Bánh Mì Pate Cột Đèn Hải Phòng

Bánh Mì Pate Cột Đèn Hải Phòng Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Bánh Mì Pate Cột Đèn Hải Phòng, Internet Marketing Service, Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, Hanoi.

30 BÀI HỌC CỦA NGƯỜI DO THÁI GIÚP BẠN KHÔN NGOAN HƠN1. Thời gian tốt nhất để trồng cây là vào 20 năm trước. Thời gian tố...
22/10/2020

30 BÀI HỌC CỦA NGƯỜI DO THÁI GIÚP BẠN KHÔN NGOAN HƠN

1. Thời gian tốt nhất để trồng cây là vào 20 năm trước. Thời gian tốt thứ hai là ngay bây giờ.
2. Nếu không học tập, cho dù đi vạn dặm đường xa thì mãi vẫn chỉ là người đưa thư mà thôi.
3. Trên đời có 3 thứ không thể bị ai cướp mất: Đầu tiên là thức ăn đã vào trong dạ dày, hai là ước mơ đã ở trong lòng, ba là những kiến thức đã học trong đầu.
4. Một người chỉ ra sai sót của bạn chưa chắc đã là kẻ thù của bạn; một người luôn luôn ca ngợi bạn chưa hẳn đã là bạn của bạn.
5. Khi bạn khóc vì không có giày để đi, hãy nhìn những người không có chân.
6. Đừng sợ đi chậm. Chỉ sợ đứng yên.
7. Bông lúa càng nhiều hạt, đầu nó càng rủ xuống. Người giỏi thường hay khiêm tốn.
8. Phần lớn người ta thất bại không phải do họ không có khả năng, mà là vì ý chí không kiên định.
9. Ai cũng than vãn thiếu tiền, nhưng chả ai than thở thiếu trí khôn cả!
10. Đừng nói gì trừ khi bạn đã học được cách im lặng.
11. Một hành trình ngàn dặm cũng chỉ khởi đầu từ bước đi đầu tiên.
12. Nếu bạn bị vấp ngã, điều đó chưa chắc có nghĩa bạn đang đi sai đường.
13. Không có tình huống vô vọng, chỉ có giải pháp không chính xác.
14. Luôn luôn nhìn vào mặt tươi sáng của sự vật. Nếu không thấy, hãy đánh bóng cho đến khi nó tỏa sáng.
15. Đừng sợ rằng bạn không biết một cái gì đó. Hãy sợ rằng bạn không chịu tìm hiểu về nó.
16. Một khi bạn mắc một sai lầm, điều tốt nhất bạn có thể làm là cười vào nó.
17. Hầu như những loại hoa có màu trắng đều rất thơm, hoa có màu sắc đẹp đẽ thường không thơm. Người cũng vậy, càng mộc mạc giản dị, càng tỏa hương thơm từ bên trong.
18. Một người đàn ông có thể chuyển núi bắt đầu từ việc mang đi những viên đá nhỏ.
19. Ngủ trên gối êm không có nghĩa có giấc mơ đẹp.
20. Khi bồ câu kết bạn với quạ, mặc dù cánh của nó vẫn còn màu trắng, nhưng trái tim thì dần dần chuyển sang màu đen.
21. Lúc nào vô công rỗi nghề thì người ta sẽ làm những việc long trời lở đất.
22. Cái khuy áo đầu tiên sai, cái sau cùng khó mà chữa được.
23. Cười là loại mỹ phẩm rẻ nhất, vận động là loại y dược rẻ nhất, chào hỏi là loại chi phí giao tiếp rẻ nhất.
24. Hạnh phúc chỉ đến khi cánh cửa đã được mở.
25. Nếu bạn thực sự tài năng, thì bạn sẽ không sợ mình kém may mắn.
26. Kinh nghiệm giống như một chiếc lược mà cuộc đời chỉ ban tặng sau khi chúng ta đã mất hết cả tóc.
27. Một ngôi nhà nhỏ đầy ắp tiếng cười có giá trị hơn một cung điện đầy nước mắt.
28. Khi còn trẻ phải làm những việc bạn nên làm, thì khi về già mới có thể làm những việc bạn muốn làm.
29. Nếu bạn không thể xử lý những việc nhỏ, thì những việc lớn của bạn sẽ trở nên vô nghĩa.
30. Khi chúng ta đem hoa tặng cho người khác, thì người ngửi được mùi hương đầu tiên là chính chúng ta. Khi chúng ta nắm bùn ném vào người khác, thì người bị làm bẩn đầu tiên là bàn tay chúng ta.

Đọc để suy ngẫm!Tết Nguyên Đán 1962 một  tháng trước tết, Bác Hồ gọi cục phó Cục Cảnh vệ Phan Văn Xoàn lên giao một nhiệ...
24/07/2020

Đọc để suy ngẫm!

