nhưng có mấy ai trưởng thành mà vẫn giữ được mơ ước trong tr...
27/02/2019

Chúng ta hay nói với nhau về những ước mơ, những khát vọng. Nhưng có mấy ai trưởng thành mà vẫn giữ được mơ ước trong trẻo ngày xưa?



Trẻ con thích đồ ngọt, dĩ nhiên là thế rồi. Nhưng mà, lúc tôi còn nhỏ, bánh kẹo là thức quà xa xỉ lắm. Lần nào Mẹ đi chợ...
26/09/2018

Trẻ con thích đồ ngọt, dĩ nhiên là thế rồi. Nhưng mà, lúc tôi còn nhỏ, bánh kẹo là thức quà xa xỉ lắm. Lần nào Mẹ đi chợ về, lũ tôi cũng lân la dòm ngó chiếc làn mây, trong đó, thỉnh thoảng lắm sẽ có vài cái kẹo xanh đỏ, hay bịch chè đậu ván nước cốt dừa. Cả năm hình như chỉ có hai dịp bọn trẻ con chúng tôi được ăn bánh kẹo thoả thích, một là Tết, hai là Trung Thu.

Nói thoả thích cho sang, chứ hồi đó nhà đứa nào cũng nghèo, cơm còn chạy ăn từng bữa, quần áo vá chằng vá đụp, lấy đâu ra mà mơ cao. Tôi vẫn nhớ, đêm rằm, cả đám ráng ăn cơm thật nhanh rồi chạy ùa ra sân hợp tác xã, thòm thèm nhìn mâm cỗ cúng. Mắt đứa nào đứa nấy hau háu vào mấy chiếc bánh dẻo bánh nướng nhỏ tí xiu. Vừa lớn vừa bé, con nít trong xóm chừng đâu hơn hai chục đứa, mà bánh thì chỉ có vài chiếc. Lân xong đâu đấy, tiếng trống tắt, cả đám vỗ tay rần trời. Chẳng phải vì lân múa đẹp gì cho cam, mà đó là lúc chúng tôi được quyền phá cỗ. Tôi nín thở nhìn bàn tay chú Năm cẩn thận chia từng miếng bánh nhỏ, sợ chỉ cần mình thở mạnh, chiếc dao sẽ lập tức lệch ra. Tôi xoè hai tay, trang trọng đón lấy mẩu bánh phần mình, từ tốn cho vào miệng, nhai thật kĩ. Thằng Tèo là đứa hấp tấp, thế nào cũng để miếng bánh chui tọt vào cổ họng, rồi nuốt nước bọt thòm thèm nhìn bọn tôi ăn.

Đã qua rất nhiều mùa trăng như thế, bây giờ trưởng thành, cứ đến thời điểm này trong năm vợ chồng tôi lại nhận được cơ man nào là bánh. Quà biếu tôi đều rất trân trọng, thế nhưng, cảm giác kì diệu khi miếng bánh tan ra trong miệng vĩnh viễn không thể nào tìm lại được nữa, chỉ còn lại nỗi nhớ ngọt ngào trong ký ức.




NGƯỜI ĐEM THU VỀTôi mê chú Cuội, chị Hằng dữ lắm. Trẻ con mà, có đứa nào không thế. Đêm Trung Thu nào tôi cũng ăn cơm th...
22/09/2018

NGƯỜI ĐEM THU VỀ

Tôi mê chú Cuội, chị Hằng dữ lắm. Trẻ con mà, có đứa nào không thế. Đêm Trung Thu nào tôi cũng ăn cơm thật sớm, tranh thủ chạy vèo ra sân hợp tác xã, lót dép ngồi ngay vị trí trung tâm, sát sân khấu nhất. Chị Hằng luôn thật đẹp trong chiếc váy dài thướt tha, bên cạnh là chú Cuội tinh nghịch, pha đủ trò khiến cả đám cười tít mắt. Lúc đó, tôi đã thật sự tin rằng hai con người ấy từ cung trăng đến, chỉ gặp chúng tôi vào đêm trăng sáng nhất trong năm, rồi sau đó bay về trời. Duy có một điều đứa trẻ tôi thắc mắc mãi, là tại sao chị Hằng và chú Cuội mỗi năm đều không giống nhau, phải chăng cung trăng rộng đến nỗi có rất nhiều chị Hằng và rất nhiều chú Cuội, mỗi năm lại luân phiên nhau đến với bọn trẻ con chúng tôi một lần?

