Nexus Nguyeen

Nexus Nguyeen Since the early days of online marketing, Nguyeen has continued to provide copywriting and marketing consulting services...

Since the early days of online marketing, Nguyeen has continued to provide copywriting and marketing consulting services, while working on intensive projects in communications, online content development, innovation research, and strategic consulting. With over 10 years experiences, we are a strong advocate of integrated marketing and can be relied on for copywriting projects in conventional print media, collateral, direct mail, and public relations.

đàn ông Tân Hợi rất đàng hoàng, mình tin anh Vũ
29/01/2019

đàn ông Tân Hợi rất đàng hoàng, mình tin anh Vũ

TTO - Cả ông Đặng Lê Nguyên Vũ (chủ tịch HĐQT Tập đoàn Trung Nguyên) và bà Lê Hoàng Diệp Thảo (vợ ông Vũ) cùng có mặt nhưng phiên tòa tạm hoãn.

Một xã hội của những người trẻ. Và bạn đừng vội già. Không đâu xa, chưa đầy 10 năm trước chiếm lĩnh truyền thông vẫn là ...
18/04/2018

Một xã hội của những người trẻ. Và bạn đừng vội già.
Không đâu xa, chưa đầy 10 năm trước chiếm lĩnh truyền thông vẫn là các phát ngôn khẩu hiệu kiểu lập quốc. Những bậc trưởng thượng đăng đàn rao giảng đạo đức xã hội.
Ngành nghệ thuật, các họa sỹ, nghệ sỹ dạng cây đa cây đề ở ngôi. Vedette luôn là một vài ngôi sao tên tuổi, những ca sỹ gạo cội, những nghệ sỹ lão làng. Lĩnh vực báo chí: VTV, Tuổi trẻ... là định hướng xã hội.
Một chương trình tức cười kiểu Táo quân cứ diễn đi diễn lại mãi ko thôi, bông phèng (tôi chưa bao giờ để mắt tới) chắc năm sau sẽ đứt hơi. Các bác đã thật sự già rồi!
Những điều đó trong 3 năm gần đây đã dần thay đổi. Cả xã hội đang nói theo giọng điệu của những cô cậu đôi mươi trẻ tuổi. Họ đã và đang định ra thị hiếu thời trang, âm nhạc, tạo các clips, phim ảnh ngắn gây tác động đình đám.
Những thử nghiệm và trải nghiệm mới liên tục được đưa ra. Những người dẫn dắt đám đông (KOL) xuất hiện trong nhiều lĩnh vực. Không còn những ngôi sao rực rỡ, những địa vị độc tôn. Nghệ thuật tự phát, trăm hoa đua nở, đủ mùi vị và đầy sáng tạo.
Báo chí chính thống không còn hoàn toàn nắm quyền chủ đạo. Trào lưu ăn mặc, thưởng thức giá trị được quy định lại, hướng đến người trẻ, do người trẻ và bởi người trẻ. Kể cả ngôn ngữ giao tiếp cũng phiên bản trẻ một cách mặc nhiên, dù vẫn không ngừng bị đả phá cũng như tự biến đổi ko ngừng.
Những giá trị truyền thống như 'tam tòng tứ đức' vẫn còn đấy, nhưng được đóng khung. Thức ăn nhanh và các nhu cầu con người được định hình đồng dạng.
Bạn vẫn có thể nấu một nồi bánh chưng, nhưng không thể kéo về được hương vị truyền thống. Nhân gian vẫn yêu nhau say đắm, nhưng ko có huyền thoại hoàn mỹ nào.. bởi đầy khiếm khuyết. Người ta vẫn áo dài khăn đóng, nhưng vẽ bằng hoa văn của tuổi hoa niên.
Các trào lưu, các xu hướng, các nghệ sỹ liên tục đăng đàn thử nghiệm. Và điều đó, dù chỉ là trải nghiệm tức thời hay áp dụng thực tiễn, thì cũng đều rất ngắn ngủi. Bóng đá cũng trẻ tuổi, tội ác cũng vị thành niên. Những giá trị không còn bất biến. Nếu bạn ko thay đổi, bạn sẽ bị đè bẹp.
Ngày Tết nhìn các bạn ai cũng xúng xính áo vest, nhưng tôi chỉ diễn quần short với pull-over. Nghĩ lại 10 năm trước trịnh trọng thắt cà vạt đi chơi tết, chợt mỉm cười 1 cách hãi sợ.

