26/09/2018
Trẻ con thích đồ ngọt, dĩ nhiên là thế rồi. Nhưng mà, lúc tôi còn nhỏ, bánh kẹo là thức quà xa xỉ lắm. Lần nào Mẹ đi chợ về, lũ tôi cũng lân la dòm ngó chiếc làn mây, trong đó, thỉnh thoảng lắm sẽ có vài cái kẹo xanh đỏ, hay bịch chè đậu ván nước cốt dừa. Cả năm hình như chỉ có hai dịp bọn trẻ con chúng tôi được ăn bánh kẹo thoả thích, một là Tết, hai là Trung Thu.
Nói thoả thích cho sang, chứ hồi đó nhà đứa nào cũng nghèo, cơm còn chạy ăn từng bữa, quần áo vá chằng vá đụp, lấy đâu ra mà mơ cao. Tôi vẫn nhớ, đêm rằm, cả đám ráng ăn cơm thật nhanh rồi chạy ùa ra sân hợp tác xã, thòm thèm nhìn mâm cỗ cúng. Mắt đứa nào đứa nấy hau háu vào mấy chiếc bánh dẻo bánh nướng nhỏ tí xiu. Vừa lớn vừa bé, con nít trong xóm chừng đâu hơn hai chục đứa, mà bánh thì chỉ có vài chiếc. Lân xong đâu đấy, tiếng trống tắt, cả đám vỗ tay rần trời. Chẳng phải vì lân múa đẹp gì cho cam, mà đó là lúc chúng tôi được quyền phá cỗ. Tôi nín thở nhìn bàn tay chú Năm cẩn thận chia từng miếng bánh nhỏ, sợ chỉ cần mình thở mạnh, chiếc dao sẽ lập tức lệch ra. Tôi xoè hai tay, trang trọng đón lấy mẩu bánh phần mình, từ tốn cho vào miệng, nhai thật kĩ. Thằng Tèo là đứa hấp tấp, thế nào cũng để miếng bánh chui tọt vào cổ họng, rồi nuốt nước bọt thòm thèm nhìn bọn tôi ăn.
Đã qua rất nhiều mùa trăng như thế, bây giờ trưởng thành, cứ đến thời điểm này trong năm vợ chồng tôi lại nhận được cơ man nào là bánh. Quà biếu tôi đều rất trân trọng, thế nhưng, cảm giác kì diệu khi miếng bánh tan ra trong miệng vĩnh viễn không thể nào tìm lại được nữa, chỉ còn lại nỗi nhớ ngọt ngào trong ký ức.