Tết Nguyên Đán 1962 một tháng trước tết, Bác Hồ gọi cục phó Cục Cảnh vệ Phan Văn Xoàn lên giao một nhiệm vụ đặc biệt mà chỉ có hai bác cháu biết: “Chú tìm cho bác một gia đình nghèo nhất ở Hà Nội, bác sẽ đi thăm họ lúc giao thừa!”.
Tôi có một tháng để đi khắp Hà Nội tìm cho ra một người nghèo nhất
Hà Nội ngày ấy không giàu, nhưng để tìm ra người “nghèo nhất” vẫn là một thách đố đặc biệt. Tôi liên hệ nhiều nơi, gặp nhiều người vẫn chưa xác định được ai “nghèo nhất”. Cho đến một ngày, một anh công an địa bàn gọi bảo tôi thử tới thăm một người phụ nữ gánh nước thuê ở khu vực anh.
Chúng tôi ghé vào một ngõ sâu trên phố Hàng Chĩnh, đó là một ngôi nhà tăm tối, phên liếp tạm bợ, bên trong chỉ có một chiếc giường tre và vài ghế gỗ lăn lóc. Bàn thờ lạnh tanh hương khói, mạng nhện bao phủ - dù đang là những ngày giáp tết. Có bốn đứa trẻ đang nằm ngồi vật vạ chờ mẹ mang gạo về. Chúng đói. Chủ ngôi nhà ấy là một người phụ nữ ngoài 40 tuổi, tên Nguyễn Thị Tín, góa chồng. Chị vốn là công nhân thất nghiệp và từ lâu nay sống bằng nghề gánh nước thuê. Với chị, tương lai và sự nghiệp của gia đình chỉ là con số 0.
Tôi báo cáo rằng nhiệm vụ Bác giao tôi đã làm xong. Bác gật đầu.
Tối giao thừa ấy, như thường lệ, Bác Hồ đi với đại diện Thành ủy Hà Nội thăm vài gia đình trong kế hoạch. Khoảng 11 giờ tối, Bác nháy mắt với tôi ngụ ý: giờ đến chương trình của hai bác cháu mình.
Chúng tôi tách đoàn, gồm năm người: Bác, người thư ký, một cán bộ địa phương, tôi và một vệ sĩ khác - cùng hướng về phố Hàng Chĩnh. Bác mặc áo bông, quần vải gụ, đi dép cao su, đội mũ len đen và quấn khăn choàng cổ. Không hóa trang nhưng phải nhìn kỹ một tí mới nhận ra Bác được.
Xe dừng ngoài ngõ cách 200 mét, cả đoàn phải đi bộ vào. Tôi đi trước, gần giờ giao thừa, hương đèn thắp sáng trên mọi bàn thờ. Con hẻm thật vắng và từ đằng xa, tôi thấy bóng chị Tín đang quảy đôi quang gánh đi ngược ra ngoài phố. Ngang mặt, tôi đứng lại và hỏi nhỏ: “Chị Tín phải không?”. “Vâng ạ!”. “Sắp giao thừa chị còn đi đâu?”. “Tôi tranh thủ gánh thêm vài gánh lấy ít tiền mua quà bánh tết cho các cháu, anh ạ!”. “Chị về đi, có khách ghé thăm!”.
Người phụ nữ nghèo khổ xoay người lại nhìn những vị khách, rồi chị bàng hoàng buông rơi đôi quang gánh, chạy bổ tới, quì xuống, ôm choàng lấy chân vị lãnh tụ rồi khóc nấc lên: “Trời, sao Bác lại đến thăm nhà cháu?”. Bác Hồ rưng nước mắt: “Nhà cháu mà không đến thì đến nhà ai!”. Mọi người im lặng. Tôi, thêm một lần nữa, ngước nhìn vị lãnh tụ đất nước mình, thấy Người cao hơn tất cả.
Vào nhà, chúng tôi chia nhau thắp nhang đèn, bày quà bánh Bác dặn mang theo, chia một ít cho bốn đứa trẻ đang ngồi chờ mẹ trên chõng tre giữa nhà. Căn nhà bừng sáng, Bác quay sang hỏi về những đứa trẻ: Các cháu có đi học không? Chị Tín ngập ngừng: “Thưa, có ạ, nhưng thất thường lắm, ngày có ngày không. Chồng mất, cháu thất nghiệp, gánh nước thuê…”. Hỏi: Gánh nước thuê có đủ sống không? Ðến đây thì chị òa khóc: “Lo cái ăn từng ngày thôi, thưa Bác!”. “Giờ cháu có muốn làm việc không?”. “Thưa Bác, hoàn cảnh cháu thì không biết nói sao nữa, cháu muốn có chỗ làm để nuôi con, nhưng tứ cố vô thân, ai nhận cháu?”. Bác gật đầu không nói gì
Gần 12 giờ, mọi người chúc tết chị Tín và ra về. Lúc này ngoài đầu ngõ, tin Bác Hồ đến thăm nhà mẹ góa con côi của chị Tín đã bất ngờ lan truyền. Hàng xóm rủ nhau khoảng mấy chục người dân đứng chật trong ngõ chờ Bác ra. Tôi hơi bối rối. Bất thình lình Bác bước lại phía mọi người, tiếng vỗ tay vang lên.
Chờ mọi người im lặng, Bác nói: “Bữa nay Bác vui vì tình cờ gặp các cụ, các cô chú, nhưng Bác cũng rất buồn vì mới từ nhà cô Tín ra. Giờ này sắp giao thừa, các cô chú có biết cô Tín còn đi gánh nước thuê không? Tại sao cả một khu phố vầy mà không thấy ai quan tâm đến một gia đình như cô Tín?”. Im lặng, một đại diện khu phố nhận lỗi, hứa sẽ quan tâm nhà chị Tín. Bác tiếp tục: “Bác muốn nói về tinh thần “lá lành đùm lá rách” trong khu phố, nhưng cái lớn nhất vẫn là trách nhiệm của Chính phủ...”.
Bước lên xe, đó là năm đầu tiên tôi thấy đi chúc tết người dân về mà Bác thật buồn. Người quay sang nói: “Các chú thấy chưa? Hôm nay mình đã đi đúng người thật việc thật rồi, nếu mà mình báo trước với thành phố, hỏi nhà nào nghèo nhất thì chắc chắn không phải là nhà cô Tín rồi…”.
Về nơi Bác ở, Bộ Chính trị đã tập họp để chúc tết Bác và cùng đón giao thừa. Bác ngồi vào ghế, mọi người ngồi xung quanh. Bác im lặng tí rồi nói từ từ: “Bữa nay tôi có một chuyến thăm một nhà nghèo nhất thủ đô Hà Nội. Cô Tín, chủ nhà, giờ này còn phải đi gánh nước thuê để có tiền mai mua gạo cho con. Chúng ta đã quá quan liêu để không biết những câu chuyện như vậy ở ngay tại thủ đô đất nước mình. Tôi biết không chỉ có một nhà như chị Tín đâu, người nghèo còn nhiều. Một đảng cầm quyền mà để người dân mình nghèo hết còn chỗ để nghèo thì đó là lỗi của Ðảng với nhân dân...”. ........................
Trong đời, tôi có một thập niên làm cận vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Câu chuyện chị Tín chỉ là một trong những câu chuyện tôi không thể nào quên.

