Híp Chào Cậu.

Híp Chào Cậu. Là những ngày mưa người chỉ muốn cuộn mình trong chăn ấm
và sống cuộc đời mình...

[19/02/2023] SÀI GÒNTỚ MUỐN NÓI RẰNG TỚ ỔN, NHƯNG THỰC RA Ý TỚ LÀ…Tớ vẫn đang dần học cách đối diện và có thể bước qua n...
19/02/2023

[19/02/2023] SÀI GÒN

TỚ MUỐN NÓI RẰNG TỚ ỔN, NHƯNG THỰC RA Ý TỚ LÀ…

Tớ vẫn đang dần học cách đối diện và có thể bước qua nỗi đau này một mình. Tớ đã từng đối mặt với cảm giác này trước đây, vậy nên tớ hy vọng rằng rồi thì sẽ có thể tìm ra được cách và để tạm kết thúc nó. Tuy nhiên cái cảm giác ấy chính xác là gì? Tớ cũng chẳng rõ nữa. Chỉ biết rằng nó là một chuỗi... à ừ, có phải không nhỉ? Hay có lẽ đúng hơn là một mớ hỗn độn của những suy nghĩ và cảm xúc có sức nặng khủng khiếp, tạo ra sự nhiễu loạn và khó chịu mà tớ chẳng thể nào sắp xếp cho gọn lại và gọi tên cũng như lí giải.

Cũng vì thế mà đôi khi tớ chỉ biết trốn ở một góc tối để khóc. Nhưng lại chẳng có lần bi thương nào giống lần tổn thương nào. Đôi khi tớ khóc vì cảm giác uất ức, vì nghĩ mình không hề đáng để chịu nỗi đau này. Cũng đôi lúc, những giọt nước mắt rơi xuống đơn giản vì tớ muốn vỗ về cảm xúc mình, để không khiến cho bản thân trở nên tăm tối và chai sạn. Tớ muốn mình vẫn có thể yêu thương dù chứa đầy những tổn thương. Thế nhưng, dẫu vì gì đi chăng nữa, tớ biết sự xuất hiện của chúng là không hề vô nghĩa. Chúng giúp tớ cảm nhận và chạm đến được sự hiện diện cần thiết của mình với bản thân trong những khoảnh khắc ấy.

Đôi lúc, tớ cũng tự hỏi rằng chính xác là tớ muốn nói với cậu là mình ổn hay không ổn (?) Vì tớ không biết khi mà thật sự đào bới sự bất ổn ấy, cậu có nhìn tớ khác đi hay không. Bởi dù câu trả lời của cậu là không, sự hoài nghi bên trong vẫn sẽ cố để thuyết phục tớ tin vào điều ngược lại. Rằng thực tế con người ta sẽ không thể nhìn một ngôi nhà bất kỳ theo một cách vẹn nguyên, sau khi họ quan sát thấy có dấu hiệu nứt vỡ và đang dần sụp đổ, kể cả là khi xây lại nó kiên cố và vững chắc hơn lần tới đi chăng nữa. Thế nhưng mà cậu biết không? Dù là như vậy, tớ vẫn tạo cho mình một niềm tin “nhỏ bé”, rằng “sự sụp đổ” ấy, vốn không nói ra toàn bộ câu chuyện, mà còn rất nhiều điều khác nữa, tốt đẹp và đáng quý. Niềm tin ấy cũng là thứ để tớ kéo bản thân mình đứng dậy, dẫu rằng trong cuộc chiến này tớ vẫn kiệt sức vì phải đấu tranh và vật lộn với phần bóng tối chẳng bao giờ hoàn toàn biến mất của mình.

Người ta vẫn thường nói “còn thở thì con hy vọng”. Vậy nên, có thể theo như đúng nghĩa đen của nó, mỗi khi tớ nói với cậu rằng tớ ổn, tớ cũng đang đặt cược “những ngày mai đẹp đẽ” vào từng hơi thở của mình. Ý tớ là, tớ sẽ vượt qua cơn bão này một lần nữa thôi… như cách tớ đã từng vượt qua để nói với cậu rằng “Tớ ổn".

Cậu và tớ, rồi chúng ta sẽ vượt qua được những tháng ngày khó khăn nhất, vì tớ biết thời khắc trời tối nhất là ngay trước lúc bình minh

-Trích: “Giá như có ai đó dạy tôi trưởng thành”.

Thực ra, mình chưa từng một lần cố để tỏ ra mạnh mẽ ở bên ngoài. Nhưng nó giống như một loại miễn dịch, mình tự có thể h...
15/02/2023

Thực ra, mình chưa từng một lần cố để tỏ ra mạnh mẽ ở bên ngoài. Nhưng nó giống như một loại miễn dịch, mình tự có thể hằng giờ cười nói vui vẻ với mọi người. Mình vẫn sống tốt và ổn. Trong khi đó những suy tư của mình thì vẫn cứ nặng trĩu và đọng mãi ở nơi ban đầu mình có nó. Dù đi cùng một đám đông, nhiều lúc cũng chỉ muốn kiếm một chỗ để tự trốn vào, để trầm lắng, để buồn, để khóc. Để sau tất cả sẽ thấy rằng, câu nói “mình ổn” dù không phải lúc nào cũng đúng, nhưng rồi mình sẽ làm được. Nó không thể chỉ là một lời nói dối.

