Linh viết "Tự Do"

Linh viết "Tự Do" Where STYLE meets PERSONALITY

Not everything needs to be figured out at once. Some days, just showing up and sharing a quiet space with someone who un...
20/07/2025

Not everything needs to be figured out at once. Some days, just showing up and sharing a quiet space with someone who understands makes all the difference. There were no perfect answers, no big plans - just small steps, gentle words, and the comfort of not being alone. It didn’t fix everything, but somehow, it helped. Maybe that’s enough for now. Maybe that’s how we keep going.


#20072025

19/07/2025

Haruki Murakami từng viết: "Dù mọi người trên đời có nói gì, tôi nghĩ cảm xúc của mình là đúng."
Vì thế, hãy cứ là chính mình. Cuộc sống không có câu trả lời cố định. Dù có bối rối và do dự, chỉ cần là chính mình và hạnh phúc tiến về phía trước. Cuộc sống sẽ có những khó khăn và đau khổ. Chúng ta cũng có thể bị tổn thương nhưng rồi sẽ học được cách chữa lành vết thương, đối mặt với cuộc sống và học cách biến mình thành nhân vật chính. Dù bước chậm hay bước những bước nhỏ, hãy cứ tiến về phía trước.

16/07/2025

“Tôi nhẹ nhàng và băn khoăn giữa dòng chảy của tháng Bảy ồn ào”

Thời gian chậm rãi và trật tự, như một tập thơ bị gió thổi bay. Tôi để trà nguội lạnh, để quên ký ức trên dòng thời gian, và tự do chia sẻ bầu trời trong vắt với người lạ; cho phép mình lãng phí cả buổi chiều trên ghế đá công viên, đếm những đốm sáng le lói từ lá cây; cho phép điện thoại chỉ còn 5% pin, và cùng lúc đó, tôi còn lo lắng rất nhiều điều.
Rất muốn quay trở lại cuộc sống bận rộn và đón lấy từng thử thách mới, học những điều mới. Mong rằng tháng 7 sẽ trôi qua và để lại những điều tốt đẹp.
P/s: Manifest công việc sớm ổn định

15/07/2025

Mình nghĩ trưởng thành là một quá trình mà bản thân ngày càng trở nên bình yên hơn. Nhìn lại những trang nhật ký thời gian qua, mình cảm thấy bản thân trở lên độc lập hơn rất nhiều. Mình có thể tự làm những gì mình thích và xây dựng được những mối quan hệ đáng trân trọng. Mình không còn coi những cảm xúc tiêu cực thỉnh thoảng xuất hiện là điều tồi tệ nữa mà dần học cách nhận diện và đối mặt. Dù buồn bã hay chán nản, mình đều có thể bình tĩnh đón nhận mọi cảm xúc. Mình sẽ không bị cuốn theo lời nói của người khác quá lâu, cũng không suy nghĩ quá nhiều về việc mình có thể để lại ấn tượng tốt đẹp đối với người xa lạ hay không. Nếu người khác không thích mình thì sao?
Đôi khi nước mắt làm nhòe đi nét chữ trong những trang nhật ký vẫn là cửa sổ để mình thể hiện cảm xúc. Mình thường tự hỏi: "Liệu chuyện này có kết thúc không?" nhưng rồi mình nhận ra rằng mọi thứ rồi sẽ qua, dù tốt hay xấu.
Hai mươi hai tuổi, vừa mừng vừa lo. Hầu hết chúng ta đều đang ở giai đoạn cần rèn luyện năng lực nhất nhưng khát khao lại mãnh liệt nhất. Chúng ta muốn ngắm nhìn toàn bộ thế giới, nhưng cũng muốn sống một cuộc sống giản dị. Chúng ta vội vã hòa nhập vào xã hội, kìm nén vô vàn giọt nước mắt, trở lên tiến bộ, như cỏ cây nhảy múa trong gió.