Không quên, vì tôi còn theo dõi cho đến khi chị Tín được bố trí một việc làm phù hợp. Không quên, vì câu chuyện ấy cũng chỉ là một trong nhiều chuyến “vi hành” mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã âm thầm đến với những người dân nghèo trong những ngõ ngách của thủ đô Hà Nội và các tỉnh thành của miền Bắc thời bấy giờ.

Không quên, vì tôi nghiệm ra ý nghĩa lớn lao nhất của lãnh tụ gửi gắm với mình: “Khi tôi báo cáo Bác đã tìm ra được gia đình nghèo nhất Hà Nội cho Bác, Bác hỏi tôi có biết tại sao phải tìm nhà nghèo nhất? Rồi Người tự trả lời: “Tại Bác muốn nhìn thấy sự thật. Nếu để thành ủy sắp xếp năm nào cũng thấy toàn cái tốt. Những nhà Bác ghé đều là những ngôi nhà khá giả, sạch sẽ, quà bánh sẵn sàng. Vui nhưng không thể hài lòng vì biết mọi người đã được sắp xếp!”.

Té ra, điều mà Người cần tìm trong dịp tết ấy chính là một sự thật đúng với ý nghĩa của nó: sự thật của những người nghèo!.........................
-Theo: Lời kể của Thiếu tướng Phan Văn Xoàn - nguyên là cận vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh.

NHẮC NHẸ ĐỂ NHỚ🔮DẠY CON LÀ CẢ QUÁ TRÌNH!1. Không cho con khi con đòi hỏi, chỉ cho con thứ con xứng đáng.2. Không cho con...
14/05/2020

NHẮC NHẸ ĐỂ NHỚ

🔮DẠY CON LÀ CẢ QUÁ TRÌNH!

1. Không cho con khi con đòi hỏi, chỉ cho con thứ con xứng đáng.
2. Không cho con khi con đòi hỏi, chỉ cho con khi con xin.
3. Khi con xin, con chỉ được cho nếu con xứng đáng.
4. Bố mẹ có thể sẽ từ chối con nhưng khi từ chối luôn cho con biết vì sao.
5. Thường xuyên nói yêu con và nhắc đi nhắc lại điều đó, kèm với hành động yêu thương để tình yêu ấy đi sâu vào tiềm thức của con.
6. Con ngã con phải tự đứng dậy nếu con có thể.
7. Nếu con tự ngã, con khóc, con đau, con sẽ tự nín, tuyệt đối không vì xót con mà đổ lỗi cho đồ vật, hoàn cảnh hoặc bất kì ai.
8. Khi con làm việc tốt hãy khen ngợi. Đó là động lực để con lặp lại những việc làm tốt đẹp hơn ở lần sau.
9. Không lãng phí lời khen vào những việc chưa xứng đáng. Có thể động viên con đã LÀM ĐÚNG, nhưng đừng ca ngợi bé quá GIỎI GIANG.
10. Thứ gì không phải của mình thì không được chạm vào khi chưa được cho phép.
11. Làm người cần biết CHIA SẺ. Luôn nhắc nhở con chia sẻ cho bạn bè những món ăn ngon hoặc đồ chơi mà con có.
12. Tuy nhiên, nhắc con chơi xong mang đồ chơi về đúng chỗ vì bố mẹ rất vất vả để mua nó cho con.
13. Không dạy con đánh nhau, hãy dạy con dung hòa mọi thứ: Con có thể TỰ VỆ nhưng không được phép gây chiến.
14. Khi SAI không xấu hổ. Nếu sai cần NHẬN LỖI và XIN LỖI.
15. Dạy con là một quá trình mà sự kiên nhẫn của ba mẹ quyết định mọi thứ. Bé nào cũng ngang bướng, nhưng đã dạy dỗ thì cần nhất quán.
16. Khi bố mẹ dạy, ông bà không nên can thiệp. Rất cần sự ủng hộ của cả gia đình trong việc uốn nắn một em bé.
17. Ai cũng yêu thương con mình cả. Nhưng dạy con là dạy cả mình nữa. Tất cả những đứa trẻ, đều như một tờ giấy trắng, đừng vì thương con mà dạy con ích kỷ, đừng dạy con đánh người. Một cái câycó thể tự lớn, nhưng để ra dáng đẹp cần uốn nắn nhiều.
18. Sự kiên nhẫn của ba mẹ là yếu tố tiên quyết để đồng hành cùng con, mình cố gắng thay đổi bản thân từng ngày theo hướng tích cực hơn, mặc dù còn phạm sai sót rất nhiều, nhưng cần lưu tâm để ý duy trì đều đặn hàng ngày thói quen dạy con tích cực để mong mai sau con không thành công cũng thành nhân.
19. Học Cách Dạy Con Để Không Tạo Nên Một Thế Hệ Trẻ Ăn Bám!
----------------------------------
Nền giáo dục Do Thái tổng kết: Đứa trẻ không được cha mẹ dạy làm việc nhà, lớn lên sẽ có một số biểu hiện không tốt như sau:
- Năng lực làm việc kém, "nói như rồng leo, làm như mèo mửa’’.
- Tính ỷ lại cao, thiếu tự chủ.
- Không hiểu được thành quả lao động không dễ gì đạt được, không hiểu được sự vất vả của cha mẹ.
- Không có lòng cảm thông.

