25/06/2026
Có một chàng trai dân tộc Tày, quyết chí lên đường đánh giặc khi mới 16 tuổi.
Cũng chính chàng trai ấy, dù bị thương ở mặt và nát cánh tay phải, vẫn liều mình ôm bộc phá, tiêu diệt lô cốt địch.
Không ai khác, đó chính là Anh hùng LLVTND La Văn Cầu - Người sẵn sàng “chặt đứt cánh tay, đánh bay đồn địch”.
Năm 1948, theo tiếng gọi Tổ quốc, chàng trai trẻ 16 tuổi - La Văn Cầu quyết chí lên đường đi đánh giặc.
“Mẹ tôi nói là bố tôi rất to cao, nhưng đi phu cho thực dân Pháp, làm pháo đài về chỉ còn da bọc xương. Tháng trước-tháng sau bố tôi mất. Tôi còn non trẻ nhưng lúc đó ý chí căm hờn cũng ngút trời. Quyết lên đường trả thù nhà, đền nợ nước.”
Tuy nhiên, vì tuổi còn quá nhỏ nên cậu bé La Văn Cầu đã không được chấp nhận.
“Các chú làm công tác tuyển quân lắc đầu bảo: “Em còn nhỏ lắm, chưa đi được đâu”. Nhưng chí của tôi lúc đó quyết rồi, không thay đổi. Tôi nói với đồng chí tuyển quân là tôi còn nhỏ nhưng tôi có thể làm liên lạc cho đại đội. Đến khi tôi lớn lên cầm súng chắc chắn thì tôi chiến đấu”.
Tháng 9/1950, quân ta tiến hành đánh cứ điểm Đông Khê, mở màn cho chiến dịch Biên Giới.
“Bác Hồ với bác Giáp ta muốn đưa chiến dịch biên giới thắng lợi hoàn toàn thì không có cách nào khác phải đánh cứ điểm Đông Khê, thực hiện điệu hổ ly sơn. Tháng 5 chúng tôi đã đánh 1 lần, đánh thử xem có được không? Đánh được nhưng không giữ được vì cán bộ ta mắc sai lầm. Đến năm 1950, mở màn cho chiến dịch biên giới, ta đánh lần thứ 2 thì chúng tôi có kinh nghiệm rồi.”
Trong trận đánh ấy, Anh hùng La Văn Cầu và đồng đội được giao nhiệm vụ phá hủy hàng rào cùng các lô cốt của địch, mở đường cho bộ đội ta tiến công.
Giữa làn đạn dày đặc, ông trúng hoả lực địch, bị thương nặng ở cánh tay phải và một bên má.
“Cánh tay của tôi lủng lắng. Tôi chỉ còn cách chặt đi, nhưng bản thân mình chặt không được nên phải nhờ đồng chí đội trưởng Nông Văn Pheo chặt giúp. Đồng chí ấy biết tôi là gia đình con một. Nhưng chúng tôi đã quyết tâm chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, trái tim còn đập còn chiến đấu.”
Cũng trong giây phút ấy, ông đã nghiến răng, lấy khăn mùi xoa nhét vào miệng để khỏi cắn phải lưỡi, cùng suy nghĩ: “Sẵn sàng hi sinh rồi chứ không nghĩ còn sống mà về với mẹ, với anh em đồng đội được nữa.”
Sau 29 ngày đêm chiến đấu ngoan cường, Chiến dịch Biên giới Thu - Đông 1950 hoàn toàn thắng lợi.
Chiến công của chiến sĩ trẻ La Văn Cầu nhanh chóng trở thành một hiện tượng, một tấm gương sáng về lòng quả cảm, truyền cảm hứng cho toàn quân và toàn dân.
“Tổ bộc phá của chúng tôi hi sinh gần hết rồi. Bị thương có 4 người còn hi sinh hết. Chúng tôi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mở đường, tạo điều kiện cho bộ đội tiến lên chiếm lĩnh trận địa.”
Tháng 5-1951, với những thành tích ấn tượng của mình, ông được vinh dự thay mặt cán bộ, chiến sĩ đơn vị chúc sức khỏe Bác.
“Lúc đó, tôi nói tiếng Kinh còn chưa rõ, nhưng Bác Hồ luôn lắng nghe và hiểu được hết. Trước khi gặp Bác, tôi luôn suy nghĩ phải nói như thế nào cho đúng, nhưng khi được ăn cơm, trò chuyện với Bác thì bao nhiêu lo lắng tan biến hết. Người gần gũi và ấm áp, bao dung, giống như người cha đối với người con vậy.”
Hoà bình lập lại, ở tuổi ngoài 90, Đại tá La Văn Cầu vẫn tự tay quét dọn đường phố, làm sạch cho khu dân cư của mình.
“Cái gì có lợi cho cộng đồng thì tôi làm. Không lợi cho cộng đồng thì nhỏ bằng sợi tóc tôi cũng không làm.”
Bước ra từ trang sử hào hùng, người bộ đội Cụ Hồ ấy vẫn luôn sống trọn với lý tưởng của Đảng.
“Tôi vô cùng tự hào vì là người thương binh góp phần vào chiến thắng vĩ đại của dân tộc. Tôi cũng như các bạn của tôi, dù có những lúc thời tiết thay đổi, vết thương nhức nhối, nhưng chúng tôi không bao giờ phàn nàn vì đó là niềm tự hào với Tổ quốc, với nhân dân”
Khép lại một cuộc đời trọn vẹn với non sông, vào lúc 11 giờ trưa ngày 24/6/2026 (tức ngày 10/5 năm Bính Ngọ), Anh hùng LLVTND La Văn Cầu đã thanh thản từ trần.
Xin kính cẩn nghiêng mình trước anh linh người chiến sĩ cách mạng kiên trung.
Nguyện cầu ông an nghỉ nơi cõi vĩnh hằng, để lại một tấm gương sáng ngời cho các thế hệ hôm nay và mai sau mãi mãi noi theo.
Biên soạn: Lịch và Sử