10/11/2016

Nothing we want for our future is beyond our reach.
America will no longer settle for anything less than the best.
We must reclaim our country’s destiny and dream big and bold and daring...
Ko thứ gì chúng ta muốn ở tương lai nằm ngoài khả năng.
Nước Mỹ sẽ ko ôm đồm những việc gì ko thật sự thích đáng nhất.
Chúng ta phải đòi lại vận mệnh của mình cùng những giấc mơ lớn, táo bạo và liều lĩnh...
nói thế này bố ai chả ưng, ai nói anh ko biết làm chính trị? Xem một đứa trẻ ở Mỹ nói về chính trị và các vấn đề XH để thấy họ nhận thức về quốc gia và thế giới từ bé xíu thế nào, nghĩ sao mà mấy ông thần rỗi việc ở VN lại có thể chê bai một tỷ phú thành công ở quốc gia nghiêm luật nhất nhì thế giới ko biết điều hành sự vụ

báo chí giật tít cỡ này bảo sao giai gái bây giờ ko loạn chưởng (báo Dân Việt)
03/07/2016

báo chí giật tít cỡ này bảo sao giai gái bây giờ ko loạn chưởng (báo Dân Việt)

20/03/2016

TẾT 2016
Hà Nội lạnh khiếp. Cái lạnh không hẳn do thời tiết. Đêm 30 Tết cuộn trong chăn len như cái kén, ngủ 1 mạch từ 10h đêm. 10h sáng mùng 1 mới tỉnh, lèm bèm.
Cái lạnh nửa lạ nửa quen, gió rít qua khe cửa như từ muôn năm trước.
Vuốt mái tóc ngược, ngậm lệch bàn chải đánh răng. Nhìn gã mặt đen trong gương, làm mặt xấu, cười giá băng.
Lơ mơ nhớ lúc giao thừa pháo nổ râm ran như 25 năm trước.
Quái lạ, chẳng nhẽ đang mơ ngủ phải không?
À, tiếng pháo bông
Chiều muộn về qua phố đông, đường phố bắt đầu lên đèn.
Chạy chiếc vespa đời mới, nhưng tiếng máy vẫn chao chát ko thay đổi, 25 năm.
Thọc tay vào túi quần, lái xe một tay, so vai vì gió lạnh, chẳng dám phóng nhanh. Thấy một dáng hình, trên mặt đường bóng đổ, nghênh ngang chiếc Astrea, của 25 năm trước.
Bỗng thấy ngượng, khi những cô gái ào ào lướt qua, khăn LV thơm mùi hoa, váy mỏng loà xoà
Đi qua phố chợ Ngọc Hà, vắng tanh.
Vẫn như nghe xôn xao từng tiếng đành hanh,
chém chả.
Hà Nội cũ vẫn còn đó. Vẹn nguyên.
Ta chỉ yêu mà ko thể có nhau, như một lời nguyền.
"Ta còn em
chút vang động lặng im,
Âm âm tiếng gọi
Trong lòng phố..." (Phan Vũ)

Dễ có đến cả đôi chục năm rồi mình không được nếm trải hương vị này, thứ quả cay cay ngọt ngọt nhẹ nhẹ, thứ quả chẳng ph...
20/03/2016

Dễ có đến cả đôi chục năm rồi mình không được nếm trải hương vị này, thứ quả cay cay ngọt ngọt nhẹ nhẹ, thứ quả chẳng phải để ăn khi háo hức, cũng không phải nhất quyết đòi mẹ mua cho vì thèm. Nó không ăn vì để giải cơn háo khát như cam dưa quýt bưởi, cũng không ăn vì mềm ruội thơm phức đến nao lòng như chuối thị hay ổi đào, cũng không hề chua gắt gao như muỗm, nhót hay khế… Nó phải ăn chỉ vì mùa hè là như thế.
Hôm qua có người bạn mang vào trao tận tay, bảo ăn quả này để nhớ Hà Nội lắm. Trưa nay, trịnh trọng ngắt một quả căng mọng còn phơn phớt lông tơ, hít cái mùi thoang thoảng ứa ra từ vết cuống xước thẫn thờ. Cắn bập một cái thôi, chao ôi là tháng 7 Hà Nội! Em vẫn ở đâu đây, chậm rãi và hoang hoải. Mình như đang ở giữa phố cổ 4 cửa ô rợp nắng quan hoài, chẳng phải như đã 20 năm nay cuốn vào cuộc sống ở Sài Gòn vội vã mê mải…