Nhìn cách người Do Thái dạy con từ 3 tuổi để hiểu vì sao họ không sinh ra một thế hệ trẻ "ăn bám" bố mẹ.

1. Trẻ từ ba đến bốn tuổi:
- Đánh răng.
- Giúp cha mẹ cất quần áo và đồ dùng gọn gàng.
- Dọn dẹp phòng ở và thu xếp đồ chơi.
- Bỏ quần áo bẩn vào máy giặt.

2. Trẻ từ bốn đến năm tuổi:
- Tưới nước cho cây trong nhà.
- Giúp cha mẹ lau bàn.
- Giúp người lớn lấy một vài tờ báo.

3. Trẻ từ sáu đến tám tuổi:
- Biết làm hầu hết các công việc vệ sinh cá nhân.
- Quét dọn, lau sàn nhà trong phòng của mình.
- Mang rác xuống thùng rác dưới nhà.
- Biết dọn bàn ăn.
- Bỏ đồ linh tinh vào nơi thích hợp.
- Sắp xếp giường chiếu của mình.

4. Trẻ từ chín đến mười hai tuổi:
- Tự làm tất cả các công việc vệ sinh cá nhân.
- Lau chùi đồ dùng trong nhà.
- Giặt một số quần áo.
- Lau sàn nhà phòng khách.
- Giúp mẹ nhặt rau, rửa rau trong phòng bếp.

5. Trẻ từ mười ba đến mười lăm tuổi:
- Chuẩn bị bữa cơm cho các thành viên trong gia đình.
- Giặt giũ toàn bộ quần áo của mình.
- Giúp cha mẹ hoàn thành một vài việc khá rắc rối.
- Dự toán tiền cho mình.
- Lựa chọn mua sắm quần áo.
- Làm một số công việc ở khu vực lân cận.
- Là quần áo.

6. Trẻ từ mười sáu tuổi trở lên:
- Làm thuê kiếm tiền ở bên ngoài.
- Đi du lịch dưới sự quản giáo của người lớn.
- Lập kế hoạch đạt trình độ học vấn cao.
- Tự lo liệu chuyện ăn mặc của cá nhân.
- Lên kế hoạch và chuẩn bị bữa cơm cho cả nhà.
--------------
Giáo Dục Sớm chú trọng phát triển con người toàn diện cả về ngôn ngữ, toán học, hội họa, âm nhạc, khoa học, xã hội,… lẫn phẩm chất đạo đức và tính cách tốt đẹp. Giáo Dục Sớm - không phải là bắt ép học từ sớm như rất nhiều bậc cha mẹ lầm tưởng.

Tất cả các bé đều có khả năng học hỏi từ sớm, chỉ là bố mẹ có chú ý phát triển khả năng tiềm ẩn đó ở con hay không thôi.

Ngược chiều đám đôngAnh bán kem trong cuốn Nhà Giả Kim, lúc cuối đời sắp chết mới nhớ là "thời thanh niên mình cũng từng...
09/05/2020

Ngược chiều đám đông

Anh bán kem trong cuốn Nhà Giả Kim, lúc cuối đời sắp chết mới nhớ là "thời thanh niên mình cũng từng muốn đi đây đi đó, làm cái này cái kia" nhưng ước mơ không thành. Mỗi ngày, anh lấy 1 cây kem giá vốn 5,000 đồng, anh bán 10,000 đồng, lãi gấp đôi nên anh không bỏ được. Ngày may mắn nhất anh lãi 500 ngàn, max 1 tháng anh được 15 triệu và anh nghĩ đó là một số tiền khổng lồ. Rồi lời trăn trối cuối cùng là "hôm nay kem bán có hết không, coi chừng chảy nước", nhắm mắt xuôi tay với thùng kem bên cạnh, mọi ước mơ tuổi thanh xuân, mọi đam mê và khát vọng đã bị mấy đồng lãi từ thùng kem đè bẹp.

Trải nghiệm trong đời ư? Nếu hỏi về nỗi lo lắng mất ăn mất ngủ nhất của anh là gì, anh sẽ chia sẻ đó là những lần bán ế cả thùng kem trị giá 1 triệu đồng, tức 50 USD. Cả mấy chục năm cuộc đời, trải nghiệm chỉ quanh quẩn thùng kem.