Cuốn này hay lắm🤘
14/07/2025

Cuốn này hay lắm🤘

Con người là sinh vật duy nhất trên mặt đất phải trả giá hàng ngàn lần cho cùng một lỗi. Các sinh vật khác chỉ phải trả giá một lần cho mỗi sai lầm chúng mắc phải. Còn chúng ta thì không thể. Chúng ta có một bộ nhớ mạnh mẽ. Chúng ta phạm sai lầm, chúng ta tự xét xử, chúng ta thấy mình có tội, và chúng ta tự trừng phạt mình. Nếu công lý tồn tại thì như thế là đủ rồi, chúng ta không cần phải lặp lại nó lần nữa. Nhưng mỗi lần nhớ lại, chúng ta lại phán xét mình, chúng ta lại cảm thấy tội lỗi, lại tự trừng phạt mình, và cứ thế lặp đi, lặp lại.
- Trích "4 thỏa ước"-

13/07/2025

“Tôi muốn hạnh phúc, nhưng tôi lại luôn nghĩ về những điều buồn bã.
Tôi không mấy yêu thích bản thân mình, nhưng tôi lại yêu con người mà tôi đã trở thành…”

Thoạt nghe có thể thấy đó là những suy nghĩ mang tính giằng xé nội tâm, nhưng nếu đổi góc nhìn, chính sự phức tạp đó đã tạo nên những cảm xúc phong phú và tuyệt vời không thể thay thế và rồi tôi học được cách cùng nó chung sống, tồn tại.

Vậy làm thế nào để đối diện với những mâu thuẫn trong chính con người mình? Có lẽ đây sẽ là điều tôi phải học cả đời...Tôi nghĩ, trong cuộc đời hữu hạn này, ít nhiều gì bản thân mình cũng đang không ngừng chiến đấu với những mâu thuẫn nội tâm mỗi ngày. Đôi khi tôi không thể giả vờ hạnh phúc, tôi không thể kiểm soát cảm xúc của mình, tôi tiêu cực và bi quan, tôi trải qua những xung đột nội tâm vô tận mỗi ngày, tôi không có nơi nào để trút giận và tôi chỉ cảm thấy bất lực và bất lực nhưng rồi tôi dần chấp nhận nó một cách bình tĩnh, chấp nhận sự không thể chịu đựng của chính mình, chấp nhận một số tình bạn theo giai đoạn. Tôi viết nhiều, tự khuyên bản thân đừng luôn lo lắng về kết quả của mọi việc, đừng luôn lo lắng về những cảm xúc trong quá khứ, cho phép bản thân mắc lỗi, chấp nhận sự tầm thường của mình, cho phép và chấp nhận mọi thứ xảy ra, và đó có thể là cách tôi dần trưởng thành thực sự.

Ngày hôm nay cũng vậy, mong rằng tôi vẫn sẽ bước về phía trước, trở thành chính con người mà mình yêu thích nhất giữa vô vàn lựa chọn.
Manifest công việc sớm thuận lợi.
#13072025

31/03/2025

Mình đột nhiên có một câu hỏi kỳ lạ trong đầu: nếu thực sự buông lỏng bản thân và sống nhẹ nhàng, đó là yếu đuối hay là hòa hợp với cuộc sống? Có lẽ mình sẽ chẳng bao giờ thực sự biết được vì mình không dám buông thả.
Để mọi kế hoạch được thực hiện đúng như mong muốn, để cuộc sống diễn ra theo cách ta thúc ép nó phải vận hành, mình luôn thúc ép bản thân. Đó là cách mình luôn nghĩ để tồn tại mà không cúi đầu trước cuộc đời.
Trước cuộc đời, tất cả chúng ta đều đáng thương. Nhưng trước cuộc đời, chẳng ai được thương hại.