20/03/2016

Sáng nay đi làm muộn, chạy xe qua những phố đông, thoáng bên đường một mẹt quà màu vàng hồng của thứ quả báo hiệu hết mùa đông Hà nội. Chạy quá một ngã tư đến chỗ trống đành bâng khuâng nuốt nước bọt. À quả nhót. Chẳng lẽ quay đầu xe, sà vào mua, xạo xạo “quả này quả gì thế, đến từ đâu?”. Chắc sẽ bị cười bởi anh bạn lớn đầu còn ăn hàng như trẻ nít. Nhưng nào phải muốn ăn quả chua, chỉ là đang tìm mua ký ức. Ký ức tháng 3.
Hà Nội chắc chắn là trời đã mát. Không khí ẩm ướt. Hoa gạo đỏ vườn Mai Xuân Thưởng cho mùi hương ko dễ phát lộ. Những quả dâu sát vệ hồ vẫn còn chưa chín đầy râu như sâu róm. Quả nhót bắt đầu xuất hiện trong những mẹt quà ăn dỗ học trò vẫn còn màu xanh ương. Ngồi học mà mùi hoa bưởi đầu tiên từ vườn trường theo gió ùa qua cửa sổ lớp thường làm học trò mất tập trung. Năm học phổ thông cuối cùng, những nỗi yêu thương dấu kín sẽ ko còn cơ hội thổ lộ. Nụ cười và các trò lố là những cách duy nhất để ngầm báo cảm xúc này. Rất tiếc cho đến nay mới biết, con gái ko phải thần tiên, nếu ko nói ra thì họ chẳng bao giờ có thể biết.
Saigon tháng 3 nắng một cách khắc nghiệt. Hay là, len lén ra HN ko để ai biết, nhăn mặt một vị chua, mơ màng sắc hoa đỏ, ngây ngô mùi hương cũ.. rồi về.

04/10/2015
22/09/2015

Tự sự Anh - Em
March 20, 2012 at 10:51pm
Tôi có đứa em trai
Đứa em nhỏ dại
ngày tôi bảy tuổi rưỡi
nó hiện hữu trọn hình hài
14 năm có anh có em
trước khi vào Nam sống mái…

Ngày em ra đời
4 năm sau sự kiện vĩ đại
đất nước vừa một dải nối liền
lại xảy ra cuộc chiến vùng biên
ký ức ám thêm
mùi khói súng rờn rợn.

Những giấc ngủ đầy mộng mị
chập chờn
Hi vọng mỗi ngày
trời rồi sẽ sáng hơn

Mỗi ngày,
Thằng anh 8 tuổi bé mọn
cắp thằng em bé hơn cái phích Rạng đông
tuổi tôi chưa tròn
khoác túi nhựa đựng mấy bộ tã lót tí hon
Cõng em sang nhà trẻ mẫu giáo
Nhớ lời mẹ bảo
“…chui vào phụ giúp các cô
trông chừng lũ trẻ
và đứng lanh quanh cũi cho em khỏi khóc ré…”
Thương xót biết chừng nào

Tôi vẫn nhớ như in
Những cái hầm tăng-xê ai đã đào
Ngay cửa nhà mẫu giáo
Chẳng biết có từ khi tránh bom Mỹ
Hay sẵn sàng chờ bọn “bành trướng bá quyền”
Và ở ngoài kia,
trên sân thượng nhìn ra đường Thanh Niên
Ngất nghểu nòng cao xạ pháo

Ôi tuổi niên thiếu khờ khạo,
cái sân thượng chỉ có 2 tầng
mà sao thấy cao lồng lộng,
Hồ tây mênh mông gió động,
dõi mắt nhìn về khu nhà
Sóng gần bờ đàn cá mè hoa
Ba có ra quăng ba tiêu sát cá?