Nhiều bạn trẻ muốn có được đầu óc phóng khoáng và tư duy làm ăn lớn để sở hữu những tập đoàn này nọ, đọc hết gương của chú Vượng, chú Thanh Mỹ, chú Đoàn Nguyên Đức đến cô Thảo cô Lệ Khanh đến Bill Gates, Mark Zuckerberg lẫn Jack Ma....ngồi gật gù, nhưng vừa gấp trang sách lại, vẫn là những "trí khôn của ta đây" mà cha mẹ, thầy cô, bạn bè, xóm giềng...đã trang bị cho bạn từ xưa đến giờ. Óc lặt vặt, nghĩ nhỏ, nghĩ khôn, nghĩ lợi trước mắt, nghĩ ngắn hạn...không sao dứt được, thoát ra được. Cha mẹ nghèo, thầy cô nghèo, đất chật người đông...TẤT CẢ NHỮNG GÌ họ có thể nghĩ ra được chỉ là như thế, cũng khó trách. Nhưng thế hệ mình đã khác. Học đạo hàm tích phân chứ không hiểu bản chất, tư duy vẫn là toán lớp 1. Lương bên này 5 triệu có chỗ trả 5 triệu rưỡi lập tức nói dối bị bệnh nghỉ ngay để sang đầu quân, dù không thích cái ngành nghề đó. Vay mượn vài ba chục triệu của bạn bè người thân rồi biến mất. Đi mua món hàng, cô bán hàng thối thừa 50 ngàn nhưng ỉm luôn, vội vàng chạy xe đi về trong lòng vui sướng. Lái xe đổ bia xuống đường là nhặt đem về mời mọi người uống, cười vui vẻ như là tài sản của mình. Chiều 30 đứng chực chờ để ép giá tiểu thương bán hoa Tết, hoặc họ vứt thì tranh nhau nhặt mang về chưng cho đẹp. Ăn thịt cẩu thịt mèo mà ai góp ý là chống nạnh đứng chửi "tôi ăn làm gì tôi", miệng vẫn ngậm tăm, mắt vẫn long lên sòng sọc vì giận dữ vì 1 miếng ăn. Cái gì miễn phí thì lao đến ầm ầm, đánh nhau sứt đầu mẻ trán để lấy. Người ta dùng giá cả để chọn lọc khách hàng, không muốn bỏ tiền ra mua nên chửi bới thậm tệ. Nhưng luôn miệng là "tao có tiền, nhưng mà không thèm, thấy không đáng, nên, nên....".

Nhiều bạn còn trẻ nhưng lại bảo thủ, không dám thử cái mới dù chỉ là 1 món ăn khác với mẹ nấu hàng ngày. Không dám đi đâu xa. Chỉ có khả năng duy nhất là đón xe lên thành phố lớn, chầu chực nộp hồ sơ chờ người khác ban phát cho việc làm và lấy làm sung sướng, nói "làm chỗ ngon". Hoặc ra trường đi làm chỗ này chỗ kia rồi copy y chang mô hình của người ta ra mở riêng cạnh tranh với chủ cũ, dù không hề yêu thích hay đam mê cái nghề đó, trái mới ước mơ dữ dội lúc trẻ của bạn.

Như anh bán kem ở trên, anh vẫn tù mù trong vòng xoáy của tư duy nhỏ hẹp. Anh không hề biết có những người y chang anh về cấu trúc sinh học cơ thể, nhưng họ làm chỉ vài phút, thu nhập bằng anh bán kem cả năm trời. Đơn giản là người ta dám đi vượt sa mạc đế đến Kim Tự Tháp tìm kiếm kho báu, còn anh thì ở mãi trong cái comfort zone, safe zone (vùng an toàn sung sướng) của mình. Rồi người ta trải nghiệm, học thêm cái mới, nạp vào cái mới trên đường đi....cái mà anh chẳng thể có được nếu chỉ đọc và nghe người ta nói lại. Như cái máy tinh để bàn, phần cứng màn hình CPU trông bên ngoài y chang như nhau, nhưng dung lượng bộ nhớ và phần mềm khác nhau nên tốc độ xử lý khác nhau, ra kết quả khác nhau. 2-3 năm trước, nhiều bạn kêu đi thực tập Israel, New Zealand là nói không, sợ chết, sợ cực, sợ lao động chân tay không xứng với mình, mình nếu đi thì phải du học trường top....Rồi 2-3 năm nay vẫn vậy, cũng đi làm văn phòng máy lạnh và nói nhiêu đó chuyện, gặp nhiêu người đó mỗi ngày. Trong khi bạn bè mình, đã có trải nghiệm với đầu óc khôn ngoan và thực dụng Do Thái, trải đắng nuốt cay với đời nên trưởng thành nhanh chóng, về nước và đã có nhiều thành tựu.

Nhiều bạn ước mơ thì lớn nhưng không nghĩ lớn, không chịu action, không sẵn sàng format lại toàn bộ để cài phần mềm mới. Không chịu nâng cấp thanh ram lên chạy nhanh hơn, nâng cấp ổ chứa nhiều dữ liệu hơn. Cái gì cũng Vũ Như Cẩn, Nguyễn Y Vân (vẫn như cũ, vẫn y nguyên). Ngôn ngữ phây bây giờ, người ta nói là Cẩn Vũ, Vân Nguyễn.

Có bạn bảo tôi bán kem cả đời có sao, miễn là thú vị, hạnh phúc. Ừ thì cũng có sao, nếu bạn không có ước mơ gì cao xa như đã nói ở đầu bài. Mơ ước làm chủ hoặc lãnh đạo cấp cao của những tập đoàn công ty nhà máy resort này nọ....nhưng không chịu đi đâu ra khỏi nội thành mỗi ngày, không chịu từ bỏ quán trà sữa và phở bò quen thuộc, không chịu từ bỏ tiền lãi bán kem hàng ngày, thì mọi ước mơ chỉ mãi là mơ ước.

Bắt đầu bằng tập tư duy đột phá, lạ lùng, không nghe người nghèo nói chuyện tương lai nghề nghiệp nữa dù đó là cha mẹ mình, thầy cô hay ai đó. Họ tư duy sai mới không có thành tựu để đời. Hãy nhớ điều đó mà nhận ra là mình nên nghe ai, không nghe ai.

