15/02/2021
GÓC LÀM NGHỀ (ADS – MARKETING)
Tôi đã chạy quảng cáo được hơn 3 năm (tôi không nhớ chính xác lắm). Từ cái ngày mà tôi gặp anh chị, những người đã dạy cho tôi còn nhiều hơn 12 năm tôi học ở trường. Nhưng bài viết này tôi cũng sẽ vào thẳng những vấn đề thực tiễn từ góc nhìn mà tôi trải nghiệm đến các bạn.
Đọc Đi Bài Viết Này Không Dài Đâu. Và Rất Mong Các Bạn Có Thể Chia Sẽ Nó. Nếu Nó Đem Lại Giá Trị Hoặc Giả Là Nó Không Như Cứt.
1) Góc Khách Hàng
Khách hàng là cha là mẹ, đó là lúc họ chưa chuyển khoản. Nghe thì có vẻ như lật mặt của Lý Hải nhưng điều đó đúng với nghề của tôi, vì tôi là người chịu trách nhiệm cho doanh số của họ. Và khi họ chuyển khoản đồng nghĩa với việc tôi đã có được họ (làm quản trị viên page, đưa page của họ vào my business …).
Tất nhiên là tôi không hề muốn dựa vào điều đó để làm khó họ, tôi nghĩ họ làm khó tôi nhiều hơn. Họ không hiểu được muốn bán một thứ gì đó trước tiên là họ phải xây dựng một cái page thương mại cho tốt. Cơ mà sau chừng ấy thời gian làm nghề thì tôi không cần các “khách yêu” của tôi hiểu điều ấy nữa. Tôi chỉ cần họ đừng làm tôi hoang mang bằng những câu hỏi kiểu như: “tạo bài bài viết chỗ nào vậy em? Vô hộp thư xem tin nhắn chỗ nào vậy em?? Chạy quảng cáo là mình chạy trên phây bút gì đó phải không em????” . Có lẽ tôi hiểu tâm trạng của Hồ Huỳnh Hương.
Cũng có những khách hàng đã học qua những khóa đào tạo, hoặc chí ít là coi qua những video dạy làm giàu.. ý tôi là hướng dẫn chạy quảng cáo trên youtube (những kênh này thật sự hữu ích). Có một vài khách hàng của tôi họ có lẽ thuộc trường hợp này.
Tôi nhớ có lần tôi chạy quảng cáo cho một dịch vụ thể hình tôi khuyên họ là nên chạy lưu lượng truy cập trỏ về web. Nhưng họ theo kiểu: “phải có data cho anh với chi phí đó, phải có tin nhắn”. Và các bạn biết rồi đó, tôi bắt đầu dùng đến cầu thần chú mang tính xaolol nhất trong nghề “cam kết” (cam chịu và cái kết). Vấn đề tui không hiểu ở đây là họ làm website để mần chi?
2) Góc làm thuê
Lương cơ bản của một nhân viên marketing là 7 triệu trên tháng. Đó là lý do vì sao nhiều người chọn dịch vụ bên ngoài thay vì sắm một đội ngũ marketing “tại gia” và tất nhiên rủi ro nó cũng cao hơn (kinh doanh mà).
Làm thuê không dễ, đối với tôi thì việc vâng lời là không dễ. Không phải tôi tự cho mình tài giỏi, mà vấn đề ở đây là các Sếp chưa bao giờ thử chạy một dự án quảng cáo nào để hiểu những vấn đề cơ bản trong đó.
Bản thân tôi là một người làm tự do, hay là một nhân viên được làm tự do trong các công ty startup. Tất nhiên tự do ở một trạng thái có thể đem lại lợi nhuận cho công ty. Nhân sự trẻ là một lựa chọn hàng đầu theo xu hướng phát triển nhanh như hiện nay. Và các Sếp phải hiểu là không thể bắt một người trẻ giữ vững khuôn khổ truyền thống và quy trình mà các Sếp đặt ra.