Lớn lên, quên bẵng những ngây ngô ngày bé, tôi rời xóm nhỏ xuống thành phố học. Trung Thu năm nhất đại học, tôi theo các anh chị lớn về vùng biên giới Tây Ninh phát quà và tổ chức đêm hội phá cỗ cho các em nhỏ. Lần đầu mặc lên người chiếc áo nâu, cột khăn vải ngang đầu, tôi pha trò vụng về nhưng các em vẫn cười vang cả sân trường. Tôi đứng trên sân khấu, nhìn những ánh mắt trong veo tràn ngập hạnh phúc, những nụ cười toe toét trên gương mặt đen nhẻm. Hoá ra, cung trăng thật sự rất to, chứa đựng biết bao nhiêu là nồng ấm tình người.




“ANH” ĐỊAKý ức về đêm trăng thu trong tôi sinh động lắm, nào là lồng đèn lung linh sắc màu, nào bánh dẻo bánh nướng thơm...
22/09/2018

“ANH” ĐỊA

Ký ức về đêm trăng thu trong tôi sinh động lắm, nào là lồng đèn lung linh sắc màu, nào bánh dẻo bánh nướng thơm phức, cả chú cún con làm bằng những tép bưởi tươi rói mới hái trong vườn. Trong ký ức ấy, luôn có tiếng trống lân rộn ràng và cả nỗi hoang mang. Chẳng là, dù rất thích xem múa lân nhưng chẳng biết tại sao tôi lại sợ… ông Địa! Lúc còn nhỏ, tôi hay đứng phía sau Chị để xem lân, thấy ông Địa tiến lại gần là nhắm tịt mắt, dụi đầu vào lưng Chị. Lớn lên, Chị đi học xa nhà, tôi cũng bỏ xem lân luôn. Thế rồi…

Năm đó, tôi học lớp Sáu, tức là cũng lơn lớn rồi, không còn quan tâm đến Trung Thu mấy nữa. Bữa đó, đang lau dọn bàn sau bữa ăn tối, nghe tiếng trống lân rộn ràng ngoài ngõ, tôi mới nhớ ra là Trung Thu. Vẫn mải miết với công việc của mình, chợt nghe tiếng loẹt quẹt sau lưng, quay người lại, tôi la thất thanh khi thấy ông Địa một tay phe phẩy quạt, tay còn lại bế cái bụng phệ, tiến nhanh về phía mình. Nghe tiếng la, ông Địa khựng lại, dùng hai tay gỡ chiếc mặt nạ ra. Thằng nhóc bạn tôi đang cười nham nhở. Tôi nước mắt ngắn nước mắt dài, tiến lại đấm hắn thùm thụp, vừa đánh vừa đuổi, thằng nhóc cứ nghệch mặt ra không hiểu vì sao, đến tận mấy hôm sau vẫn lẽo đẽo đi theo xin lỗi.

Mãi sau này, khi khoác tay tên nhóc ngày nào cùng ngắm trăng, hắn mới len lén thì thầm vào tai tôi câu hỏi ngày xưa, rồi bật cười khanh khách khi biết câu trả lời. Ừ thì, đó là bí mật nhỏ của hai vợ chồng mình thôi nhé, cho những đêm thu luôn rộn rã tiếng cười.