25/03/2025

[HOME SWEET HOME]
Không biết từ khi nào, về nhà lại trở thành một việc cần phải lên kế hoạch. Đồng thời, đó cũng là điều mang đến cho mình niềm vui vô tận. Về nhà thực sự khiến chỉ số hạnh phúc của mình tăng vọt.
Nhà thật sự là nơi duy nhất có thể giữ cho cảm xúc của mình ổn định. Mình luôn nhận được những phản hồi tích cực nhất. Chỉ cần tiện miệng nói muốn ăn gì, mẹ sẽ mua cho ngay.
Thời tiết ấm lên rồi, mỗi ngày đều thấy hạnh phúc. Nhìn thấy một chú chó nhỏ cũng hạnh phúc, nhìn thấy hoa ven đường nở rộ cũng hạnh phúc. Tỉnh giấc, ánh nắng tràn ngập cả căn phòng. Rõ ràng chưa làm gì cả, nhưng tâm trạng lại đặc biệt tốt. Thỏa sức tận hưởng cảm giác tự do khi ở nhà. Nhưng có lẽ, không phải mùa xuân mang đến hạnh phúc cho mình mà là NHÀ. Là gia đình, khiến mình cảm thấy hạnh phúc.
Mấy ngày gần đây của mình rất tuyệt, hy vọng bạn cũng có điều gì đó khiến bạn vui vẻ ~~

[DO NOT REUP]

19/03/2025

[CHÂN THÀNH VÀ TRÂN TRỌNG]
Pháp sư Hồng Nhất từng nói: "Nếu bạn chân thành đối đãi một người, nhưng họ lại phụ bạc bạn, thì bạn chính là giới hạn cao nhất mà họ có thể chạm đến trong đời. Họ phụ bạn, chẳng qua vì họ không đủ nhạy cảm để nhận ra vẻ đẹp đó. Mà cơ hội này, trời sẽ không ban cho họ lần thứ hai."
Càng trưởng thành, mình càng nhận ra rằng chẳng phải chân thành đối xử tốt với ai, thì nhất định sẽ nhận được sự trân trọng. Ví dụ như việc mình nhớ ngày sinh nhật của ai đó, quan tâm, chúc mừng nhưng đối với họ mình không quan trọng đến vậy. Chân thành của mình chưa chắc đã được hồi đáp bằng chân thành.
Trong tâm lý học có một nguyên tắc nổi tiếng: 100 - 1 = 0: Khi lòng tốt bị xem là hiển nhiên. Có nghĩa là, dù đối tốt với ai đó cả trăm lần, họ vẫn có thể xem đó là điều hiển nhiên. Nhưng chỉ cần một lần không đáp ứng mong muốn của họ, họ sẽ trách móc, oán giận, thậm chí quên sạch tất cả những điều tốt từng làm trước đó. Bởi vậy, cảm thấy bị phụ lòng là chuyện thường tình, không cần vì không nhận được sự đáp lại mà thất vọng, cũng đừng vì bị phản bội mà hối tiếc. Chỉ cần làm những gì bản thân cho là đúng, không thẹn với lòng là đủ.
Như nhà văn Dương Giáng từng nói:
"Tôi chưa từng hối hận khi đối tốt với bất kỳ ai, dù có nhìn nhầm người, dù bị phản bội, dù đâm đầu vào ngõ cụt. Vì tôi đối tốt với họ, không phải vì họ tốt, mà bởi vì tôi tốt."
Mọi việc mình làm trong đời, cuối cùng đều sẽ quay trở lại với mình theo một cách nào đó. Dù thế gian có khắc nghiệt đến đâu, vẫn luôn có sự ấm áp và nhân hậu giúp ta hiểu rằng mình không hề đơn độc. Những gì cho đi, rồi sẽ trở về. 💙

