11/04/2026
Tôi từng nghĩ rằng trong tình yêu, im lặng là vàng, là cách để giữ cho sóng yên biển lặng. Nhưng tôi đã nhầm. Có một thứ đáng sợ hơn cả sự im lặng, đó là khi cô ấy nói rất nhiều, nhưng tất cả chỉ để khẳng định một điều duy nhất rằng cô ấy không hề sai gì cả.
Ở cạnh cô ấy, tôi dần mất đi quyền được phát ngôn. Mỗi lần tôi định mở lòng về những trăn trở của mình, cô ấy lại dùng những lý lẽ sắc lẹm để chặn đứng. Mọi cuộc đối thoại đều trở thành một phiên tòa đơn phương, nơi cô ấy vừa là nguyên đơn, vừa là thẩm phán, còn tôi chỉ là người có lỗi. Đến mức mà cô ấy còn không nhớ là mình đã từng nói gì, tự mâu thuẫn trong những lời tự nói ra.
Người ta nói vết thương nào rồi cũng sẽ lành. Nhưng làm sao lành được khi "mũi dao" từ những lời khẳng định chủ quan của cô ấy cứ đâm vào tim tôi rồi để mặc đó? Cô ấy không muốn rút nó ra bằng một sự thấu hiểu, cũng chẳng muốn giải quyết bằng một cái nắm tay. Tôi cứ thế đứng yên, lặng lẽ nhận thêm những vết cắt mới chồng chéo lên những vết sẹo cũ chưa kịp lên da non. Làm sao mà lành được chứ, khi mà chưa tìm ra được cách xử lý thì cô ấy chọn cách đó là cứ nói cho cô ấy yên là được, còn sau đó, Tôi? thế nào cũng được.
Tôi cũng là con người, và sức chịu đựng của tôi không phải là một hố sâu vô tận. Có những đêm nằm cạnh nhau, nghe tiếng cô ấy vẫn thao thao bất tuyệt về những cái sai của mình, tôi thấy lòng mình trống rỗng đến lạ kỳ. Sự nhẫn nhịn trong tôi không còn là bao dung nữa, mà nó đã chuyển sang trạng thái của sự kiệt quệ. Khi tiếng vang từ cái tôi của người mình yêu quá lớn, tôi chẳng còn nghe thấy nhịp đập của sự kết nối đâu nữa.
Tôi chợt nhận ra, mình không thể cứ mãi đứng yên để bị tổn thương nhân danh tình yêu.
Tình yêu luôn có cách kể chuyện của riêng nó, chỉ là bạn đã đủ yên lòng để lắng nghe.
Anh chỉ nhớ là mình đã thế này quá nhiều lần, chứ không thể nhớ được là bao nhiêu lần rồi.
Anh mệt quá, Anh muốn từ bỏ.