CHIẾC LỒNG ĐÈN ĐẸP NHẤTChỗ làm của tôi gần phố lồng đèn Lương Nhữ Học. Những ngày này, từ lúc tan tầm phố đã tấp nập ngư...
17/09/2018

CHIẾC LỒNG ĐÈN ĐẸP NHẤT

Chỗ làm của tôi gần phố lồng đèn Lương Nhữ Học. Những ngày này, từ lúc tan tầm phố đã tấp nập người đi tìm mùa thu. Ở đất phương Nam quanh năm nắng gió, thu chỉ lung linh trong những chiếc lồng đèn đủ màu sắc ấy. Nào là bươm bướm, nào thỏ nào gà, thôi thì đủ cả. Mà không, phải nói là gần đủ mới đúng, vì không biết đã bao lần đưa mắt tìm kiếm, tôi vẫn không tài nào tìm thấy chiếc đèn đẹp nhất trong lòng mình.

Đó là một chiếc đèn hình trụ, làm bằng vỏ lon sữa bò đã cũ, với chi chít những lỗ nhỏ trên mình…

Từ mấy ngày trước đó, lũ nhóc trong xóm đã lục tung đám vỏ lon cũ sau bếp, chọn lấy chiếc lon nguyên vẹn nhất, mất cả buổi gò, mài, đục, gắn thêm hai thanh tre ngang ở hai đầu, một để gắn nến, một cột dây kẽm treo tòong teng trên chiếc cán tre, vậy là chiếc lồng đèn ra đời. Đêm Trung Thu, cả đám xúm xít quanh chiếc lồng đèn, ngắm nghía thứ ánh sáng huyền ảo chiếu qua những lỗ nhỏ li ti, như bầu trời đêm đầy sao, hay là bầy đom đóm tung tăng nô đùa. Chiếc lồng đèn được “kính cẩn” rước qua từng con ngõ nhỏ, những bước chân trần lạo xạo trên cỏ non, làm vài chú dế cơm giật mình quên hát. Trung Thu nơi làng quê nghèo chỉ có thế, mà không hiểu sao cứ khiến người ta da diết trong lòng.

Thứ ánh sáng từ chiếc lồng đèn tự chế ấy cứ sáng mãi trong những đêm mùa thu rất nhiều năm về sau, trong tâm hồn của những đứa trẻ không bao giờ lớn…




MƯAHôm nay, Sài Gòn mưa lớn, sau bao ngày nóng đến chảy dài đám mỡ cao hơn eo 15cm vốn đã ít ỏi. Là tớ nghe nói vậy thôi...
31/03/2018

MƯA

Hôm nay, Sài Gòn mưa lớn, sau bao ngày nóng đến chảy dài đám mỡ cao hơn eo 15cm vốn đã ít ỏi. Là tớ nghe nói vậy thôi, chứ tớ đang ở xa Sài Gòn lắm. Mở facebook, kéo từ trên xuống dưới, thấy nào là than mưa bất chợt, không đi đây đi kia, không làm này làm nọ được. Cách đây vài ngày, chính những con người đó cũng rên rỉ rằng sao mà nóng thế, nước trời ở đâu? Tớ nhận ra, người lớn sao mà khó chiều thế, cứ đơn giản như đám trẻ con có phải vui không. Này nhá, nắng thì đá banh, thả diều, tắm sông. Mưa lại càng thích, tắm mưa nè, dĩ nhiên rồi, lăn lộn trong vũng sình đánh trận giả, thế thôi.

Ngày nhỏ, mỗi lần mưa, tớ thích nhất là trò thả thuyền giấy. Chao ôi, cảm giác xé từng trang trong quyển vở bài tập Toán xếp thành thuyền rồi nhìn nó trôi theo dòng nước đục ngầu nó đã gì đâu. Mày hành tao hả Toán? Tao cho mày trôi về xa xăm luôn nha con. Dù cho sau đó, mông mình vằn vện đủ thứ màu xanh vàng tím, còn môn Toán chẳng hề sứt mẻ miếng nào, vẫn cứ lầm bầm chờ cơn mưa tiếp theo.

Đấy, niềm vui của trẻ con nó thế đấy, nắng cũng được, mưa càng hay, mà lâm râm thì leo lên lưng trâu ngủ. Kêu ca đâu có làm đời mình đẹp hơn xíu nào đâu. Cứ tận hưởng thôi người lớn ạ!