Action những cái nho nhỏ trước. Đổi hướng ngủ, vứt bỏ quần áo cũ. Cái gì cũ quá vứt hết. Dốc hết tiền làm bộ răng sứ mới vì bộ răng cũ nhìn xấu. Thay đổi kiểu tóc thậm chí cạo trọc đầu. Đi hiến máu nhân đạo, bỏ máu cũ, máu ngu, máu lười, máu vô kỷ luật đi. Tái tạo 1 con người mới mẻ, mình tự sinh mình ra, lột xác hình ảnh bên ngoài lẫn tư duy bên trong. Cuối tuần thấy buồn buồn ra đón máy bay đi Lào hay Myanmar mà không cần theo lịch trình, vừa đi vừa mò, trả giá cho những lần ngu để khôn dần lên. Đi tận vùng sâu vùng xa, hẻo lánh và tính toán đầu tư cho tương lai. Tắt máy đi tu, lên Măng Đen học tiếng Anh 3 tháng cho lưu loát, tìm việc lương ngàn đô rồi làm hộ chiếu đi tung tẩy khắp nơi. Tết tranh giành tàu xe về quê, mình ngược đường đi nước ngoài như Lào, Cam, Thái chơi tết, có tiền thì đưa gia đình đi chơi. Đại loại vậy, phải đủ trí óc mà nhận biết hoàn cảnh của mình mà điều chỉnh cho nó khác lạ.

Tư duy luôn tâm niệm 1 điều: tài tử phong lưu, ngược chiều đám đông, dọc ngang quả đất...
Nguồn: Tony Buổi Sáng
--

Cuộc sống dạy tôi trưởng thành...1. Nước mắt là thứ rất đắt. Vậy nên, đừng dễ dãi ban tặng cho bất kỳ ai. Chỉ khóc cho n...
09/05/2020

Cuộc sống dạy tôi trưởng thành...

1. Nước mắt là thứ rất đắt. Vậy nên, đừng dễ dãi ban tặng cho bất kỳ ai. Chỉ khóc cho những người xứng đáng, và vào những lúc cần thiết. Cũng đừng tùy tiện để một người không thực sự thân thiết nhìn thấy nó. Nếu như bạn không muốn mình trở thành kẻ yếu đuối trước mặt họ.

2. Có những khi, bạn sẽ phải cố để tỏ ra vui vẻ trước những người mà bạn không thích, thậm chí là ghét bỏ. Không phải giả tạo, chỉ đơn giản là, cuộc sống vốn đã đủ mệt mỏi rồi, sao còn cứ phải tạo thêm áp lực cho nhau? Xù lông, dựng cánh với người ta không làm cho bạn giàu có hay xinh đẹp hơn, càng không thể cho bạn thêm một miếng ăn nào cả. Mà ngược lại, đôi khi, còn đẩy bạn vào tình thế "há miệng mắc quai". Thêm một người bạn, bớt một kẻ thù, chưa lúc nào là bài học sai cả mà.

3. Đừng coi ai đó là cả thế giới, cho dù họ có yêu quý bạn ra sao, bạn có thương mến họ thế nào. Bởi vì, tình cảm con người là thứ rất dễ thay đổi. Một ngày nào đấy, họ không còn ở bên cạnh bạn nữa, chẳng phải là bạn đã mất đi cả thế giới sao? Điều đó, hẳn là khủng khiếp đến mức nào?

4. Tập cho mình quen dần với những khó khăn. Cuộc sống lúc thế này lúc thế khác, sự đầy đủ mà ngày hôm nay bạn đang có, ai dám chắc một ngày nào đó, sẽ không đột ngột bỏ bạn mà đi? Hơn nữa, có trải qua khó khăn, con người mới nhanh chóng trưởng thành, biết trân trọng những điều tốt đẹp mà mình đang sở hữu.

5. Luôn tìm kiếm cho mình những người bạn tốt. Để khi ta có đang trong tận cùng của tuyệt vọng, thì vẫn còn có họ, ở bên. Để khi ta có nổi hứng điên, thì vẫn còn có chiến hữu.

6. Báo hiếu với cha mẹ mọi lúc có thể. Rất nhiều người lập trình sẵn suy nghĩ là chờ khi lớn lên, chờ khi kiếm được nhiều tiền, chờ đến khi có công danh sự nghiệp,... thì mới có thể báo đáp được ân tình sâu nặng đó. Tuy nhiên, có thể cha mẹ bạn chờ được, nhưng thời gian thì không đợi một ai. Đến khi bạn có đầy đủ những thứ đó rồi, sức khỏe của cha mẹ bạn có còn được như trước nữa không? Những thứ bạn có thể cho họ, họ có cần đến nữa không? Tất cả những gì cha mẹ muốn ở chúng ta thực ra đơn giản lắm. Chẳng cần quà cáp đắt tiền, càng không cần những vật chất hào nhoáng phô trương. Chỉ cần mỗi ngày, bạn đều cho họ thấy bạn yêu họ thế nào, bằng những hành động đơn giản nhất: nấu cho họ một bữa ăn ngon, massage lưng cho cha, bóp chân tay cho mẹ,... Cuộc đời ngắn lắm, nếu bây giờ ta không làm, thì còn đợi đến bao giờ?

7. Đọc nhiều sách, báo,...Nội trợ, mẹo vặt, khoa học tự nhiên, y học thường thức, thể thao, chính trị, kinh tế, xã hội,...Gì cũng được, miễn là những thông tin, kiến thức đó tin cậy, chính xác. Đến một lúc nào đó bạn sẽ cảm thấy thật may mắn vì đã biết chúng.

8. Biết nói cảm ơn với những người đã giúp đỡ, cưu mang mình và xin lỗi với những người bị ta vô tình làm tổn thương.

9. Khi thất tình, có thể khóc lóc, có thể chửi thề, có thể quậy phá, cũng có thể uống rượu. Nhưng nên biết đâu là điểm dừng. Và hãy luôn nhớ, không được mượn cớ say để chạy đến bên người ta mà gây sự. Không tỏ ra đáng thương để khiến họ mủi lòng. Càng không cần giải thích dài dòng để mong họ suy nghĩ lại. Hãy ngẩng cao đầu mà bước đi, dù trái tim có tan vỡ nghìn mảnh đi chăng nữa.