17/03/2025

Thánh Augustin từng nói: "Hạnh phúc là luôn khao khát những gì ta vốn đã có."
Gần đây, mình xem một bộ phim The Pot-au-Feu. Bộ phim mở đầu bằng 30 phút tái hiện một bữa ăn kiểu Pháp theo phong cách nhập vai. Không có bất kỳ nhạc nền nào, chỉ có tiếng va chạm của xoong nồi, bát đĩa, tiếng xèo xèo của đồ ăn khi nấu nướng, sự ăn ý hoàn hảo giữa nam chính và nữ chính. Không có những nút thắt kịch tính, nhưng bộ phim lại mang một chiều sâu và sự ấm áp rất riêng. Suốt 20 năm, họ không chỉ là những người cộng sự ăn ý trong công việc, mà còn là tri kỷ của nhau. Mình đặc biệt thích câu thoại của Eugénie trong phim: "Anh nói cuộc đời như bốn mùa, rằng ta đã bước vào thu. Nhưng đó chỉ là anh thôi. Với em, bây giờ vẫn là mùa hạ, và đến khi rời xa thế gian này, đó vẫn là mùa hạ. Em yêu mùa hạ." Sự kiên định và thái độ sống của Eugénie khiến cả cuộc đời bà luôn rực rỡ như mùa hè.
Người có khả năng cảm nhận hạnh phúc, niềm vui sẽ nhiều hơn. Cảm nhận hạnh phúc cũng là một loại năng lực. Nhìn thấy hoàng hôn trên đường về nhà cũng thấy hạnh phúc. Chụp được một bức ảnh thú vị cũng thấy hạnh phúc. Tản bộ trong con hẻm nhỏ dưới ánh đèn mờ cũng thấy hạnh phúc. Khi có khả năng cảm nhận hạnh phúc mạnh mẽ, niềm vui sẽ nhiều như thể được "buff sức mạnh".
Mong rằng chúng ta đều có thể cảm nhận những khoảnh khắc vui vẻ trong nhịp sống ngày qua ngày, dù giữa những ngày lạnh lẽo, ta vẫn có thể nhìn thấy những mầm xanh của mùa xuân.

15/03/2025

"2025: Đến một thế giới xa hơn"
Khi viết xuống mong ước "đến một thế giới xa hơn" cho năm 2025, trong đầu mình hiện lên rất nhiều tầng ý nghĩa. Đó có thể là những bước tiến trong công việc, những vùng đất mới mà mình sẽ đặt chân tới, hay sự mở rộng của tri thức, của thế giới nội tâm qua những trang sách và những bộ phim. Nhưng dù là gì đi nữa, mình mong tất cả sẽ được thực hiện bởi sự dũng cảm.
Mặc cho sự mơ hồ vẫn luôn đồng hành cùng mình, những suy tư về lựa chọn ở mỗi giai đoạn cuộc đời vẫn cứ dai dẳng. Nhưng khi trả lời bảng câu hỏi Proust và bắt gặp câu: "Bạn hối tiếc điều gì nhất?" mình đã viết xuống câu trả lời: "Đôi khi không có gì"
Mình không còn quá luyến tiếc những tháng năm đã qua, cũng không còn tự huyễn hoặc về một "tôi" khác trong vũ trụ song song - rằng liệu mình có đưa ra những quyết định khác không.
Không biết từ khi nào, "mơ hồ" đã trở thành từ cửa miệng của những người trẻ, giống như nỗi đau trưởng thành mà ai cũng phải trải qua. Còn "dũng cảm", nghe như một từ gắn liền với hình ảnh chạy về phía trước. Có đợt dạo Tiểu Hồng Thư, mình vô tình xem được video của Chương Tiểu Huệ, cô ấy nói với độc giả rằng: "Sự mơ hồ mà bạn nghĩ, thực chất là một quá trình khám phá cuộc sống. Chính vì có những cuộc khám phá mới, ta mới mở ra những cánh cửa mới."
Mình chợt nhớ đến câu viết của Virginia Woolf: "I am rooted, but I flow." Những năm trước, mình từng nghĩ "rễ" ở đây giống như nhà, giống như nơi mình thuộc về. Nhưng qua thêm vài mùa thu, mùa đông, mình mới dần hiểu rằng điều Woolf nói đến chính là sự bám rễ vào bản thể của chính mình, là trật tự nội tại mà bản thân ta tự xây dựng. Cuộc sống lý tưởng không tự dưng mà đến, chỉ có chạy về phía trước mới chạm tay tới ánh sáng trong tim.

P/S: Nhân 1 ngày vừa ra quyết định quan trọng năm 2025 và tự hứa sẽ cố gắng làm được!

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Linh viết "Tự Do" posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share