GIÁ CỦA MỘT KHOẢNH KHẮCNgười ta hay bảo, mỗi khoảnh khắc trôi qua là vô giá, vì nó là duy nhất, vì nó không bao giờ trở ...
28/03/2018

GIÁ CỦA MỘT KHOẢNH KHẮC

Người ta hay bảo, mỗi khoảnh khắc trôi qua là vô giá, vì nó là duy nhất, vì nó không bao giờ trở lại.

Không biết bao lần, chúng ta đã phải xuýt xoa vì lỡ mất chuyến xe bus buổi sáng sớm, lỡ mất một giây để tô ô cuối cùng trong bài kiểm tra quan trọng. Hay, tiếc nuối cả đời vì đến chậm một phút ở phi trường, đành ngậm ngùi nhìn người thương bay đến một phương trời xa lắc mà chẳng kịp nói lời tạm biệt.

Chúng ta đã hạnh phúc nhường nào, khi thấy cô gái đã theo đuổi suốt tuổi thanh xuân mỉm cười trước mặt mình giữa lễ đường, giây phút đứa trẻ cất tiếng khóc đầu tiên, hay khi mở được cánh cửa toilet vào đúng lúc “căng thẳng” nhất.

Phải, những giây phút đó dĩ nhiên là vô giá!

Tôi đã từng nghĩ vậy, cho đến khi….

Anh bảo, Cỏ, thử dùng máy này đi. Con máy bé xíu nặng vài trăm gram, giá thì rẻ bèo mà “nuôi” thì tốn cả gia tài kết xù. Đem nó theo cả chuyến đi, dồn bao tâm huyết, về đến nơi háo hức mong chờ để rồi nghe câu trả lời gọn lỏn “Tuột film, không có hình!” Ấy vậy mà tôi không bỏ được nó, cứ mê tít thò lò. Người hoài cổ thì bảo “chất”, người thích nhanh gọn lẹ lại bĩu môi rằng phiền. Tôi không quan tâm lắm, điều duy nhất tôi biết là từ khi có nó, tôi biết, mỗi khoảnh khắc đều có giá rất cụ thể, sau mỗi tiếng “xoạch”, vài nghìn đồng đi tong. Nếu là loại film rẻ tiền, mỗi khoảnh khắc sẽ có giá 3000 vnd, film mắc hơn, khoảnh khắc cũng cao giá hơn. Đó, mọi thứ đều có thể quy đổi được, đúng không?

Ơ mà, thế cái gì là vô giá nhỉ???


TIẾNG VE GỌI HÈTôi kéo ga, con đường ngoằn ngoèo uốn theo những sườn núi. Nhà cửa thưa thớt dần, thay vào đó là đồng ruộ...
25/03/2018

TIẾNG VE GỌI HÈ

Tôi kéo ga, con đường ngoằn ngoèo uốn theo những sườn núi. Nhà cửa thưa thớt dần, thay vào đó là đồng ruộng, những vườn cà phê xanh ngắt, và gió. Rừng khộp trơ trụi lá vẫn râm ran tiếng ve. Tôi đang chạy ùa vào tuổi thơ mình. Những trưa hè xa xưa, trốn ngủ lần mò trong vườn cà phê, cố bắt lấy một con ve, để rồi, cả buổi chiều hôm đó vừa đứng xuýt xoa, vừa áp tai mà nghe âm thanh kỳ bí đang rung lên trong hai bàn tay úp lại. Sao lại là đứng ư? Ngồi sao được với mông đít vằn vện.

Đám trẻ quê chúng tôi không có nhiều trò chơi như bây giờ, nhưng mỗi lần ve kêu là mừng lắm. Vì, thế nghĩa là, chín tháng mài mông ở lớp sắp kết thúc, là thả diều tắm suối, là bắn bi trốn tìm, và cả, chơi đá gà bằng râu hoa phượng. Còn một nón kinh điển không bao giờ bỏ qua được dĩ nhiên là tắm mưa rồi, có cởi truồng hay không thì tùy tâm trạng.

