Mắm Thúi

Mắm Thúi Tình yêu luôn có cách kể chuyện của riêng nó, chỉ là bạn đã đủ yên lòng để lắng nghe

Tôi từng nghĩ rằng trong tình yêu, im lặng là vàng, là cách để giữ cho sóng yên biển lặng. Nhưng tôi đã nhầm. Có một thứ...
11/04/2026

Tôi từng nghĩ rằng trong tình yêu, im lặng là vàng, là cách để giữ cho sóng yên biển lặng. Nhưng tôi đã nhầm. Có một thứ đáng sợ hơn cả sự im lặng, đó là khi cô ấy nói rất nhiều, nhưng tất cả chỉ để khẳng định một điều duy nhất rằng cô ấy không hề sai gì cả.

Ở cạnh cô ấy, tôi dần mất đi quyền được phát ngôn. Mỗi lần tôi định mở lòng về những trăn trở của mình, cô ấy lại dùng những lý lẽ sắc lẹm để chặn đứng. Mọi cuộc đối thoại đều trở thành một phiên tòa đơn phương, nơi cô ấy vừa là nguyên đơn, vừa là thẩm phán, còn tôi chỉ là người có lỗi. Đến mức mà cô ấy còn không nhớ là mình đã từng nói gì, tự mâu thuẫn trong những lời tự nói ra.

Người ta nói vết thương nào rồi cũng sẽ lành. Nhưng làm sao lành được khi "mũi dao" từ những lời khẳng định chủ quan của cô ấy cứ đâm vào tim tôi rồi để mặc đó? Cô ấy không muốn rút nó ra bằng một sự thấu hiểu, cũng chẳng muốn giải quyết bằng một cái nắm tay. Tôi cứ thế đứng yên, lặng lẽ nhận thêm những vết cắt mới chồng chéo lên những vết sẹo cũ chưa kịp lên da non. Làm sao mà lành được chứ, khi mà chưa tìm ra được cách xử lý thì cô ấy chọn cách đó là cứ nói cho cô ấy yên là được, còn sau đó, Tôi? thế nào cũng được.

Tôi cũng là con người, và sức chịu đựng của tôi không phải là một hố sâu vô tận. Có những đêm nằm cạnh nhau, nghe tiếng cô ấy vẫn thao thao bất tuyệt về những cái sai của mình, tôi thấy lòng mình trống rỗng đến lạ kỳ. Sự nhẫn nhịn trong tôi không còn là bao dung nữa, mà nó đã chuyển sang trạng thái của sự kiệt quệ. Khi tiếng vang từ cái tôi của người mình yêu quá lớn, tôi chẳng còn nghe thấy nhịp đập của sự kết nối đâu nữa.

Tôi chợt nhận ra, mình không thể cứ mãi đứng yên để bị tổn thương nhân danh tình yêu.

Tình yêu luôn có cách kể chuyện của riêng nó, chỉ là bạn đã đủ yên lòng để lắng nghe.

Anh chỉ nhớ là mình đã thế này quá nhiều lần, chứ không thể nhớ được là bao nhiêu lần rồi.
Anh mệt quá, Anh muốn từ bỏ.

Có những ngày sau giờ làm, mình nằm cạnh nhau nhưng em lại ở xa đến lạ. Anh định mở lời về những mệt mỏi trong lòng, như...
10/04/2026

Có những ngày sau giờ làm, mình nằm cạnh nhau nhưng em lại ở xa đến lạ. Anh định mở lời về những mệt mỏi trong lòng, nhưng rồi lại thôi. Vì anh biết, chỉ cần một câu nói không vừa ý, cuộc hội thoại sẽ lại biến thành một phiên tòa mà ở đó, em luôn đúng.

Cảm giác tệ nhất không phải là cãi vã, mà là khi anh nhận ra mình đã mất đi nhu cầu được chia sẻ. Khi em luôn giữ khư khư cái lý lẽ của riêng mình, em vô tình đóng sập cánh cửa dẫn vào thế giới của anh.