10. Đừng bao giờ tin hoàn toàn vào những lời người khác nói. Nên giữ lại cho mình một ít nghi ngờ. Để khi bị phản bội, sẽ không có cảm giác mất đi tất cả.

11. Đầu tư vào ngoại hình là một cuộc đầu tư siêu lợi nhuận. Cho dù người khác có nói gì, hãy làm đẹp theo cách bạn muốn.

12. Giao thiệp xã hôi, thật nhiều. Bạn không thể tưởng tượng được những mối quan hệ sẽ giúp ích cho bạn nhiều thế nào trong cuộc sống này đâu. Tin tôi đi.

13. Về bản chất, con người vốn là cô đơn. Người ta đến với thế giới này một mình, nên không thể tránh khỏi nhiều lúc không tìm thấy ai ở bên cạnh. Những lúc như thế, đừng kêu ca hay than vãn cho thêm sầu thêm não, càng không nên đến những nơi ồn ào náo nhiệt để kiếm tìm niềm vui. Vì đơn giản, giữa bao nhiêu người xa lạ, ta vẫn chỉ là linh hồn đơn độc lạc điệu mà thôi. Hãy học cách thích nghi dần với bản thân mình, để khi không có ai ở bên, thì cũng không bị nỗi cô đơn đè bẹp.

14. Luôn tự tin vào chính bản thân mình. Nếu một ngày gặp một vấn đề nào đó khó khăn,thì đừng vội nản chí, đừng vội bỏ cuộc. Hãy nghĩ rằng mình sẽ vượt qua được, mình sẽ giải quyết tốt nó. Bạn sẽ không bao giờ biết được hết khả năng của mình nếu như không chịu cố gắng. Rồi bạn sẽ thấy, niềm tin sẽ đưa bạn đi xa đến đâu.

15. Thời gian là liều thuốc vô cùng thần diệu. Nó có quyền năng chữa lành mọi vết thương, hoặc nếu không, cũng làm cho cơn đau thôi nhức nhối. Đừng bao giờ nghĩ mình sẽ đau đớn mãi vì một chuyện, cũng như sẽ mãi đắm chìm trong tổn thương. Con người ai cũng phải trưởng thành, suy nghĩ cũng sẽ theo đó mà dần lớn lên, đến một lúc nào đó khi nhìn lại quá khứ, bạn sẽ cảm thấy mọi chuyện thật là nhỏ nhặt, và những hành động chúng ta làm trong lúc không lý trí bây giờ thật là ấu trĩ và trẻ con.

CHẲNG AI ĐI ĐẾM SỐ LƯỢNG QUẢNG CÁO BẠN CHẠY, HỌ CHỈ QUAN TÂM ĐẾN ẤN TƯỢNG BẠN ĐỂ LẠI.Đội ngũ điều hành tại sân bay Schip...
03/05/2020

CHẲNG AI ĐI ĐẾM SỐ LƯỢNG QUẢNG CÁO BẠN CHẠY, HỌ CHỈ QUAN TÂM ĐẾN ẤN TƯỢNG BẠN ĐỂ LẠI.

Đội ngũ điều hành tại sân bay Schiphol ở Amsterdam đã gặp sự cố. Một ngày không biết bao nhiêu lần, những người lao công phải nhắc nhở rất nhiều người, nhưng nơi tiểu tiện của đàn ông luôn là một thứ hỗn độn.

Rất nhiều người mẹ, bạn đời và sàn nhà tắm đã chứng thực, con trai thường thiếu "sự chính xác" khi đi tiểu. Ở các nhà vệ sinh công cộng, những mớ hỗn độn này chính là tác nhân gây mất vệ sinh và tốn kém khi phải thuê người dọn dẹp. Sân bay Schiphol đã giải quyết vấn đề của họ bằng một giải pháp đơn giản nhưng tuyệt vời.

Họ đặt một con ruồi khắc bên trong bồn tiểu.

Những con ruồi này đem lại hiệu quả một cách đáng kinh ngạc, giảm 80% lượng nước tiểu bị bắn ra ngoài và 8% chi phí dọn dẹp. Klaus Reichardt, một thành viên của nhóm đã phát minh ra giải pháp trên, nói:

"Mấy gã đàn ông có đầu óc rất đơn giản, và họ thích nghịch dòng nước tiểu của mình, vì vậy, nếu bạn đặt thứ gì đó vào trong bồn tiểu, thì họ sẽ nhắm vào đó.

Nó có thể là bất cứ thứ gì. Một con ong, một cái cây nhỏ. Còn ở Schiphol thì nó là một con ruồi."

Nhưng tại sao một giải pháp đơn giản như vậy lại có hiệu quả? Nó là một nguyên tắc khoa học hành vi gọi là: thiên vị trội

Thiên vị trội là gì?

Thiên vị trội mô tả mức độ nổi bật hoặc cảm xúc của một cái gì đó. Nếu một yếu tố dường như thoát khỏi môi trường của nó, thì nó rất nổi bật. Còn nếu nó hòa quyện vào những cái khác và phải mất một lúc mới tìm ra được, thì nó không trội. Thiên vị trội có nghĩa là bộ não thích chú ý đến các yếu tố nổi bật của một trải nghiệm.

Điều gì làm nổi bật?

Tính nổi bật có hiệu quả khi bạn tạo ra thứ gì đó khiến người ta dễ dàng nhận thức. Tức là, bạn phải tạo ra thứ gì đó đơn giản để bộ não người ta có thể xử lý thông tin nhanh chóng. Nhưng để làm được như vậy, chúng ta phải biết được những yếu tố nào cần thiết để khiến một trải nghiệm trở nên nổi bật. Ví dụ:

1. Độ chói

Cường độ ánh sáng phát ra từ một vật thể. Ví dụ, hiệu ứng phát sáng xung quanh một yếu tố sẽ làm cho nó nổi bật so với phông nền.