Bây giờ, mỗi lần nghe tiếng ve, tôi như nghe thấy cả tiếng cười giòn giã của lũ trẻ đen nhẻm ngày xưa. Giờ lớn hết rồi, tan đàn xẻ nghé, liệu có ai còn lắng tai nghe?


HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠNSài Gòn nóng đến người cũng chảy dài ra, tớ lang thang trên mạng, nghe người ta bảo nay là Quốc tế Hạn...
20/03/2018

HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN

Sài Gòn nóng đến người cũng chảy dài ra, tớ lang thang trên mạng, nghe người ta bảo nay là Quốc tế Hạnh phúc gì gì đấy. Thật ra, tớ đang hơi buồn một tẹo, tí tẹo thôi, nhưng vẫn là buồn. Nguồn căn thì là do một tên ất ơ chẳng chung Cha chung Mẹ nào đấy, thế mà vẫn buồn mới ngoa. Tớ tự hỏi, sao mà hạnh phúc của người lớn lại rắc rối đến thế?

Này nhá, ngày còn be bé, hạnh phúc đơn giản lắm. Đó là, tối vẫn được ôm Mẹ ngủ, không bị “cách ly” giữa đêm, kiểu đang ngủ thì có người bế mình đặt sang giường khác ý. Rồi thì, được ôm cún con chơi cả ngày, chẳng cần quan tâm bài tập, công việc, hay là tóc không vào nếp, quần áo hợp thời. Vui nhất, có lẽ là lúc thừa dịp Mẹ vắng nhà, thò tay vào chạn nhón lấy viên đường phèn ngọt lịm. Chao ôi, cái cảm giác viên đường tan ra trong miệng nó mới sung sướng làm sao, kiểu như có hàng trăm ngàn bông pháo đang nổ lụp bụp xung quanh mình ấy.

Ngày đó, lăn tròn trên bãi cỏ, hay ngâm mình dưới suối bắt cá lòng tong, vẫn cứ cười vang dù biết kết quả chắc chắn sẽ là hai mông vằn vện vết roi. Bạn bè, hôm trước giãy nảy “tao nghỉ chơi mày ra”, bữa sau đã thấy khoác vai tắm mưa thề nguyền anh em sống chết. Hong có như bây giờ, chán phèo. Thiệt.

Mà đó là tớ nghĩ thôi, còn các cậu thì sao? Các cậu có đang hạnh phúc không?


CÔ HỘ LÝNhững ngày còn đi làm, ngày nào lên phòng mổ, tôi cũng phải đi ngang bàn đăng ký. Ở đó, cô ngồi, kiểm soát “khác...
18/03/2018

CÔ HỘ LÝ

Những ngày còn đi làm, ngày nào lên phòng mổ, tôi cũng phải đi ngang bàn đăng ký. Ở đó, cô ngồi, kiểm soát “khách” ra vào, cho ký tên mượn quần áo phẫu thuật. Tôi thì không cần ký, vì là “chủ nhà”. Ai nấy đi qua, im lặng kéo sổ ký tên, nhận quần áo, hoặc là mải miết nói chuyện với nhau, chẳng ai ngước lên nhìn cô, dù chỉ một cái. Nhân viên phòng mổ còn vội hơi, đều lướt qua cô. Tôi chẳng rõ, các anh chị có biết đến sự hiện diện của cô hay không nữa.

Cô có vẻ mặt hiền lành và cam chịu, có phần hơi chậm chạp. Đó là nét mặt của những người phụ nữ lam lũ, quen thờ chồng chăm con mà tôi hay nhìn thấy trong những bộ phim về làng quê Nam bộ. Nhưng, điều khiến tôi ấn tượng về cô nhất, chính là bất cứ lúc nào rảnh, cô cũng cầm một quyển sách nhỏ bằng bàn tay và đọc say sưa.

Tôi luôn cúi đầu chào cô. Và luôn luôn, cô đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ.

Một bữa, chắc lấy hết can đảm, sau cái cúi chào của tôi, cô bảo: “Em ngoan quá!” Tôi hơi bất ngờ, rồi cũng ngoác miệng cười. Chỉ là điều cơ bản nhất trong giao tiếp giữa con người và con người thôi, vậy mà cũng khiến người khác vui đến thế.