Khi tôi bắt đầu làm ở một doanh nghiệp có vẻ lớn. Bản thân tôi không thể nào hòa nhập được với hàng loạt các quy trình. Tôi cảm thấy nó làm mất rất nhiều thời gian để đi đến triển khai công việc một cách hiệu quả. Tất nhiên đối với một doanh nghiệp lớn thì quy trình là thứ bắt buộc phải có. Nhưng việc để một quy trình trở nên hoàn chỉnh – phù hợp – hiệu quả là một chuyện không dễ và đòi hỏi nhiều yếu tố. Quản lý con người là một trong những yếu tố đó.
Vấn đề này khá nhạy cảm, khi mà các công ty truyền thống và lâu đời như Toyota Motor Corporation, Samsung Electronics… là một minh chứng thép mà các bạn có thể dẫn chứng. Nhưng làm sao các bạn biết được họ không có những thay đổi phù hợp để phát triển. Làm sao các bạn biết được đằng sau những bản báo cáo lãi mỗi quý là một chuỗi lũy thừa vấn đề mà họ gây ra. Làm sao các bạn biết được ngày tàn của một đế chế.
Có rất nhiều vấn đề ở mục này, nhưng bài viết chỉ được phép dài theo giới hạn của một số ít người dùng chịu đọc trên facebook hiện nay nên tôi chỉ viết tạm đến đây. Tóm lại việc tôi rời khỏi công ty cũng như bao người khác vì bản thân là một nhân viên thiếu gương mẫu, và không biết cách vâng lời hoàn toàn. Cũng nhờ đó mà các cá nhân khởi nghiệp ngày càng nhiều và trở thành một phong trào khá mạo hiểm (ở đời liều thì ăn nhiều, không liều thì ăn ít, không làm… à mà thôi). Và cũng nhờ đó mới tạo ra được nhiều cơ hội việc làm hơn, đem đến một thị trường cạnh tranh hơn và phát triển hơn.
3) Góc Nhìn Từ Bản Thân Tôi
Ở mỗi bài viết tôi điều phải nhấn mạnh một điều rằng tất cả các dẫn chứng, luận từ, điều mang tính cá nhân và nó đến từ những trải nghiệm, kiến thức đạt được của người viết.
Có một số bạn nhắn tin vào nick facebook cá nhân của tôi để hỏi rằng định hướng công việc như thế nào mới là đúng. Bản thân tôi khi viết bài tôi chưa từng nghĩ sẽ đạt được giá trị thương mại, hay sự viral từ nó. Các bạn biết đấy sự khởi đầu luôn rất khó khăn và tôi mừng khi có một vài người chia sẽ bài viết của mình, điều đó cho tôi biết là mình đã mang đến những giá trị (dù rất rất nhỏ) đến cho người đọc.
Làm nghề mấy năm. Sai lầm tôi mắc phải cũng không ít. Có những khách hàng tôi chưa từng làm dịch vụ một cách tốt nhất cho họ. Có những trường hợp khách không biết gì về kinh doanh online. Mặt hàng của họ dù tôi biết là sẽ cần nhiều hơn phần công sức để có thể marketing cho sản phẩm, cần nhiều hơn sự tìm hiểu của họ về thị trường hiện nay. Thứ không cần duy nhất chính là dịch vụ mà tôi mang lại cho họ vào lúc này. Nhưng tôi cần phải nhận tiền của họ, chốt sale theo chỉ định của cấp trên…
Tôi luôn mong muốn được làm việc một cách cống hiến nhất, như slogan được treo to đùng trên đầu phần giới thiệu của mỗi website. Nhưng tôi cần thêm thời gian để có đủ khả năng làm điều đó. Có thể tôi sẽ mất thêm 10 năm nữa để trở thành một Profession trong lĩnh vực, nhưng sẽ mất cả đời để trở thành một chuyên viên tận tâm trong nghề.
Cảm ơn các bạn đã đọc đến đây.
Ps: Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa.