05/03/2023
Tôi không biết có bao nhiêu ngày mưa trong cuộc đời của mỗi con người, nhưng thay vì đắm mình trong những cơn mưa tầm tã, tôi sẽ tìm một chỗ trú và luôn tin rằng những ngày âm u sẽ qua đi.
Một ngày thứ tư cũng chẳng khác ngày thường là mấy, tuy vậy hôm nay lại có nhiều thứ cần phải xử lý. Nhìn đống công việc chất chồng lên, tôi chả thèm màng tới chúng làm gì, cứ nhìn thôi cũng phải phát ngán. Mà cũng phải thôi, tôi đã vứt xó những thứ mà tôi gọi là đam mê của những ngày đầu qua một góc, nên chúng chẳng còn khiến tôi phải bận tâm nhiều nữa.
Xong xuôi hết mọi việc, tôi cùng hai người bạn ngồi lại bên chiếc bàn để tán gẫu. Chúng tôi không để chủ điểm xoay quanh trong ngày hôm nay, bởi đối với tôi nó chẳng mấy ý nghĩa. Cho tới khi chúng tôi hỏi han nhau về những điều tưởng chừng không được ai khơi gợi. Tôi thấy những vệt thời gian băng dài, lướt ngang qua mặt mình. Trong vùng trời bao la của những mảnh ghép còn dang dở, tôi thấy một mảnh phản chiếu khuôn mặt lấp lánh bản thân. Trái tim đập từng nhịp thình thịch như nhớ lại được giai điệu của tâm hồn đã ngưng bản đàn tự bao giờ. Đôi mắt sáng lên và vỡ oà.
Tôi đã đánh mất quá nhiều thứ mà lúc nào cũng luôn miệng nói rằng nó không dành cho tôi. Trong lúc trốn tránh ánh mắt của những người dòm ngó xung quanh, tôi cũng vô tình giấu luôn con người thật của mình. Như một trò chơi trốn tìm, tôi tìm được thằng bé con bấy lâu đã trốn mình thật kỹ. Tôi không biết rõ hai người bạn của tôi trong buổi chiều này đã tìm thấy được những điều mình cần tìm hay chưa. Nhưng chúng tôi biết chúng tôi đã có được những gợi ý để tìm ra lối đi trên đường ngoằn ngoèo.
Phải chi tôi không có sức để chống lại những điều thử thách, còn hơn là khi thử thách đến tôi lại trốn chạy. Điều đó có gì là hay, khi ai cũng sợ nguy hiểm? Giá như tôi đã ngủ vùi trong cơn mộng những năm qua nhưng giờ tôi nghe thấy tiếng gọi đánh thức mình. Tôi mở mắt, vươn vai sau một giấc ngủ dài. Bầu trời bắt đầu chuyển mưa...
----------------------------
Xem thêm các bài viết khác tại chiếc Lung ta lung tung nhé🥰