Sau này nghỉ việc, thỉnh thoảng trở lại phòng mổ, tôi vẫn thấy cô ngồi ở đó, mỉm cười hiền lành với mình. Cô vẫn chưa quên tôi.


Mùa nhót chínNhững ngày cuối tháng ba, tiết trời lửng lơ lững thững chuyển mùa chậm chạp, ngang qua những góc nhỏ giữa c...
15/03/2018

Mùa nhót chín

Những ngày cuối tháng ba, tiết trời lửng lơ lững thững chuyển mùa chậm chạp, ngang qua những góc nhỏ giữa cái nắng hanh khô của mùa khô Tây Nguyên, những trái nhót đỏ rực đầu mùa lại nhắc ta về một món ngon tưởng chừng đã lãng quên mà chỉ nghĩ đến thôi đầu lưỡi lại ứa nước, thèm thuồng cái vị chua chua, thanh thanh của những trái vừa chín tới.

Ngày trước, một nhà trong xóm tôi có cây nhót, cứ mỗi trưa đi học về khi những trái nhót còn xanh cả đám đã tụ tập dưới dàn nhót, khi có người thì xin, khi ko có người thì tự hái, cứ thế khi nào 2 ống quần phủ trắng bột của quả xanh, nhót xanh bao chua chấm với muối ớt cắn 1 phát, chua tê lan hết miệng. Anh em thằng nhóc chủ nhà lại là 1 trong 2 nhà có máy điện tử 4 nút, nó hẳn là một gia tài mà biết bao thằng nhóc chúng tôi mơ ước. Sau này nhà nó bán nhà, chủ mới cũng chặt bỏ cây trong sự nuối tiếc của cả bọn.

Đôi lúc người ta lựa chọn 1 món ăn nào đó, không chỉ bởi hương vị của nó mà ngoài ra nó còn gắn với điều gì.



Cảm ơn chia sẻ của bạn Thắng Lợi Đặng

TAO VỚI MÀYĐó là những ngày đầu óc nhẹ tênh như mây trời, đôi chân ngỡ có thể bay lên được. Đồi cỏ xanh rì dang tay đón ...
13/03/2018

TAO VỚI MÀY

Đó là những ngày đầu óc nhẹ tênh như mây trời, đôi chân ngỡ có thể bay lên được. Đồi cỏ xanh rì dang tay đón lấy hai đứa con nít vô lo cười đùa ríu rít. Ngày nhỏ, mọi thứ thật là đơn giản, chẳng có con gái con trai, yêu hay ghét, chỉ có tao với mày, cùng nhau thả diều bắt cá. Thỉnh thoảng, đánh nhau u cả đầu, nghỉ chơi vài bữa, buồn chán quá, lại sáp lại với nhau.

Cứ như vậy, tao với mày lớn lên. Với tao, mày như là…không khí. Nói vậy, không phải là tao chẳng coi mày ra gì, mà là, dù học ngu cách mấy, chắc mày cũng biết là nếu không có không khí người ta chết queo liền.

Cho đến một ngày…

Gần đến 8/3, tao thấy mày cứ bồn chồn không yên, chạy đi chạy lại, hỏi thì mày cứ ấp úng, lại còn tỏ thái độ bực bội với tao. Đến lúc tan trường, vô tình thấy mày lén thả vào giỏ xe nhỏ Hồng bông hoa với gói quà nhỏ nhỏ, tao mới hiểu.

Cả đường về nhòe nhoẹt trong mắt tao. Tao thấy khó thở tựa hồ ai đã rút hết dưỡng khí ra khỏi phổi mình vậy. Mười mấy năm biết nhau, mày chưa từng tặng tao một cánh hoa. Với mày, tao có lẽ đúng là không khí, theo nghĩa khác.

Mà giờ tao quên rồi, quên hết rồi, thật. Còn mày đang ở đâu???


Address

Hai Duong

Telephone

0968124270

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Old Day posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Old Day:

Share