Anh chọn im lặng, không phải vì anh sai.

Anh chọn gật đầu, không phải vì anh đồng ý.

Anh chỉ là đang bảo vệ chút năng lượng cuối cùng để không phải bước vào một cuộc chiến mà kết quả đã được định sẵn từ trước khi bắt đầu.

Tình yêu đáng lẽ là nơi để hai người cùng tìm ra tiếng nói chung, chứ không phải là nơi để một người chiến thắng và một người phải thu mình lại. Chúng ta thắng được lý lẽ, nhưng lại thua đi sự kết nối.

05/11/2025

Có những lúc tôi chỉ ước ai đó lắng nghe, thay vì cố giải thích cho tôi hiểu điều tôi đã biết từ lâu

Nếu em là người đến sau…Có những ký ức không bao giờ cũ, cho dù thời gian có phủ lên bao lớp bụi mờ. Với tôi, đó là ký ứ...
10/09/2025

Nếu em là người đến sau…

Có những ký ức không bao giờ cũ, cho dù thời gian có phủ lên bao lớp bụi mờ. Với tôi, đó là ký ức về mối tình đầu – nơi trái tim lần đầu biết run rẩy trước một ánh mắt, lần đầu biết hồi hộp chỉ vì một nụ cười.

Ngày ấy, chúng ta còn quá trẻ, vụng về và thơ dại. Tôi chưa biết yêu là gì, chỉ nghĩ rằng yêu là được gần nhau, được nhắn vài dòng tin vội vã, được nhìn thấy em trong khoảnh khắc tan trường. Tôi đã không hiểu rằng, yêu còn là sự lắng nghe, sự nhẫn nại, và cả sự trưởng thành để giữ lấy nhau.

Chúng ta đánh mất nhau… không vì hết thương, mà vì chưa biết cách thương. Đôi lần giận hờn vụn vặt, những lời nói thiếu suy nghĩ, những khoảng lặng không ai chủ động phá vỡ – tất cả gom lại thành một khoảng cách đủ rộng để hai trái tim rời xa.

Thời gian trôi, tôi đã lớn lên, đã đi qua nhiều ngã rẽ, đã học được cách yêu một người bằng sự thấu hiểu. Và đôi khi trong những đêm lặng, tôi lại nghĩ: giá như em là người thứ hai…
Nếu khi ấy tôi đã từng trải hơn, đã biết kiềm lòng hơn, đã biết nâng niu hơn – có lẽ tôi đã không mất em.

Nhưng đời vốn chẳng có chữ "giá như". Mối tình đầu mãi chỉ còn là mảnh ghép đẹp đẽ nhưng không trọn vẹn trong ký ức. Nó dạy tôi trưởng thành, dạy tôi biết rằng tình yêu không chỉ là cảm xúc thoáng qua, mà còn là trách nhiệm và sự kiên nhẫn.

Em – người con gái của tuổi thanh xuân – có lẽ giờ đã yên bình ở một nơi khác, bên một người khác. Còn tôi, chỉ giữ lại cho riêng mình một khoảng trời tiếc nuối, để đôi khi nhìn lại và mỉm cười:
“Có những điều ta không giữ được, chỉ để nhớ, để thương, và để dạy mình lớn lên

Chúng ta thường cho rằng mình còn nhiều thời gian lắm. Nhưng thật ra, thời gian chẳng chờ đợi ai. Có những cái ôm đã vĩn...
17/07/2025

Chúng ta thường cho rằng mình còn nhiều thời gian lắm. Nhưng thật ra, thời gian chẳng chờ đợi ai. Có những cái ôm đã vĩnh viễn không còn. Có những câu nói yêu thương đã mãi mãi không kịp thốt ra. Đừng để đến một ngày, mọi yêu thương chỉ còn là ký ức trong tim.

Address

Huong Thanh Phu

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Mắm Thúi posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share