03/01/2026
Trong hơn một thập kỷ qua, UAE đã bước vào một chu kỳ phát triển mới, nơi xây dựng không chỉ là một ngành kinh tế mà trở thành công cụ triển khai chiến lược quốc gia. Quốc gia này đang vận hành đồng thời nhiều “đại công trường” ở quy mô chưa từng có, trải dài từ hạ tầng, bất động sản, du lịch cho đến công nghiệp và logistics. Điều đáng nói không chỉ là quy mô, mà là tốc độ và tính liên tục của các dự án. Chính điều đó tạo nên một câu hỏi mang tính chiến lược đối với doanh nghiệp Việt Nam: nếu không phải bây giờ, thì khi nào?
UAE hiện đang đầu tư mạnh mẽ vào mở rộng và tái cấu trúc hạ tầng đô thị, bao gồm sân bay, cảng biển, trung tâm logistics, hệ thống giao thông công cộng và các khu đô thị thông minh. Song song với đó là làn sóng phát triển bất động sản và du lịch ở đẳng cấp toàn cầu, từ các tổ hợp khách sạn – resort – giải trí cho đến những dự án mixed-use, branded residences và destination projects phục vụ dòng khách quốc tế dài hạn. Ở lĩnh vực công nghiệp, UAE không còn chỉ là điểm trung chuyển thương mại mà đang xây dựng các khu công nghiệp thế hệ mới, các trung tâm logistics và nhà máy phục vụ sản xuất – tái xuất cho toàn bộ khu vực Trung Đông, châu Phi và Nam Á. Các dự án này tập trung chủ yếu tại Dubai và Abu Dhabi, nơi hội tụ dòng vốn đầu tư quốc tế, hệ thống pháp lý minh bạch và tầm nhìn phát triển dài hạn.
Tuy nhiên, đằng sau bức tranh tăng trưởng mạnh mẽ đó là một nghịch lý ngày càng rõ rệt. Tốc độ triển khai dự án tại UAE đang vượt xa năng lực thi công và chuỗi cung ứng nội địa. Thị trường này phụ thuộc lớn vào nhà thầu và lao động nước ngoài, trong khi chi phí xây dựng tại chỗ liên tục leo thang do áp lực nhân công, vật liệu và logistics. Nhu cầu thi công nhanh, chính xác, theo mô hình fast-track ngày càng phổ biến, nhưng số lượng nhà thầu đáp ứng được đồng thời tiến độ, chất lượng và chi phí lại không nhiều. Sau COVID và các biến động địa chính trị, chuỗi cung ứng vật liệu trong khu vực cũng trở nên mong manh hơn, buộc UAE phải mở cửa thực chất hơn cho các đối tác quốc tế có năng lực.
Chính trong bối cảnh đó, cơ hội cho doanh nghiệp Việt Nam trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Hiệp định CEPA giữa Việt Nam và UAE tạo ra một nền tảng chính sách mới, không chỉ dừng ở việc thuận lợi hóa thương mại hàng hóa mà còn mở rộng sang dịch vụ, đầu tư và hợp tác chuỗi cung ứng. CEPA mang lại một tín hiệu thể chế quan trọng: doanh nghiệp Việt Nam được nhìn nhận là đối tác dài hạn, có vị thế pháp lý và mức độ tin cậy cao hơn trong mắt các chủ đầu tư và đối tác UAE. Trong các hiệp định thương mại, lợi thế lớn nhất luôn thuộc về những doanh nghiệp đi trước, khi thị trường chưa bị “lấp chỗ” bởi các đối thủ mạnh.
Cùng lúc đó, UAE đang tái định vị vai trò của mình trong chuỗi cung ứng toàn cầu, trở thành một hub xây dựng, logistics và tái xuất cho cả khu vực rộng lớn. Để làm được điều này, họ cần những nguồn cung ổn định, linh hoạt và có khả năng mở rộng nhanh. Việt Nam nổi lên như một đối tác phù hợp nhờ nền công nghiệp sản xuất vật liệu xây dựng đang trưởng thành, năng lực thi công ngày càng được quốc tế hóa và vị thế địa chính trị trung lập, dễ hợp tác lâu dài. Đối với nhiều đối tác tại UAE, Việt Nam không chỉ là một nguồn cung thay thế, mà là một mắt xích chiến lược mới trong chuỗi giá trị khu vực.
Ở góc độ cạnh tranh, doanh nghiệp Việt Nam đang sở hữu một tổ hợp lợi thế hiếm có. Chi phí thi công và sản xuất ở mức hợp lý nhưng không đánh đổi bằng chất lượng. Kinh nghiệm triển khai các dự án quy mô lớn với tiến độ gấp trong nước giúp doanh nghiệp Việt Nam thích nghi tốt với yêu cầu fast-track tại UAE. Năng lực BIM, prefabrication, quản lý công trường và khả năng tổ chức chuỗi cung ứng ngày càng tiệm cận chuẩn quốc tế. Quan trọng hơn, doanh nghiệp Việt Nam có độ linh hoạt cao trong mô hình tham gia thị trường, từ xuất khẩu thương mại, làm nhà thầu phụ, liên danh, cho đến từng bước tham gia sâu hơn vào các dự án. Trong con mắt của nhiều developer và main contractor tại UAE, doanh nghiệp Việt Nam không còn được nhìn như “lựa chọn giá rẻ”, mà đang dần trở thành “lựa chọn tối ưu” nếu được kết nối và cấu trúc đúng.
Tuy nhiên, cần nhấn mạnh một điều mang tính cảnh báo chiến lược. Thị trường UAE đang mở, nhưng sẽ không mở mãi. Khi các chuỗi cung ứng mới được thiết lập ổn định, khi danh sách nhà cung cấp và nhà thầu được phê duyệt đã kín chỗ, khi tiêu chuẩn kỹ thuật và quan hệ đối tác đã được “đóng khung”, chi phí gia nhập thị trường sẽ cao hơn rất nhiều. Doanh nghiệp Việt Nam hôm nay đứng trước một lựa chọn rõ ràng: đi sớm để học nhanh, tích lũy quan hệ và chiếm vị trí trong chuỗi giá trị, hoặc đi muộn và buộc phải cạnh tranh bằng giá trong một thị trường đã chật chội.
UAE không phải là thị trường để tiếp cận theo tư duy “đi thử”. Nhưng ở thời điểm hiện tại, đây là một thị trường rất đáng để đi đúng, đi sớm và đi bằng một chiến lược bài bản. Cửa sổ cơ hội đang mở, và như mọi cửa sổ chiến lược khác trong kinh doanh quốc tế, nó sẽ không kéo dài mãi.
Ảnh: Các căn villa chuẩn bị bàn giao tại Abu Dhabi