[14-02-2017] "CHO NHỮNG NGÀY CHẲNG CÒN BIẾT BẢN THÂN LÀ GÌ NỮA."Mình luôn là đứa thích chìm đắm trong những dòng suy ngh...
14/02/2023

[14-02-2017]

"CHO NHỮNG NGÀY CHẲNG CÒN BIẾT BẢN THÂN LÀ GÌ NỮA."

Mình luôn là đứa thích chìm đắm trong những dòng suy nghĩ, và cũng là một thực thể, cất giấu cả bi thương trong sự lạc quan bước từng bước giữa thế gian, bên trong với quá nhiều thứ khiến bản thân âu lo, là tất cả mọi việc đều dang dở.

Mình ghét sự cô đơn này. Mình muốn đăng cảm xúc, lên mạng xã hội một chút, mình muốn có người đọc, có người xem, hay ít nhất mình tha thiết cần những lời quan tâm. Dạo gần đây bản thân viết nhiều thứ tích cực để hi vọng một điều gì đó sẽ đến, nhưng hôm nay, sau nhiều ngày thì những thứ đang viết, chỉ toàn là yếu đuối mà bản thân muốn quên đi.

Mình thường lo lắng, thường cảm thấy thứ mình đang làm không phải là thứ mà mình yêu thích, mình thường có cảm xúc tự tiêu cực, ghét trời vẫn cứ u ám, ghét việc bản thân chẳng thể ngủ nổi với bao suy tư, không ngừng tới rạng sáng . Mình ghét sự nghi ngờ và tính cách cáu kỉnh của mình, ghét bản thân không thích nói chuyện cũng không muốn nói chuyện với ai, ghét một bản thân chỉ có thể nghe nhạc bi thương để rồi chìm nghỉm vào những nỗi đau, ghét cách phải trưởng thành quá nhanh, ghét cái thế giới hỗn tạp ồn ào nên sẽ chẳng ai nghe được tiếng lòng này của mình.

Minh cũng ghét bản thân, vấn vương bóng hình của người thương cũ. Lúc đó bản thân đã dứt khoát, làm những hành động lạnh lùng nhất để dời xa họ. Vậy mà suốt 5 năm qua, thứ tình cảm đó vẫn cứ giày vò từng khắc không thôi, mấy bữa nay lúc mệt mỏi nhất, lại tìm đủ mọi cách, chỉ để kiếm tìm một chút thông tin về "người" vì lý do gì? để bản thân biết "người" vẫn khỏe, vẫn hạnh phúc, dù bây giờ họ đã cách xa gần nửa vòng trái đất, tự hỏi mình biết để làm gì chứ? Là cho thỏa mãn cái tôi ích kỉ này ư.

Mình tồn tại, mình đang sống mà cứ loay hoay tìm ý nghĩa cho sự tồn tại này. Sự cô độc bao vây, mình càng cố thoát khỏi nó, nó càng nắm lại mình, kéo mình lại, ôm mình như một đứa trẻ, như muốn thì thầm với mình rằng: "Ngoài nó, ngoài cô độc, mình chẳng còn gì cả!"

Có những ngày, bản thân chẳng có gì hết, ngoài cô đơn, vấp ngã và thương tổn. Dường như làm người lớn chẳng lúc nào là dễ, lo đời mình, lo cả cho một ai.

Là những ngày mưa người chỉ muốn cuộn mình trong chăn ấmvà sống cuộc đời mình...
04/02/2023

Là những ngày mưa người chỉ muốn cuộn mình trong chăn ấm
và sống cuộc đời mình...

Đôi khi chúng ta đã quá mơ mộng, rằng mình đang ở một vị trí không thể thiếu, trong lòng trong lòng người khác (nếu ...
04/02/2023

Đôi khi chúng ta đã quá mơ mộng, rằng mình đang ở một vị trí không thể thiếu, trong lòng trong lòng người khác (nếu không muốn nói là ảo tưởng). Và nếu lúc đó, ta cố tình thử biến mất chỉ để xem thử người có lo lắng, có hốt hoảng rồi sẽ đi tìm hay không. Rồi hoá ra ngay cả khi ta biến mất họ cũng chẳng bận tâm, hoặc nếu có, với họ cũng chỉ là bớt đi một người làm phiền.
Đừng bao giờ thử đột nhiên biến mất, rồi ôm vô lòng nỗi đau mà chờ đợi, một người chẳng đoái hoài gì đến sự tồn tại của bạn. Nó giống như việc bạn đang chơi trốn tìm một mình.
Nếu cần thì người ta đã không để bạn phải một mình như thế, không chờ bạn biến mất mới đi tìm.

Mọi người follow để có thể tìm đc một nơi “chữa lành” cho bản thân nhé ☺️
04/02/2023

Mọi người follow để có thể tìm đc một nơi “chữa lành” cho bản thân nhé ☺️

Address

Gò Vấp
Ho Chi Minh City
700000

Opening Hours

Monday 09:00 - 17:00
Tuesday 09:00 - 17:00
Wednesday 09:00 - 17:00
Thursday 09:00 - 17:00
Friday 09:00 - 17:00
Saturday 09:00 - 17:00
Sunday 09:00 - 17:00

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Híp Chào Cậu. posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share