8 tuổi thằng anh hiếu động quá
Một chốc lại len lén nhao đi,
Chơi Chiến tranh - Bùng nổ với bọn đồng tuế
11 giờ trưa mới hớt hải quay về
Bóp vào mồm em chai sữa,
Rồi phi ngựa về nấu cơm soạn sửa
buổi chiều lếch thếch học hành…

Năm tháng qua nhanh
Mỗi năm khôn lớn
Những đứa trẻ như cỏ dại
Đầy nỗi vui và cả những niềm sợ hãi

Sợ những buổi chiều tối mịt
Mẹ đi dạy học chưa về,
đứng ở vỉa hè ngóng xe
Những bóng xám trôi trong chiều đông lạnh ngắt
Không biết có điều gì bất trắc
6 giờ mà mẹ vẫn chưa về tới nhà
đường Nghĩa đô, Mễ trì thì xa
Thấy bảo những 9 cây đằng đẵng…

Sợ những bữa cơm cắng đắng
Kinh tế không có lối thoát nào
Mẹ buộc khăn che chắn niềm tự hào
Cô giáo trẻ ra ngã tư bán thuốc lá
Trí thức bỗng biến thành con buôn
Thằng anh cảnh giới công an trong vườn
công viên Lý Tự Trọng
Bỏ em nhỏ ở nhà lăn lóc
“Tuổi thơ em ơi khó nhọc
Biết sợ thì hãy cứ ngủ li bì”
Lâu lâu thằng anh chạy về
Thay cho cái quần khai lạnh ngắt
Mày mà khóc ngằn ngặt
Ba nổi cáu thì ốm đòn…

Nhớ có buổi giá lạnh chiều hôm
Thằng anh vẫn cõng em tha thẩn
Vườn hoa con cóc vắng lặng
gió mùa xào xạc nối hàng
mấy ông tây bà đầm đi ngang
Dạo bước trên đường về sứ quán
Thương thay 2 đứa mèo chuột không nhà
Nhất định dúi vào tay tấm quà
Tờ giấy 1 hào hay 1 đồng chẳng nhớ rõ

Lúng túng, ngại ngùng, xấu hổ
Thằng anh tha em băm bổ về nhà
Lu loa, không hiểu sao
mấy ông bà liên xô lại cho tiền anh em nó?
Mẹ cười khốn khổ, chẳng nói ra
Bố cười xoà, như mếu…
Mãi sau này mình mới hiểu
Họ nghĩ 2 đứa trẻ nghèo đáng thương
chiều muộn còn vất vưởng ngoài đường
Chắc không còn ai nuôi nấng… (3/2012 )

Mình học hết lớp 8
Nó thiếu 6 tháng mới đủ tuổi đến trường
giấc mơ con con,
anh dắt tay em cùng đi học
thế là xong!

Mẹ thương con
dắt díu đến trình bày van vỉ
Dào ơi
ai thèm để ý
kể cả mẹ nó cùng ngành.
2 mẹ con ngồi khóc ngon lành
ham học chả nhẽ là có tội
Giời xui ông hiệu phó đoàn đội
tình cờ đi ngang
thương cảm mở lối.
Cả một cuộc đời,
bỗng dưng thay đổi
dù sớm muộn chỉ một năm
Dẫu rằng
Tuy có thế
vẫn chẳng thể học chung
Anh sáng em chiều...

Lắm hôm bức xúc làm liều
ở nán lại ca sáng
đợi đến trống trường chiều
Cảnh cáo mấy đứa bạn thằng em to xác
Đừng có bắt nạt em tao…
Chưa đấm được cái nào
Giám thị đuổi chạy toé khói ..

13/08/2015

Một buổi chiều muộn cả lớp đại học ngồi chen vai lắc lư trong một chiếc xe khách Hải Âu sau một ngày dài mỏi mệt vui chơi ở Tam Cốc Bích Động trên đường QL1 sắp về đến HN, trời đầu đông hơi lạnh, mọi người hơi mệt, có chút buồn ngủ, cái máy cassette Sharp (QT bao nhiêu ko nhớ) sau một loạt những bài gì đấy, bỗng phát ra bài Forever Young, cả lớp ngồi ngẩn ra, có người hát thì thầm, có người yên lặng nhắm mắt, có người nhìn ra đường trôi loang loáng, có một điều gì thấp thoáng khó diễn tả chạy suốt trong tâm thức của tất cả mọi người lúc đó mà đến bây giờ vẫn ko thể định hình. Lúc đó tuổi thanh xuân dường như ôm chặt trong lòng đầy ắp, nhưng giờ đây, tuổi xuân thanh như khối băng qua những kẽ ngón tay đang tan dần vung vãi trên mọi nẻo đường cho dù vẫn còn sắc lẻm và lạnh ngắt

Address

Ho Chi Minh City
084

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nexus Nguyeen posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Nexus Nguyeen:

Share