30/01/2023
.Ăn ngô thấy thương mẹ
“Đi hết cuộc đời không ai tốt bằng mẹ”
Hôm nay 1 ngày trời đông lạnh, tôi cùng anh trai đi ăn ngô nướng. Có lẽ cũng rất lâu rồi tôi không ăn món khoái khẩu trong ký ức tuổi thơ của tôi. Cô bán ngô năm nay chắc cũng đã gần năm mươi. Gương mặt rám nắng và đôi tay thô ráp của cô nướng ngô làm tôi liên tưởng tới người mẹ đáng kính của tôi.
Mẹ tôi năm nay cũng đã hơn 60 tuổi, tuổi thơ của tôi gắn liền với bếp than, bếp than và sự tần tảo thức khuya dậy sớm của mẹ nấu những nồi cháo bán để nuôi tôi ăn học. Nói đến đây hình ảnh mẹ ngoáy cháo nhanh tay cho khỏi khê, mẹ còng lưng bê nồi cháo to hơn người mình để chở đi bán như hiện về ngay trước mắt tôi.
Mẹ tôi luôn như vậy , luôn tần tảo vất vả sớm hôm nuôi anh em tôi nên người mà chẳng 1 lời kêu ca. Tôi nhớ có lần mẹ còn bị bỏng tay do cháo bắn vào. Tay mẹ tấy đỏ và phồng rộp lên nhưng mẹ vẫn cố cho lên xe và chở đi bán. Mọi người không ai biết chỉ đến khi mẹ bán xong cháo trở về nhà,mẹ nhờ tôi rửa nồi vì tay mẹ đau không rửa nồi được tôi với biết. Mẹ chịu đau cố gắng để kiếm từng đồng nuôi anh em tôi ăn học, lúc đó tôi đã tự hứa với bản thân sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền để bù đắp lại công sức mẹ đã vất vả hy sinh vì các con.
Hãy đối xử tốt khi mẹ còn sống.