30/04/2026
✈ 13 PHÚT PHI THƯỜNG CỦA CHUYẾN BAY BỊ XE/ TOA.C TRÊN BẦU TRỜI NƯỚC MỸ
Vào ngày 28/4/1988, một nữ tiếp viên hàng không kỳ cựu tên C.B. Lansing đã bước lên chuyến bay mang số hiệu 243 của Aloha Airlines để thực hiện hành trình kéo dài 35 phút từ Hilo đến Honolulu như bao nhiêu lần cô đã làm trong suốt 37 năm gắn bó với nghề, cô không hề biết rằng chiếc Boeing 737 đã 19 năm tuổi này đang mang trong mình một mối nguy hiểm chê/t người, và khiến cô phải tạm biệt ước mơ với bầu trời ngay ở tuổi 58.
Khi đang đưa đồ uống cho hành khách thì một mảng thân máy bay dài khoảng 5,5 mét phía trên đầu cô bất ngờ bị xe/ toa.c hoàn toàn. C.B. Lansing bị cuốn thẳng ra ngoài không trung chỉ trong tích tắc, và thi th.ể của cô không bao giờ được tìm thấy dù lực lượng Tuần duyên đã lặn lội tìm kiếm suốt ba ngày sau đó.
Đằng sau sự việc đau lòng ấy là một câu chuyện phi thường chỉ kéo dài đúng mười ba phút nhưng đã đủ để làm rúng động toàn bộ ngành hàng không thế giới.
Đáng chú ý, chiếc máy bay Boeing 737 này đã thực hiện tới 89.680 chu kỳ bay - một con số vượt xa mọi giới hạn thiết kế, bởi mỗi lần cất hạ cánh trên những chặng ngắn giữa các đảo của Hawaii, thân máy bay lại giãn nở và co lại như một quả bóng, để lại những vết nứt vi mô do mỏi kim loại mà chẳng ai kiểm tra đúng mức.
Và chỉ 23 phút sau khi cất cánh, tất cả những vết nứt ấy đồng loạt nối liền nhau, tạo nên một tiếng n.ổ lớn gây a/m ảnh cho cả hành khách lẫn tổ bay. Âm thanh của vụ n.ổ giống như một luồng gió khổng lồ bất ngờ, và khi cơn á.c mộng qua đi, phần thân phía trên ngay sau buồng lái đã biến mất. Một mảng trần dài 5,5 mét bị bật tung, để lộ hoàn toàn năm hàng ghế đầu tiên ngay trên bầu trời lạnh giá với nhiệt độ dưới mức đóng băng và luồng gió thổi vào ở tốc độ 480km/h. Đó là lúc mà cơ trưởng Robert Schornstheimer chỉ thấy màu xanh của trời thay vì trần máy bay, còn những hành khách ngồi bên dưới thì nhìn thấy được các vì sao ngay giữa ban ngày.
Trong buồng lái, cơ trưởng Robert Schornstheimer cùng cơ phó Madeline Tompkins đã tận dụng hết mọi kinh nghiệm trong suốt hơn 10.000 giờ bay của họ để điều khiển một cỗ máy gần như không thể điều khiển nổi. Các đòn bẩy trở nên nặng nề, hệ thống liên lạc nội bộ bị pha/ hủy, tiếng gió rít khiến họ không thể nghe thấy nhau, đèn báo càng hạ cánh cũng hỏng và động cơ bên trái ngừng hoạt động khi tiếp cận đường băng. Còn ở khoang hành khách, hai nữ tiếp viên Jane Sato-Tomita và Michelle Honda dù bị mảnh v.ỡ đâ.m trúng khiến họ bị thương không hề nhẹ, nhưng họ vẫn tiếp tục công việc của mình và hướng dẫn hành khách các tư thế an toàn.
Và cuối cùng, chiếc máy bay định mệnh ấy cũng đã hạ cánh an toàn tại sân bay Kahului trên đảo Maui sau đúng 13 phút kể từ khi phần mái bị xe/ toa.c. 94 trong số 95 người lên máy bay còn sống sót, chỉ duy nhất nữ tiếp viên hàng không C.B. Lansing đã ra đi vĩnh viễn sau 37 năm gắn bó với bầu trời và những chuyến bay.
Sau đó, các cơ quan chức năng cũng đã phát hiện thêm 49 chiếc Boeing 737 khác trên toàn thế giới cũng có những vết nứt nghiêm trọng, và từ bài học của chuyến bay mang số hiệu 243, ngành hàng không thế giới đã thay đổi hoàn toàn cách nhìn nhận về tuổi thọ của máy bay, không chỉ đơn thuần tính theo năm sử dụng mà còn theo từng chu kỳ bay, đặc biệt với các máy bay hoạt động lâu dài trong môi trường ven biển có độ ẩm và muối cao như Hawaii.
Chi tiết tại bình luận 👇🏻👇🏻