14/10/2017
Dành cho Bookshare …
Giữa bộn bề của hàng tỷ cái deadline, các em inbox cho chị:
- Chị ơi, có giấy thu “nhà” rồi
- Ừ.
- Bây giờ như thế nào hả chị?
- Chọn ngày đẹp, cuối tuần đi xa 1 chuyến.
Cách mà chị chọn để đón nhận mọi thứ là thật bình tĩnh, nhẹ nhàng và trọn vẹn. Trọn vẹn đúng như những gì mà từng thế hệ M’klick luôn cố gắng xây dựng trong suốt những năm qua, để nếu cho phải đi đến cuối cùng, cái mà chúng ta còn lại là vinh quang. Hỏi chị có buồn không? Chị có buồn. Có khóc không? Giá như là có thể làm như thế …
Một vài người, thân thiết, đã nói với chị là người ta thấy chị chả có gì, ngoài M’klick. Không phải như thế, chị cũng có cuộc sống của chị, cũng vui buồn với mọi thứ, cũng bộn bề với công việc ngoài kia, cũng thành công, cũng thất bại … Nhưng công việc chị làm ngoài kia là công việc, công việc chị làm ở M’klick là niềm vui, vì vui nên chị khoe với mọi người. Lúc này, chị thấy may mắn vì chị đã có nhiều cái khác để quan tâm nên nỗi buồn dành cho M’klick đã bớt đi được phần nào.
Bookshare gắn liền với M’klick, chứng kiến 10 năm xây dựng và phát triển, nhìn M’klick hội ngộ, chia ly rồi lại đoàn tụ, sóng gió đủ cả.
Ngày đầu tiên, bước vào Bookshare, nơi này thực sự là bãi rác, đúng nghĩa với một đống rác to uỳnh ở góc phòng … nhưng lúc nào cũng ấm áp với tiếng cười rả rích, tiếng chí choé của mọi người. Hồi í, các anh còn tự mua gỗ đóng bàn, đóng ghế, sửa sang mọi thứ.
Ngày trở thành PCN của M’klick, đã ý thức nơi này là nhà, cũng dọn nhà, trang trí, hương khói các dịp lễ tết, đủ cả. Đã nhặt nhạnh chắt bóp rồi sơn tường, tự đóng backdrop rồi có cái gì cũng dán chi chít lên … nhìn nhà chả khác gì nhà trẻ mẫu giáo. Nhớ những đêm thức trắng làm chương trình, nhớ mỗi khi đi đâu về là sẽ có bè lũ đợi ở nhà, nhớ cả những ngày trốn học ở Bookshare chơi, nhớ mỗi trưa hè nắng nóng mà vẫn ăn ngủ trong í … Nhớ những ngày còn trẻ, nhớ nhiệt huyết, thanh xuân, nhớ vinh quang và cả những tủi hờn.
Ngày không còn được ở Bookshare nhiều nữa, vẫn thỉnh thoảng đi đi về về, cũng có lúc thấy Bookshare xa lạ, vì những con người ngày ấy ở Bookshare với mình không ở đấy nữa, nhưng rồi cũng quen dần vì mình lại thấy mình trong những đứa đang ở Bookshare.
Chị của những ngày trước, dù có những lúc nhũn lắm rồi, cũng luôn tự dặn lòng: nếu mình không ở đây sẽ không có ai cho các em dựa vào, sẽ không ai có cơ hội được cố gắng vì M’klick, không ai được cảm nhận hạnh phúc khi hy sinh mồ hôi, nước mắt và khóc cười cùng với M’klick. Rồi chị đã khóc, không phải vì thành công của một chương trình, khóc vì các em chị cũng trưởng thành, cũng cho chị “chống mắt lên” xem các em làm được gì? Khóc cả vì các em làm được đúng lời hứa “để chị không phải bận tâm về M’klick nữa”.
Ngày hôm nay, M’klick lại đi qua một bước chuyển mình, đối với chị là nhỏ, vì sự tồn tại và phát triển của M’klick là dựa vào con người, vào sự đoàn kết, chân thành và nhiệt huyết của mỗi thành viên. Chúng ta có thể buồn vì phải tạm biệt nơi chứa đựng nhiều kỷ niệm của cả nhà, buồn vì nơi này chứa đựng quá nhiều thứ thuộc về M’klick … Nhưng chị mong các em có được sự cố gắng như chúng ta đã từng cố gắng, nỗ lực như chúng ta từng nỗ lực và mãi mãi yêu M’klick như chúng ta vẫn luôn như vậy.
Hà Nội, ngày 11 tháng 10 năm 2017
Mãi mãi trân trọng!
Chị Hà Anh - Cựu phó chủ nhiệm CLB Marketing M’klick