04/06/2026
AXIOM 08:
NGỌN SÓNG CỦA TÂM THỨC
Cứ là ngọn sóng, và cứ là đại dương
Có một lời khuyên chúng ta được nghe rất nhiều:
Khi cảm xúc nổi lên, hãy chậm lại. Hãy lùi một bước.
Hãy quan sát để không bị nó chi phối dẫn đến những quyết định sai lầm.
Ngay cả bài viết này mình cũng đã từng có ý định viết như vậy.
Mình nghĩ là mình vẫn tin điều đó và nó đúng trong nhiều trường hợp.
Nhưng càng về sau, sau khi sửa bài quá nhiều (bệnh của người cầu toàn), mình nhận ra:
Nếu chỉ quan sát và quan sát, thì liệu mình có đang thực sự được là mình?
Khi vui, mình cũng không dám vui quá, vì một phần trong mình đã bắt đầu quan sát xem niềm vui này có bền không, có thật không và liệu nó tồn tại đến bao giờ?
Khi giận, hay khi khờ khạo,
Mình vội phân tích nó đến từ đâu. Rồi lại nghĩ xem có thể viết một bài Tarot nào đó về việc “đừng để cơn giận chi phối bạn” hay không?"
Buồn thì buồn, vui thì vui, bực thì bực.
Đơn giản là vậy.
Mình thường nhìn cảm xúc như những hiện tượng cần được xử lý, như một phần tách biệt khỏi mình, thay vì đơn giản là chia sẻ nó một cách thoải mái hơn.
Có lẽ sâu thẳm trong vô thức, mình đã từng nghĩ rằng, việc bộc lộ cảm xúc rồi để nó chi phối là biểu hiện của sự yếu đuối.
Và mình nghĩ nó vẫn ám ảnh mình đến tận bây giờ.
Nếu bạn cũng từng nghĩ như vậy, có lẽ mình không cô đơn trong chuyện này.
Việc quan sát chậm lại giúp chúng ta giảm thiểu rủi ro nhưng không hoàn toàn tránh được việc đưa ra quyết định sai lầm.
Chẳng phải nhiều khi biết là sai, mình vẫn chọn hành động như vậy hay sao?
Và dù là cảm xúc như cơn sóng thần, hay lặng lẽ như lòng biển khơi, thì nó vẫn luôn là một.
Đâu cần phải chối bỏ ngọn sóng để chứng tỏ mình là đại dương.
Bởi chính mình, là nơi mà cả hai cùng tồn tại.
Tất cả vẫn thuộc về một dòng chảy duy nhất từ tâm.