2. Kết cấu

Nó sẽ tăng tính trực quan. Ví dụ, gà rán trội hơn gà nướng vì kết cấu giòn của nó thu hút sự chú ý. Bất kỳ loại kết cấu góc cạnh hoặc thú vị nào cũng có thể thu hút sự chú ý.

3. Tương phản

2 màu sắc khác nhau như thế nào. Ví dụ, chữ màu đen trên nền màu vàng là sự kết hợp thường được sử dụng cho các biển báo đường bộ. Màu vàng tương phản với môi trường xung quanh, và màu đen tương phản với nền màu vàng. Do đó, biển báo thường có một thông điệp rõ ràng, và các tài xế rất dễ chủ ý.

4. Tỉ lệ

Kích thước của một yếu tố so với yếu tố khác. Trong một số trường hợp, khách hàng yêu cầu "làm logo lớn hơn một chút" là hoàn toàn hợp lý (ít nhất là xét đến khía cạnh "trội")

Làm thế nào để áp dụng quy tắc "trội" vào trải nghiệm của bạn

Mục đích của một trải nghiệm là kích thích hành động. Dưới đây là cách các thương hiệu nổi tiếng sử dụng nguyên tắc "trội" để định hình trải nghiệm khách hàng:

1. Apple: Chơi trội bằng cách làm cho mình trông thật đơn giản

Tập trung vào sản phẩm, các cửa hàng của Apple đưa ra những trải nghiệm bán lẻ đơn giản. Thay vì cung cấp cho khách hàng rất nhiều thông tin và lựa chọn khiến họ hoang mang, thì Apple để mặc cho sản phẩm của mình thuyết phục khách hàng.

Apple là một thương hiệu tập trung vào sản phẩm, vì vậy sản phẩm trở thành một phần nổi bật nhất trong trải nghiệm của họ.

Bạn có thể thấy rõ điều này trong chiến lược trải nghiệm kỹ thuật số đầu tiên của Apple. Thiết kế đơn giản và tối thiểu hóa lượng thông tin giúp các sản phẩm của Apple dễ dàng nhận được 100% sự chú ý của khách hàng.

2. Netflix: Làm rõ cả những thông tin phức tạp

Khách hàng yêu thích Netflix vì họ có nhiều nội dung, nhưng có nhiều nội dung đôi khi khiến bạn khó có thể tìm thấy những gì bạn muốn. Đội ngũ UX của Netflix phải làm một nhiệm vụ hết sức khó khăn - họ phải biến nội dung vô tận này thành một trải nghiệm dễ điều hướng. Dưới đây là một vài cách họ thực hiện điều này:

- Thuật toán cá nhân hóa nội dung: Nghiên cứu đã chỉ ra rằng khách hàng sẽ thấy nội dung được cá nhân hóa nổi trội hơn. Netflix tự xưng họ cực kỳ quan tâm đến khách hàng và cố gắng mang đến trải nghiệm hoàn toàn cá nhân hóa. Chức năng "Lựa Chọn Hàng Đầu cho …" (Top Picks for…) là một ví dụ điển hình cho triết lý này. Những chương trình mà hơn 80% khách hàng xem trong 2 năm vừa rồi chính là kết quả trực tiếp của công cụ đề xuất trên Netflix.

- Top 10 danh sách: Netflix tận dụng "hiệu ứng Top 10" trong phần xếp hạng nội dung mới của mình. Hiệu ứng này cho rằng người ta sẽ tự động tìm đến những nhóm có con số trong, và họ sẽ không quan tâm những nhóm nằm ngoài con số này. Nói cách khác, danh sách top 10 cực kỳ nổi bật đối với khách hàng - chúng sẽ tự động thu hút sự chú ý của khách hàng.

3. Google: Thiết kế theo kiểu tự đưa ra quyết định

Bạn nghĩ Google muốn muốn người dùng mua lựa chọn nào trong những lựa chọn dưới đây:

Nếu câu trả lời của bạn là "Bộ Google cho Doanh Nghiệp", thì tôi hoàn toàn đồng ý với bạn. Vậy Google sử dụng nguyên tắc "trội" như thế nào để làm cho chiến lược của mình thành công?

Tương phản: Google dùng những yếu tố thiết kế tương phản để tạo sự khác biệt so với các sản phẩm khác.

"Hiệu ứng trung tâm sân khấu": Hiệu ứng này cho rằng mọi người thường có xu hướng chọn tùy chọn ở giữa, ngay cả khi nó là tùy chọn tồi tệ nhất. Bằng cách đặt sự lựa chọn ưa thích ở trung tâm, Google sử dụng xu hướng này để tạo thêm sự nổi bật cho kế hoạch Kinh doanh của mình.

Rõ ràng, sự nổi bật là một trong những yếu tố quan trọng nhất khi thiết kế trải nghiệm khách hàng. Chúng ta có thể sử dụng nó để đưa ra quyết định thiết kế tốt hơn và tạo ra trải nghiệm hiệu quả hơn.

Hãy tự hỏi bản thân:

- Trong hành trình trải nghiệm của khách hàng, bạn muốn khách hàng thực hiện hành động nào nhất? (Chỉ một hành động)

- Bối cảnh trải nghiệm vật lý của chúng ta là gì? Có phải là trong một bối cảnh đầy ganh đua để thu hút sự chú ý của khách hàng không?

- Bối cảnh trải nghiệm kỹ thuật số của chúng ta là gì? Có phải chúng ta có những thông tin không liên quan hoặc có phải chúng ta có quá nhiều yếu tố thiết kế không?

Theo CafeBiz

Address

Nguyễn Trãi, Thanh Xuân
Hanoi
100000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bánh Mì Pate Cột Đèn Hải Phòng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share